rọng bây giờ bọn họ cần để ý?
Ai biết.
Ban đầu, vết thương trên người Vũ Văn Duệ rất nặng,
lại thêm một vết thương nặng mới, vài tên thái y xem bệnh xong đều liên tục xua
tay. Nhưng may mắn có Tiết thần y y thuật cao siêu đuổi kịp tới, từ quỷ môn
cướp hắn trở về, chẳng qua thân thể vẫn yết ớt như trước, hôn mê bất tỉnh.
Lúc Vũ Văn Duệ hôn mê, nàng luôn luôn ở một bên chăm
sóc, ăn hay ngủ cũng ở chung màn. Đối với chuyện này, Mạnh Thiểu Giác và Hạ
Liên Thần bất mãn cực độ, nhưng dưới ánh mắt lạnh lùng của nàng, hai người cũng
không có cách nào, chỉ có thể dùng ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Vũ Văn Duệ
đang hôn mê, hận không thể khoét thêm vào cái động lên người hắn.
Trong lúc đó, hoàng tỷ và Tô Kì cũng tìm đến đến nàng,
không nói thêm cái gì, nhưng trong không khí đều là một phen hơi thở ấm áp chảy
xuôi, giống như bọn họ thời thơ ấu, làm người sung sướng như vậy.
Nàng vui mừng vì tuy rằng bọn họ đã thay đổi, nhưng
cũng không hoàn toàn quên đi.
Về phần Mạnh Thiểu Giác và Hạ Liên Thần......
Nàng từ trong hồi ức tỉnh táo lại, liếc mắt Vũ Văn Duệ
đang nhàn nhã uống trà,“Biểu ca.”
“Hả?”
“Vì sao huynh lại vội vã rời đi như vậy?”
“A? Rất gấp hả?”
“Huynh mới tỉnh một ngày.”
Hắn nheo mắt hồ ly, “Mới một ngày sao?”
“Ừ, mới một ngày.”
“Tỉnh mới một ngày à......” Hắn
nhíu mày,“A Lam.”
“Hả?”
“Ta lúc hôn mê vẫn có ý thức .”
“A?”
“Những điều Mạnh Thiểu Giác và Hạ Liên Thần nói với
nàng ta đều nghe được.”
“Ưm......”
“A Lam.” Hắn dùng trán cọ cọ nàng, chóp mũi lạnh lẽo
chống lại nàng, trong trẻo nhưng lạnh lùng nói: “Nàng là của ta.”
Nàng cụp mắt xuống, gợi lên môi mỏng cười yếu ớt, “Ừ.”
Nàng là của hắn, mà hắn cũng là của nàng.
Hắn lúc này mới vừa lòng híp híp con ngươi, một tay
đem nàng ôm vào trong lòng, “Ngủ.”
Nàng xoa xoa mắt, ừ, vừa nói đến ngủ thật đúng là lập
tức liền cảm thất mệt.
Không bao lâu sau, nàng đã yên ổn chìm vào giấc ngủ,
khuôn mặt trắng nõn an nhàn mà ngọt ngào. Mà hắn lại chậm rãi mở to mắt, con
ngươi màu rám nắng lưu luyến trên mặt nàng.
Mạnh Thiểu Giác, Hạ Liên Thần......
Hắn nhợt nhạt gợi lên môi mỏng, trong mắt rất nhanh
hiện lên một tia đắc ý cùng ác liệt.
Cái gì mà “A Lam, trẫm muốn lập nàng làm hoàng hậu”,
cái gì mà “A Lam, trẫm chỉ thích mình nàng”, hay là cái gì mà “A Lam, người ta
muốn chỉ có nàng”, cái gì “A Lam, chờ ta trở lại tiếp nàng”......
Chói tai, thật sự là chói tai.
Hắn đem bàn tay nàng đang đặt trước ngực hắn cầm lên,
một ngón lại một ngón thưởng thức ngón tay mảnh khảnh của nàng, sau đó bá đạo
đan chặt chúng lại với nhau, nhìn ngón tay của mình cùng nàng chặt chẽ xiết lại
một chỗ, mười ngón hòa hợp.
Hắn cười khẽ một tiếng, đời này nàng chỉ có thể nắm
tay hắn, mà người kéo nàng đi cũng chỉ có thể là hắn.
Nàng là của hắn, trước kia phải, bây giờ phải, về sau
cũng đều phải.
Hắn là Nhan Hữu, là tổng giám đốc công ty ô tô Khóa Quốc thế kỷ hai mươi mốt, cũng là công tử Nhan Hữu nhà phú hào đệ nhất thành Tương Dương ở Vân Trạch.
Cho dù hắn cảm thấy thật vớ vẩn, cho dù hắn cảm thấy rất khó tin, nhưng sự thật quả thật là như thế. Hắn giống nhân vật chính trong mấy bộ tiểu thuyết huyền ảo - xuyên qua, xuyên đến một thời đại không biết tên, xuyên vào một người có bộ dạng giống hệt hắn mà ngay cả tên cũng giống y hắn lúc trước.
Công tử Nhan Hữu nhà họ Nhan lúc đầu là một thằng ngốc.
Ba tuổi chưa biết đi, năm tuổi chưa biết nói, bảy tuổi chưa biết chữ...... Mặc dù tướng mạo trông cũng được, nhưng hắn thật sự là một thằng ngốc, một thằng ngốc chính gốc.
Nhưng vào năm mười bảy tuổi, công tử nhà họ Nhan đột nhiên tâm trí có biến đổi lớn. Không chỉ không hề si ngốc, còn trở thành một người thông minh cơ trí, một mặt thái độ khéo léo ứng phó với mọi người, một mặt tiếp nhận sản nghiệp nhà mình phát triển một cách trật tự hợp lý. Vì thế cả nhà họ Nhan sôi trào, thành Tương Dương sôi trào, mà Nhan Hữu...... mê mang.
Hắn rõ ràng là một người bình thường thời hiện đại, mất đi người con gái mình yêu nhất, tuyệt vọng cưới một người con gái khác, sau đó ngay lúc người phụ nữ kia sinh non nằm trong bệnh viện, hắn chết lặng về nhà uống rượu một mình, trong lúc say men rượu lại nghĩ về người mình yêu.
Lúc mở mắt ra lần nữa, tất cả đều thay đổi.
Dung nhan người trong gương hoàn toàn không thay đổi, cũng là tóc đen dùng một cây trâm ngọc búi lên, một thân trường bào cẩm y đẹp đẽ quý giá, đôi dày đen bó sát, đây rõ ràng là trang phục của người xưa.
Vì thế ngay tại thời khắc đó, hắn không còn là kim quy Nhan Hữu nữa, mà là con của phú thương - Nhan Hữu.
Hắn thay đổi thân phận thay đổi hoàn cảnh, bắt đầu dần dần làm quen với thời không này, làm quen với mọi người xa lạ. Tất cả dường như đều thuận lợi, nhưng chỉ có mình hắn biết, bóng ma trong lòng hắn càng lúc càng lớn, chỉ vì người con gái hắn yêu.
Người con gái hắn yêu không phải người xinh đẹp, khuôn mặt trắng nõn cùng nụ cười thản nhiên, nhưng chỉ thế thôi cũng làm cho hắn từ từ nghiện đến mê muội.
Người con gái hắn yêu không phải người ưu tú, gia đình bình thường và một cô em gái xuất