u ẩn nhẫn né tránh, chỉ là vì chuyện nhỏ không nhịn sẽ hỏng chuyện
lớn, không muốn liên lụy phụ thân.”
Lời tuy như thế, nhưng Thái tử tuấn tú phong độ kia lại rõ ràng cố ý, buông tay như thế thật đáng tiếc làm sao, Hướng Thái phi đang muốn tiếp tục
khuyên bảo, Cung Khanh cười nói: “Bà ngoại cô, kỳ thật ngài không bệnh
đúng không?”
Hướng Thái phi: “…”
Cung Khanh cười: “Nếu Thái phi không bệnh, cháu nên về thôi.”
“Con không thể ở thêm vài ngày sao?”
“Cháu ở thêm một ngày, ngày mai về.”
Hai người đang nói, Ninh Tâm lại đến báo: “Thái phi, Tiết Giai tiểu thư đến.”
Hướng Thái phi tâm tình không tốt, lại cũng chẳng có thiện cảm gì với người
nhà của Độc Cô Hoàng hậu, liền không kiên nhẫn phẩy tay: “Nói ta đã ngủ, Khanh nhi chào hỏi hộ ta.”
Cung Khanh gật đầu nhận lời, đi vào trong điện, Tiết Giai liền cầm tay Cung Khanh, mừng rỡ nói: “Tỷ tỷ chưa đi, thật tốt quá.”
“Thái phi bị bệnh, giữ ta lại một ngày.”
“Muội nghe nói tỷ tỷ chưa đi mà ở lại cung Trùng Dương, liền vội vàng đến.”
Cô ta nhìn cung nữ trong điện, kề tài Cung Khanh thì thầm: “Tại sao tỷ
tỷ cũng say? Không phải muội đã dặn tỷ đừng uống rượu kia sao?”
Cung Khanh nói nhỏ: “Muội muội cố ý nhắc nhở, ta sao có thể uống, ta đã ngậm trong mồm rồi nhổ ra khăn.”
Tiết Giai ngây ngốc, “Vậy là sao nhỉ?” Cô ta chợt trừng mắt, như bừng tỉnh
mà nói: “Muội đoán là Lâm Giang Tiên vô cùng lợi hại, dính vào môi đã có thể phát huy tác dụng.”
Cung Khanh cũng không nghĩ ra lý do gì khác, trừ phi bánh hoa có vấn đề,
nhưng nàng vốn đề phòng, thấy mọi người đều ăn mới dám ăn, hơn nữa Tiết
Giai ăn đến hai cái cũng không sao. Nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có cách
giải thích của Tiết Giai hợp lý.
“Dù say rượu mất mặt cũng không sao, đa tạ muội muội hảo tâm nhắc nhở.”
Tiết Giai mở miệng, ra vẻ cả giận nói: “Tỷ tỷ thật khách sáo, muội và tỷ tỷ
vừa gặp mà như đã quen, luôn đối đãi với tỷ tỷ như ruột thịt, sau này
không được khách sáo với muội, nếu không đúng là coi muội là người xa
lạ.”
Cung Khanh cười: “Được, ta ước gì có cô em gái như Tiết muội muội đây.”
“Mấy ngày nữa là tiết Thanh Minh, muội sẽ tặng tỷ một niềm vui bất ngờ.”
Tiết Giai cười thần bí, “Muội muội cáo từ trước, hẹn tiết Thanh Minh gặp lại.”
Cung Khanh cười khan. Thời đại này thật quá nhiều ngày hội hè, lại thêm
Tuyên Văn Đế là người thích náo nhiệt, không buông tha ngày lễ nào. Đến
lúc đó, chỉ sợ lại gặp phải thứ không muốn gặp.
Về phần Tiết Giai, cô ta tặng nàng niềm vui bất ngờ gì? Cung Khanh quả
thực không ôm hy vọng, bởi vì từ lúc bị Mộ Thẩm Hoằng làm rách váy trở
đi, vận may đều như bị hắn móc đi, cả ngày chỉ thấy hãi mà không thấy
vui.
Nhưng càng sợ thấy hắn, hắn lại càng tới.
Ăn xong cơm chiều, hắn liền tới “thăm” Hướng Thái phi .
Thái tử điện hạ, xem ra ngài hôm nay đúng là không bận, Cung Khanh quả quyết quyết định sáng sớm ngày mai liền đi, kiên quyết không hợp tấu “cao sơn lưu thủy” với hắn.
“Thái phi đã khỏe hơn chưa?”
“Haizzz, có tuổi rồi, khỏe hơn hay không cũng khác gì nhau.” Hướng Thái phi bị
buổi nói chuyện của Cung Khanh đả kích, mệt mỏi não nề, dường như bệnh
nặng hơn buổi sáng.
Mộ Thẩm Hoằng nói: “Cháu mang theo đèn hoa thần, Thái phi có muốn ra vườn ngắm một chút không?”
“Được.” Hướng Thái phi vừa nghe liền thấy khỏe người, lập tức đứng dậy nắm tay
Mộ Thẩm Hoằng, sau đó lại kéo tay Cung Khanh, kéo cả hai cùng ra cửa.
Tư thế này khiến Cung Khanh vô cùng quẫn bách, Thái phi ngài chỉ đang muốn biến thành sợi tơ hồng đúng không.
Mộ Thẩm Hoằng hiển nhiên đến có chuẩn bị, hành lang treo vô số đèn hoa thần. Đèn đã thắp nến, tỏa sáng ấm áp trong đêm.
Hướng Thái phi chỉ vào cây hoa trước hành lang, “Treo lên cây hoa quế kia đi.”
Lý Vạn Phúc lập tức sai cung nữ treo đèn lên cây. Đương nhiên, Lý tổng
quản thấu hiểu lòng người để lại một đèn, để xuống chân Thái tử điện hạ.
Mộ Thẩm Hoằng nhấc đèn trao cho Cung Khanh: “Khanh muội muội cũng đi treo đi.”
Hướng Thái phi lập tức nhận đèn đặt vào tay Cung Khanh: “Đi treo đèn cầu
phúc, cầu hoa thần ban cho con một nhân duyên tốt. Mau đi đi.”
Cung Khanh đi tới, Lý Vạn Phúc liền dẫn thái giám cung nữ lui xuống.
Cung Khanh vừa treo đèn, đã nghe thấy tiếng Mộ Thẩm Hoằng ngay sát sau lưng: “Cung tiểu thư rất thích đèn đúng không?”
“Điện hạ hỏi thế là có ý gì?”
Hắn cười cười: “Sáng hôm nay khi nàng say, ì èo đòi cây đèn cung đình treo ở hành lang. Sau đó còn… ” nói đến đây, hắn dừng lại, chỉ cười.
Còn gì nữa? Nàng nhìn hắn nghi hoặc, đôi mắt hắn sâu thẳm như muốn nhấn chìm nàng.
Mỹ nhân dưới đèn, quả nhiên là thêm phần kiều diễm, nàng mới xứng là hoa thần diễm lệ.
Hắn ho nhẹ một tiếng: “Nửa tháng vừa rồi, Cung tiểu thư ở trong cung không
dễ chịu gì, vì thế, ta mang đèn đến để nàng ngắm, hy vọng nàng sẽ vui
hơn.”
Hắn biết nàng không dễ chiu, lòng nàng thoảng thốt, dường như muốn mà không nói được. Có buổi tối này, nỗi ngột ngạt suốt nửa tháng như tan thành
mây khói dưới ánh đèn vàng.
Hắn mỉm cười, cây quế hoa treo kín đèn phản chiếu trong mắt hắn như một bầu trời sao lấp lánh. “Không biết còn cơ hội không, m