Nam Thần Biến Thành Cún

Nam Thần Biến Thành Cún

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328015

Bình chọn: 10.00/10/801 lượt.

nữa…”.

Phương Cảnh Thâm thẳng thừng cắt ngang lời nói của cậu ta: “Đưa cho anh”.

“Lòng tốt lại bị coi là lòng lang dạ thú…” Phương Cảnh Xán lẩm bẩm không tình nguyện mà đưa di động cho anh: “Anh gọi điện thoại cho ai vậy? Có nhớ

số không? Đúng rồi, em phải mở pass đã…”.

Nhìn thấy Phương Cảnh Thâm không đợi anh nói mật khẩu liền “Cạch, cạch,

cạch” nhập mật khẩu thành công. Vẻ mặt Phương Cảnh Xán khiếp sợ mà chỉ

chỉ vào anh nói không ra lời: “Em thấy anh đúng là một kẻ biến thái, vì

sao anh lại biết pass di động của em! Em còn chút riêng tư nào không?”.

Phương Cảnh Thâm không để ý em trai nhà mình đang đứng đó bất mãn gào thét,

nhanh chóng lục lọi danh bạ, cuối cùng ngón tay khẽ động, màn hình dừng

lại ở cột chữ C, ánh mắt rơi vào cái tên “Candy” trên màn hình,

Phương Cảnh Thâm ngẩng đầu liếc Phương Cảnh Xán một cái, Phương Cảnh Xán có

chút chột dạ chớp chớp mắt: “Làm gì vậy? Trong di động của em có người

mà anh quen à?”.

Phương Cảnh Thâm trực tiếp nhấn vào biểu tượng màu xanh lá bên cạnh cái tên, tiêu biểu cho việc gọi vào số điện thoại đó.

“Này, này, anh đừng làm bậy…” Phương Cảnh Xán thiếu chút nữa là bổ nhào qua,

nhưng bị ánh mắt của Phương Cảnh Thâm dọa mà lùi lại, nghĩ thầm người

này sao không có chút ý thức nào của bệnh nhân thế nhỉ, hung dữ như sói

con.

“Rất xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi đã tắt máy…”.

Di động truyền đến giọng nói máy móc, lặp đi lặp lại lời nhắc nhở…

Phương Cảnh Thâm nhíu mày, xoay tròn di động trong lòng bàn tay vài vòng, lại gọi một lần nữa, nhưng vẫn được báo đã tắt máy.

Phương Cảnh Xán nhân cơ hội đó đoạt di động về: “Anh biết số này sao?”.

“Lúc anh không có ở đây, có phát sinh chuyện gì hay không?” Phương Cảnh Thâm không trả lời mà hỏi ngược lại.

Phương Cảnh Xán lập tức trả lời: “Không có, không có, có thể xảy ra chuyện gì chứ”.

Vừa dứt lời, cửa phòng bệnh đã được đẩy ra, bà cụ được Phương Trạch Minh

đón tới đây, vừa khóc vừa kích động mà tiến lên : “Thâm Thâm à…”.

“Bà cố…”.

Bà cụ ngồi ở mép giường, nhìn chắt trai từ trên xuống dưới, sờ trái sờ

phải lúc này mới khẳng định anh thật sự không sao cả: “Thâm Thâm à, rốt

cuộc cháu đã tỉnh lại…”.

“Bà cố, cháu không phải đang rất khỏe sao, bà đừng khóc”.

“Tỉnh là tốt rồi, tỉnh là tốt rồi! Thâm Thâm à, lần này cháu có thể tỉnh lại, nhất định phải cảm ơn một người”.

Phương Cảnh Xán không kịp ngăn lại, bà cụ đã buột miệng nói ra: “Là bạn học

của cháu đó, là Tô Tiểu Đường, nếu nói ra cháu có thể không vui, nhưng

thật sự may nhờ có cô bé đó cháu mới có thể tỉnh lại, ba của cháu còn

nói ta làm càn, nếu không phải ta kiên trì xin con gái nhà người ta xung hỉ cho cháu thì làm sao cháu có thể tỉnh lại”.

Bà cụ khăng khăng nhất định nguyên nhân là do xung hỉ mới có thể giúp cho chắt trai bà biến nguy thành an mà tỉnh lại.

Trên đời này không có bức tường nào kín gió, Phương Trạch Minh biết chuyện

này sớm hay muộn cũng không giấu được, ông cũng không cản bà cụ nói ra,

chẳng qua đối với phản ứng của con trai ông vẫn có chút lo lắng, đứng

bên cạnh giải thích, nói: “Chỉ là nghi thức mà thôi, cũng không có người ngoài biết, bố đã hứa sau này nếu gặp chuyện gì phiền phức, có thể giúp được thì nhất định sẽ giúp, không cần thiết phải dây dưa đến những

chuyện khác, con cũng đừng trách bọn ta tự quyết định, chúng ta thực sự

không còn cách nào khác…”.

Nổi giận đi, nổi giận đi, nổi giận đi! Phương Cảnh Xán ở bên cạnh yên lặng

cầu nguyện, với sự hiểu biết của cậu về Phương Cảnh Thâm, người này

không chỉ có thân thể sạch sẽ mà tinh thần cũng phải sạch sẽ…

“Không sao, chỉ cảm thấy quá oan ức cho con gái người ta”.

Phản ứng một cách bình tĩnh của Phương Cảnh Thâm làm cho cậu hoảng sợ. Chẳng những không tức giận, trong ánh mắt dường như có vẻ vui vui? Đây thật

sự là anh trai của cậu ta sao?

Bà cố vừa nghe liền phấn khích, lôi kéo tay anh, kích động không thôi:

“Đúng đúng, cháu cũng cảm thấy vậy à, Tiểu Đường đúng là một cô gái tốt, giúp Phương gia chuyện lớn như vậy, nhất định phải cảm ơn cô bé thật

tốt mới được, Thâm Thâm cháu nói có phải hay không?,

“Dĩ nhiên, bà cố yên tâm. Cháu sẽ đích thân cảm ơn cô ấy”.

Phương Cảnh Xán cảm thấy hai chữ “Đích thân” của anh trai cậu khi lọt vào tai

mình luôn có chút ý nghĩa hàm xúc khác, cũng không biết cảm giác của cậu có sai hay không nữa.

***

Về đến nhà, công việc đầu tiên của Tô Tiểu Đường là cho Thịt Viên ăn, phát hiện di động trong túi đã hết pin, kiếm ngay cục sạc nạp điện vào, sau

đó quan sát xung quanh nhà một cái, đem khăn mặt của Phương Cảnh Thâm,

bàn chải đánh răng và tấm thảm, để vài hôm nữa thu dọn những vật phẩm

hằng ngày này đặt vào trong một cái rương lớn.

Sau khi làm xong hết mọi chuyện, Tô Tiểu Đường ngồi xếp bằng ở dưới đất

ngây ngốc một lúc lâu, Thịt Viên vừa được cho ăn đã hấp dẫn toàn bộ lực

chú ý của nó, lúc này mới có thời gian chú ý đến những chuyện khác,

dường như là cảm giác được căn nhà quá khác biệt với trước kia, không

ngừng đi xung quanh ngửi ngửi bên Đông, rồi lại ngửi ngửi bên Tây khu

vực mà nó đã quá quen thuộc, có lẽ


Old school Swatch Watches