xuyên cần bệnh là bệnh. Tiết thái y gặp đã thành quen, rất bình tĩnh kê cho lão Thái phi một phương thuốc dưỡng
thân kiện thể, rồi cáo lui.
Hướng Thái phi vui sướng thoải mái tựa vào đầu giường, cười híp mắt nhìn Cung Khanh.
Cung Khanh bị nhìn đến nổi da gà, nhớ lần trước, chính là bị ánh mắt hiền
lành này của lão Thái phi cổ động, hứng thú dào dạt đi Dưỡng Hinh Uyển,
“ngẫu nhiên gặp gỡ” người nào đó.
Ninh Tâm cô cô cười hì hì đi vào: “Thái phi, thuốc đã sắc xong, Thái tử điện hạ nghe nói ngài bị bệnh, cố ý đến thăm.”
Hướng Thái phi lập tức lộ vẻ kinh ngạc ngoài ý muốn, như thể không hề hay biết Thái tử điện hạ sẽ giá lâm.
Đối mặt vẻ vô tội của Hướng Thái phi, Cung Khanh rất ngao ngán, rất bất đắc dĩ, cung kính đứng lên, cung nghênh Thái tử điện hạ.
Quả là chiêu hay không sợ nhàm.
Một lát sau, Mộ Thẩm Hoằng đi vào, ánh mắt sâu kín, cười như có như không
đảo qua mặt nàng, sau đó cũng lộ ra vẻ kinh ngạc ngoài ý muốn: “Cung
tiểu thư cũng ở đây sao?”
Cung Khanh: “Hồi điện hạ, Thái phi bị bệnh, giữ thần nữ ở đây hai ngày.”
“Thật tốt quá.”
Cung Khanh: “…”
Tốt cái gì mà tốt? Ngài và bà cụ cũng thật ăn ý.
Mộ Thẩm Hoằng đi tới ngồi bên giường Hướng Thái phi, vẻ mặt ôn hoà hỏi:
“Thái phi không thoải mái chỗ nào? Thái y đã đến bắt mạch cho người
chưa?”
“Tiết Lâm Phủ đã đến xem. Thái tử gần đây bận rộn chuyện gì? Sao không năng lại đây.”
“Cháu không bận gì, chỉ ở trong phòng lò sưởi đọc sách xem tấu chương.”
Không phải ảo giác chứ, mấy chữ “phòng lò sưởi” hắn như đặc biệt nhấn mạnh …
Nhớ lại tình cảnh vừa rồi, tim nàng lại đập thình thịch, không lẽ, cảm
giác khác thường ở môi là …? Vừa nghĩ tới khả năng đó, tim nàng giật
thót, loạn nhịp không kiểm soát. Đúng lúc đó, Mộ Thẩm Hoằng cười như có
như không nhìn nàng một cái.
Ánh mắt kia thật sâu sắc phong phú khó mà diễn tả. Vì vậy, phỏng đoán kia coi như khẳng định chín phần.
Nếu hắn đã… vậy thì nàng… Hoang mang hồi lâu, cuối cùng nhận ra, ngoại trừ
vờ như không biết thì cũng không làm gì được hắn, nàng tự an ủi, bỏ đi,
hôn một lần là hôn, hôn hai lần cũng là… phì phì… hừ hừ… cứ coi như muỗi đốt.
Mộ Thẩm Hoằng cười nhìn về phía nàng: “Cung tiểu thư thường đến thăm Thái phi sao?”
“Con bé không năng đến đâu.” Hướng Thái phi thở dài, vô hạn tiếc nuối nói:
“Khi cháu và Khanh nhi còn bé thường chơi đùa với nhau, sao càng lớn lại càng xa lạ? Hễ nói là Cung tiểu thư, ta nghe cũng thấy xa cách, khi còn bé hễ thấy con bé là cháu lại gọi Khanh muội muội, thân thiết biết bao. Trong số mấy tiểu cô nương thường tiến cung, cháu thân với con bé
nhất.”
Mộ Thẩm Hoằng cười cười không nói.
“Khanh nhi lúc ấy gọi cháu là Thái tử ca ca, thích nhất là bám theo cháu. Hai
đứa đứng cạnh nhau rõ ràng là một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ.”
Cung Khanh đỏ mặt, như muốn nghẹn lời… Có chuyện này sao, bà ngoại cô? Ngài
đừng ỷ là cháu không nhớ chuyện lúc nhỏ mà nhiệt tình bịa đặt.
Mộ Thẩm Hoằng cong môi cười một tiếng: “Đúng vậy, Khanh muội muội ngày bé hoạt bát dễ thương, khả ái động lòng.”
“Khanh muội muội”! Cung Khanh thấy sống lưng tê dại, tim cũng run rẩy. Thái tử điện hạ, cầu ngài gọi Cung tiểu thư đi.
“Được rồi, Khanh nhi cháu đàn một khúc đi. Thái tử, chắc cháu chưa được nghe
con bé đàn, nhạc công trong cung chưa chắc đã bằng đâu.”
Cung Khanh thấy đầu hiện một vạch đen, Thái phi ngài muốn cháu biểu diễn tài năng cho riêng hắn sao?
Mộ Thẩm Hoằng mỉm cười gật đầu: “Thật hay, Lý Vạn Phúc, ngươi đi cầm cây
sáo của ta đến đây, Thái phi, chúng cháu hợp tấu một khúc được không?”
“Rất tốt.”
Ninh Tâm cô cô rất nhanh nhẹn, lập tức sai người mang cây tiêu vĩ cầm mà
Thái phi yêu thích nhất đến. Lý Vạn Phúc vừa đi đã cầm cây sáo của Thái
tử đến.
Cung Khanh bị tốc độ của ông ấy làm cho kinh sợ, Lý tổng quản ông là Thổ Hành Tôn tái thế sao….
“Vậy hợp tấu một khúc ‘Phượng Cầu Hoàng’ đi.” Hướng Thái phi cười híp mắt
lên tiếng. (khúc nhạc Tư Mã Tương Như ve vãn nàng Trác Văn Quân)
Cung Khanh: “…”
Quả nhiên lão nhân gia chọn khúc nhạc này, có cần lộ liễu vậy không?
Đối với việc Hướng Thái phi chọn khúc nhạc này, Mộ Thẩm Hoằng cũng không
chút bất ngờ. Hiển nhiên, tâm tư Hướng Thái phi như lòng Tư Mã Chiêu (ý
là lộ liễu), không chút giấu giếm.
Tiếng địch du dương, tiếng đàn uyển chuyển vang lên trong cung Trùng Dương,
không thể không nói, hai người hợp tấu không thể chê.
Hướng Thái phi như còn chưa toại nguyện, cười híp mắt nói: “Nếu Thái tử có
thể mỗi ngày đến thổi một khúc, bệnh của ta không cần uống thuốc cũng
khỏi.”
Mộ Thẩm Hoằng đặt cây sáo xuống, cười híp mắt nói: “Vậy ngày nào cháu cũng đến.”
Cung Khanh: “…” Bà ngoại cô ngài có bệnh thật không đấy?
“Nếu Thái tử điện hạ mỗi ngày đều đến thổi sáo, vậy thì bệnh của Thái phi
lão nhân gia nhất định sẽ khỏi, không cần Khanh nhi ở lại đúng không?”
Hướng Thái phi lập tức nói: “Không được, phải nghe hợp tấu mới có hiệu quả.”
Cung Khanh: … Bà ngoại cô ngài thắng.
Hướng Thái phi thở dài thườn thượt: “Ninh Tâm ah, dìu ta tản bộ phơi nắng một chút. Khanh nhi, thay ta đón tiếp Thái tử, ta đi chốc lát rồi về.”
