XtGem Forum catalog
Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328613

Bình chọn: 7.00/10/861 lượt.

phải tiếp tục dặn, sợ Triệu Trinh không kiềm giữ được mà bắn vào: “Chàng đừng… đừng… đừng bắn… vào…”

Kể từ khi ra ngoài, Triệu Trinh đã vài ngày chưa làm chuyện đó, Chu Tử ngọ nguậy như vậy, phía dưới lập tức siết mạnh đè ép hắn, Triệu Trinh nhất thời nhịn không được, rốt cục hung hăng ra vào mấy cái, rồi dùng sức nhấn vào Chu Tử, bắt đầu… bắn ra.

Đợi sau khi hai người lên giường nằm ngủ, Chu Tử vẫn như đưa đám: “Không phải nói chàng đừng…”

Triệu Trinh nhắm mắt lại, tay lại ở trên người Chu Tử vuốt ve: “Nói không chừng đã sớm hoài thai rồi.”

Chu Tử nghe vậy, mặt đều trắng bệch: “Sẽ không xui xẻo như vậy chứ? Ngày mai thiếp phải đi tìm hai người Hầu Lâm Sinh, bảo bọn họ điều phối chế thuốc tránh thai mới được!”

Triệu Trinh không nói gì, hắn ôm Chu Tử, âm thầm tính toán. Chu Tử cho là hắn đang ngủ, lui vào trong lòng hắn, cũng nhanh chóng ngủ thiếp đi.

Ngủ đến nửa đêm, Chu Tử bị Triệu Trinh sờ tỉnh, không biết Triệu Trinh tiến vào từ lúc nào, mà không cử động, chỉ lấy tay trêu chọc Chu Tử. Chu Tử cuối cùng cũng đầu hàng trước nam sắc của Triệu Trinh, một lần nữa lại bị Triệu Trinh thực hiện được ý đồ.

Buổi sáng tỉnh lại, Chu Tử nằm ở trên giường tính toán một chút, phát hiện mấy ngày nay đúng là kỳ nguy hiểm của mình, mà lần nào Triệu Trinh cũng đều bắn vào. Xem ra, sợ là có ngừa thai cũng vô dụng, vẫn là nên làm gì thì làm thế ấy đi! Chu Tử chấp nhận số mệnh.

Buổi sáng, Triệu Trinh còn cho gọi Hứa Văn Cử và Hầu Lâm Sinh tới, bắt mạch cho Chu Tử.

Quay lại Mục lục




☆Chương 154: Tàn sát kẻ địch, trung trinh không đổi

Sau khi Hứa Văn Cử cùng Hầu Lâm Sinh tiến vào, không nhìn Vương phi trước, mà xem sắc mặt Vương gia.

Triệu Trinh không nói gì, đầu tiên hắn rũ mắt xuống, tiếp theo sóng mắt chợt lóe, đánh một vòng trên bụng Chu Tử, sau đó lại khôi phục nguyên trạng.

Hứa Văn Cử cùng Hầu Lâm Sinh là người thông minh cơ trí đến bậc nào, làm sao lại không hiểu ý tứ của Vương gia chứ? Kế tiếp khi bắt mạch cho Vương phi, Hầu Lâm Sinh giả vờ giả vịt chẩn đoán trong một lát, sau đó sắc mặt vui mừng nhìn Vương gia trước.

Triệu Trinh tuy rằng mặt không chút thay đổi, nhưng trong lòng vì vẻ mặt của Hầu Lâm Sinh mà rất vui mừng.

Trên gương mặt đoan chính của Hầu Lâm Sinh lộ vẻ vui mừng, đứng dậy nói: “Bẩm Vương gia, Vương phi, thân thể khoẻ mạnh!”

Triệu Trinh nghe vậy, mắt phượng mang theo hàn quang, liếc mắt nhìn hắn, ý cảnh cáo trong mắt không nói cũng hiểu.

Hầu Lâm Sinh như không tiếp thu được ý cảnh cáo của hắn, tiếp tục vui rạo rực nói: “Thuộc hạ sẽ giúp Vương phi tiếp tục điều dưỡng thân thể, chung quy cũng sẽ có Tứ công tử thôi ạ!”

Chu Tử ánh mắt tỏa sáng nhìn Hầu Lâm Sinh: “Hầu đại phu, ta thật sự không mang thai?”

Hầu Lâm Sinh ép mình không nhìn tới Vương gia, mà nhìn Vương phi, còn nghiêm túc nói: “Vương phi, là thật.”

Chu Tử vui mừng thiếu chút nữa rớt nước mắt.

Hứa Văn Cử ở một bên nhìn vẻ mặt không chút thay đổi của Vương gia, thật lo lắng cho Hầu Lâm Sinh. Hai người rời khỏi nội viện Diên Hi cư, vừa về tới nơi ở tại ngoại viện, bắt đầu tranh luận.

Hứa Văn Cử rất lo lắng Vương gia sẽ tức giận, nhưng Hầu Lâm Sinh nói: “Vậy ngươi liền nhẫn tâm nhìn Vương phi không vừa lòng, không ngừng sinh nở sao?”

Hứa Văn Cử nhìn hắn một cái, nói: “Sinh càng nhiều đứa bé, địa vị của Vương phi sẽ càng củng cố!”

Hầu Lâm Sinh vừa thoát áo khoác, vừa cười “xì” ra tiếng: “Địa vị của Vương phi, chẳng lẽ hiện tại không củng cố sao?”

Hứa Văn Cử liền nghĩ: đúng vậy, Vương gia sủng ái Vương phi như vậy, trước mặt mọi người Vương phi đánh hắn, hắn cũng không làm gì Vương phi, như vậy Vương phi sinh hoặc không sinh lại có quan hệ gì? Dù sao hai người bọn họ đã có ba vị tiểu vương tử rồi!

Hắn lại một lần nữa bị kẻ khéo miệng Hầu Lâm Sinh thuyết phục.

Hầu Lâm Sinh và Hứa Văn Cử đi rồi, Chu Tử cho mọi người lui ra, đứng dậy nhìn Triệu Trinh, nói: “Triệu Trinh, chàng không vui?”

Triệu Trinh đang trầm tư, bị nàng vừa hỏi như vậy, theo bản năng nói: “Không có!”

Chu Tử theo dõi hắn: “Chàng đúng là mất hứng!”

Triệu Trinh bị nàng nhìn có điểm chật vật, ánh mắt dời đi chỗ khác: “Ta không có mất hứng!”

Chu Tử nhìn hắn, cười lạnh một tiếng: “Thiếp không mang thai, chàng mất hứng! Chàng chỉ xem thiếp là công cụ sinh con!”

Triệu Trinh cứng họng nhìn Chu Tử làm ác nhân cáo trạng trước, không lời nào để nói: Hầu Lâm Sinh không theo ám chỉ của hắn dụ dỗ Chu Tử, hắn thật sự mất hứng; hơn nữa, hắn chính là muốn Chu Tử sinh con cho mình, ba đứa cũng chê ít.

Chu Tử nhìn bộ dáng Triệu Trinh bị mình nói trúng tim đen, trong lòng chợt lạnh, lại cố gắng khiến mình nở nụ cười.

Trên mặt nàng cười, nhưng đôi mắt to ngập nước, càng không ngừng rơi lệ: “Triệu Trinh, thiếp không muốn sinh, càng không muốn sinh liên tục, thiếp sinh đủ rồi!”

Nhìn thấy nước mắt của nàng, trái tim Triệu Trinh co rút từng trận đau đớn, hắn cầm lấy khăn tay bên gối, lau đi nước mắt Chu Tử, ôm Chu Tử vào lòng, thật lâu sau, mới nói: “Chu Tử, chúng ta không sinh nữa!”

“Thật sao?” Chu Tử ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt còn mang theo hơi nước.

“Thật sự!” T