lúc ở bệnh viện cảm giác thân thể có
chút khác lạ, bây giờ động tác nó thích nhất chính là nhảy lên nhảy
xuống chơi đến quên trời quên đất, cuối cùng lăn lông lốc chui vào lòng
Tô Tiểu Đường làm nũng.
Tô Tiểu Đường cười cười xoa đầu nó, thuận tay mở túi bánh quy dành cho thú cưng ra, cho nó ăn từng miếng từng miếng, từ trong chiếc hộp đã được
thu dọn lấy ra cái IPAD, sau khi mở lên lại phát hiện ở bên trong là kế
hoạch giảm béo mà Phương Cảnh Thâm đặt ra cho cô đang lẳng lặng nằm ở
đó, còn có những lời anh thường nói với mình, đều không có cắt bỏ, mà
được giữ lại trong văn bản word…
[Sau này tôi “Gâu” một tiếng là tỏ vẻ đồng ý, hai tiếng là phủ định'>.
[Vẫy đuôi là biểu thị sự đồng ý'>.
[Có thể xoa đầu, nhưng không được vuốt lỗ tai'>.
[Không cần tỉa lông'>.
[Không cần vòng cổ'>.
[Cô giúp tôi tắm, không đi cửa hàng cho thú cưng'>.
***
Xem trang này xong, thuận tay mở album ảnh ra, bên trong chỉ có một tấm
ảnh, vừa mở ra liền thấy, trong bức ảnh là cô gái đội mũ phượng mang
khăn quàng vai, ngại ngùng không biết làm sao hơi cúi đầu, hai tay đan
vào nhau đặt ở phần bụng.
Là bức ảnh ngày đó, cô vừa từ trong phòng thử đồ bước ra, là do Phương Cảnh Thâm chụp sao…
Thịt Viên ăn xong bánh bích quy cũng không chịu yên tĩnh, từ góc sáng sủa
ngậm một quả bóng đặt trước mặt cô, vẻ mặt chờ mong mà nhìn cô, Tô Tiểu
Đường thuận tay ném quả bóng ra xa, nó lập tức thở hổn hển chạy tới nhặt trở về, cô lại ném, nó lại phe phẩy đuôi nhặt về, lặp lại như thế, hoàn toàn không chê nhàm chán…
Trước kia Phương Cảnh Thâm cũng thường xuyên chơi những trò chơi giống vậy
với cô, chẳng qua khi đó vì giúp cô giảm cân, ném bóng chính là Phương
Cảnh Thâm, chạy đi chạy lại nhặt bóng chính là cô…
Tô Tiểu Đường cười cười cùng chơi với Thịt Viên, mãi cho đến lúc có một
giọt lạnh lẽo rơi xuống mu bàn tay, lấy tay quẹt một cái, mới phát hiện
đã ẩm ướt một mảng…
“Ư ử?” Thịt Viên nhìn thấy chủ nhân không ném nữa, nghi ngờ mà đem quả
bóng đang ngậm thả xuống, cuối cùng lắc lắc cái đuôi nằm sấp bên cạnh cô chủ.
Dưới tiểu khu
Một chiếc BMW xiêu vẹo dừng lại, Tống Minh Huy và Lâm Tuyết vừa cãi nhau vừa bước xuống xe.
Tống Minh Huy bước nhanh đuổi theo Lâm Tuyết, giữ chặt cánh tay của cô ta, "Tiểu Tuyết, Tiểu Tuyết em nghe anh nói đã!"
"Buông tay! Tống Minh Huy anh đúng là đồ đàn ông thối tha, sao lại gạt tôi đến chỗ này, muốn tôi đi lên ăn nói khép nép xin lỗi người phụ nữ kia sao?
Anh nằm mơ đi!" Lâm Tuyết kích động giãy giụa .
Tống Minh Huy nhanh chóng đuổi kịp, "Tiểu Tuyết, em có thể nghĩ cho anh một chút được không? Vì em nói tuyệt đối không có sơ sót nên anh mới yên tâm bắt đầu mua nguyên vật liệu, bây giờ tiền của công ty đổ dồn vào nhập hàng rồi, nếu như không bán
được thì toàn bộ hàng trong kho của anh phải làm thế nào bây giờ? Một
lần thôi, một lần thôi được không em?"
Lâm Tuyết lắc đầu, giọng điệu không hề thay đổi: "Không được! Tống Minh
Huy, tôi nói cho anh biết, tuyệt đối không thể nào! Anh cho rằng mình là ai, dựa vào đâu mà anh bắt tôi phải cúi đầu trước một người phụ nữ hèn hạ như thế? Từ nhỏ đến giờ tôi chưa bao giờ phải chịu nhục nhã thế này!"
"Anh là ai... Lâm Tuyết, em nói anh là ai ư? Rốt cục em có coi anh là bạn trai của em không?"
"Nếu tôi không xem anh là bạn trai thì có thể giúp anh nhiều thế sao? Không
có tôi công ty anh có thể phát triển như thế sao? Tống Minh Huy lương
tâm anh bị chó ăn rồi à?"
Tống Minh Huy cuối cùng cũng không nhịn được, giận dữ nói:"Em đừng có lấy
chuyện công ty ra nói, tất cả thành công ngày hôm nay đều là do anh tự
mình cố gắng, em ngoài việc cả ngày đi dạo phố mua sắm với đám bạn bè
tốt xấu lẫn lộn ra thì đã từng làm gì, không phải em cũng chỉ giới thiệu một vài mối quen biết nhỏ thôi sao, có thể thành công cũng là vì anh
không ngừng thu xếp với các bên, nhưng sau đó, vì em điêu ngoa tùy hứng, đắc tội với người khác, làm hại anh thất bại trong gang tấc! Bây giờ rõ ràng là có cơ hội bù đắp nhưng em vì một chút lòng tự trọng mà không
chịu hi sinh cho anh một chút sao?"
"Bây giờ anh hối hận vì đã theo tôi đúng không? Tôi nói cho anh biết, tôi
mới là người phải cảm thấy hối hận vì đã đi theo người đàn ông vô dụng
như anh, xảy ra chuyện thì đem bạn gái mình ra phía trước. Hy sinh, tôi
hi sinh vì anh chưa đủ sao?" Lâm Tuyết tức đến phát điên, dằn co qua lại một lúc, cô liền vung tay tát lên mặt Tống Minh Huy một cái.
"Em đúng là người không biết nói lý lẽ, chẳng qua chỉ nói mấy câu có thể
giải quyết vấn đề, vì sao em nhất định phải nói những câu khó nghe như
thế? Hơn nữa, chuyện này hoàn toàn là do em, nếu không phải em uống say
muốn bắt trộm chó thì đã không ..."
"Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, đó vốn dĩ là ý kiến chung của chúng ta cơ mà? Còn nữa, Tống Minh Huy, có phải anh quá đề cao người phụ nữ kia không?
Nếu như cô ta có bản lĩnh như thế thì có thể một mình ở chỗ quái quỷ này sao? Anh đừng quên, Chủ tịch Tô có một người con trai, huống chi còn có dì Niếp ở đó, người phụ này thì có thể chiếm được lợi lộc gì? Chủ tịch
Tô chẳng qua chợt nhớ tới mìn