a đùng đùng…
Phương Cảnh Thâm thấy Tô Tiểu Đường đang bận bịu, liền đi đến dùng chân mở cửa.
“Tiểu…” Người đàn ông ở ngoài cửa vì không nhìn thấy người cho nên lời nói
trong miệng chỉ nói được một nửa, sau đó, ánh mắt của anh ta di chuyển
từ trên xuống dưới, lúc nhìn thấy người đến mở cửa cho anh ta là...một
con cún, nét mặt cứng đờ, sau đó đưa mắt vào trong phòng kêu một tiếng:
“Tiểu Đường, Tiểu Đường, em có ở nhà không…”.
Tô Tiểu Đường nghe thấy có tiếng gọi từ bên ngoài truyền vào, ngón tay
đánh bàn phím ngừng lại. Bình thường rất ít người đến nhà tìm cô, ngoại
trừ nhân viên chuyển phát nhanh thì chính là Lý Nhiên Nhiên, nhưng sao
cô lại nghe được thanh âm giống của người kia?
Mang một bụng nghi ngờ đi ra ngoài, vừa nhìn thấy không ngờ lại là anh ta…
“Tống Minh Huy?”.
Người đàn ông đứng ở cửa không phải là Tống Minh Huy đó sao.
Chỉ thấy anh ta mặc một bộ âu phục hàng hiệu, mang đôi giày da bóng loáng,
mang theo một túi công văn cao cấp, tóc tai gọn gàng, trong tay còn cầm
một xâu chìa khóa xe, ánh mắt đảo một lượt soi mói, chán ghét nhìn căn
nhà bừa bộn của Tô Tiểu Đường cùng với dáng vẻ nhếch nhác trên người cô.
Nhưng ánh mắt đó chỉ thoáng qua một cái rồi biến mất, thay đổi nhanh đến mức
khiến người khác khó có thể phát hiện ra được, tỏ vẻ như bạn bè thân
thiết, lâu năm gặp lại, tay bắt mặt mừng: "Vài ngày không gặp, Thịt Viên của chúng ta thật sự càng ngày càng thông minh, lại còn biết mở cửa cho anh nữa cơ đấy!"
Tô Tiểu Đường cũng không có ý muốn mời anh ta vào, nhưng Tống Minh Huy
từng bước đi vào như đã vô cùng quen thuộc, còn mang ra một túi thức ăn
cho chó và đồ ăn vặt dùng để chơi đùa cùng Thịt Viên, "Bảo bối, xem anh
mang cho cưng đồ ăn ngon gì này..."
Nếu là bình thường, chỉ cần Tống Minh Huy vừa xuất hiện, Thịt Viên chắc
chắn sẽ lập tức vô cùng vui vẻ nhào đến, nếu thấy anh ta cầm đồ ăn ngon, nó có thể quên hết mọi thứ liên tục phe phẩy đuôi không ngừng.
Mà đằng này Phương Cảnh Thâm lười biếng ngáp một cái, đến nhìn anh ta một
lần cũng lười, lắc đầu một cái liền xoay người lại chạy về phía ghế sofa nằm xuống.
Bị ngoảnh mặt làm ngơ, vẻ mặt Tống Minh Huy ngượng ngùng mang chiếc túi
đặt cạnh bàn trà: "Hình như tinh thần Thịt Viên không tốt lắm thì phải?
Không phải bị bệnh chứ?"
"Nó tốt vô cùng, anh có việc gì thì cứ nói thẳng ra đi, tôi còn phải buôn bán."
"Ha ha, gần đây làm ăn tốt không?"
"Rất tốt."
Tô Tiểu Đường đã mấy ngày không được nghỉ ngơi, cho nên độ kiên nhẫn cũng
không được tốt lắm, Tống Minh Huy thấy thế cũng không nói bâng quơ nữa,
nói ngay vào chuyện chính, "Là như thế này, gần đây anh và mấy người bạn hùn vốn mở công ty, muốn hỏi thử em xem có hứng thú nhập cổ phần hay
không..."
Tô Tiểu Đường không hề suy nghĩ, trả lời: "Không có hứng thú."
Tống Minh Huy cũng lường trước được mọi chuyện không dễ dàng như vậy, nhưng
vẫn không bỏ cuộc, trái lại trong lòng đã có tính toán từ trước, đưa ra
lý do cùng với bộ dạng lấy lòng: "Tiểu Đường, đừng cự tuyệt nhanh như
vậy, em nên biết năng lực của anh, chuyện gì chưa nắm chắc phần thắng sẽ không làm, anh bảo đảm mọi chuyện làm ăn sẽ thuận lợi, có lời không lỗ, hơn nữa tiền để ở chỗ em cũng không làm gì, để trong ngân hàng thì sinh lời chẳng được bao nhiêu, tốt hơn vẫn là nên lấy ra đi đầu tư, cần gì
vì mấy đồng tiền mà làm khó dễ, em nói xem đúng vậy không? Anh biết
chuyện Lâm Tuyết khiến em rất đau lòng, là anh có lỗi với em, anh cũng
mong sẽ bù đắp lại cho em được phần nào..."
Tuy rằng nghe những câu anh ta nói cô cũng muốn bỏ tiền ra, thế nhưng Tô
Tiểu Đường không muốn nhiều lời với anh ta, trực tiếp cắt đứt mơ tưởng
của anh ta: "Ai nói tiền để ở chỗ tôi là vô nghĩa? Gần đây tôi mới mua
một chiếc xe."
"Vậy sao?" Tống Minh Huy sửng sốt, trong giọng mang theo sự dò xét một cách cứng nhắc, "Chiếc xe màu đỏ dưới lầu?"
"Chiếc xe màu trắng bên cạnh chiếc màu đỏ."
Tống Minh Huy vẫn bình tĩnh cầm chiếc chìa khóa xe vốn định mang đến để khoe khoang cất lại vào túi, sắc mặt bỗng chốc trầm xuống, đau lòng như mình vừa bị mất tiền, "Ha ha, không ngờ em lại mua một chiếc xe đắt tiền như vậy, năm nay, xe một khi mua rồi sẽ bị mất giá, mua rồi như mang tiền
đi đốt, hơn nữa ngày nào em cũng ở nhà, rất ít khi dùng xe, một năm
không chạy được mấy lần, cần gì..."
"Tôi muốn xài tiền thế nào cần phải được anh đồng ý sao?"
Lúc này Tống Minh Huy mới ý thức được bọn họ đã chia tay rồi, ngượng ngùng
nói, "Tiểu Đường, anh cũng vì muốn tốt cho em. Trước đây không nghe em
nhắc đến chuyện mua xe, sao đột nhiên lại..."
Tô Tiểu Đường không thể nhịn được nữa cắt ngang lời nói của anh ta, "Bởi
vì xe buýt và xe điện ngầm không cho phép dắt thú cưng theo, tôi cố tình mua cho Thịt Viên nhà tôi đấy, không được sao?"
Tống Minh Huy hoàn toàn không nghĩ đến, chuyện này nghe qua chỉ như nói cho
có lệ, nhưng đây đúng là nguyên nhân chính khiến Tô Tiểu Đường mua xe.
Mua cũng mua rồi Tống Minh Huy không tiện nói thêm gì nữa, đành phải lùi
một bước: "Vậy em mua xe rồi hẳn là vẫn còn dư đúng không, còn dư đưa
anh cũng đ