Polaroid
Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324723

Bình chọn: 7.00/10/472 lượt.



biết.” Nhìn thái độ hắn còn chắc chắn hơn Thái y, Cung Khanh ngượng

ngùng ngăn cản.”Có lẽ nên chờ thêm vài ngày, thiếp sợ nhầm lẫn.”

Hắn vui vẻ nói: “Tuyệt đối không lầm.”

Cung Khanh cũng âm thầm mong điều đấy là thật, nếu không hắn xuất chinh rồi thì bụng nàng không giấu được Độc Cô Hoàng hậu nữa.

Trông ngóng mỏi mòn mấy ngày, chu kỳ vẫn không tới. Mộ Thẩm Hoằng thiếu kiên nhẫn, lập tức triệu Lý Khả Giản.

“Mạch tượng của Thái tử phi thế nào ngươi bẩm báo rõ ràng, xem xem rốt cuộc có phải hỉ mạch không.”

Lý Khả Giản dè dặt bắt mạch cho Cung Khanh, sợ hãi lo lắng nói: “Dù vi

thần y thuật không tinh, nhưng có thể khẳng định là hỉ mạch.”

Mộ Thẩm Hoằng vui như mở cở, cầm bàn tay búp măng thon dài, nói với Lý Khả Giản: “Chuyện hôm nay tuyệt đối không được lộ ra ngoài.”

“Dạ, vi thần không dám.”

“Từ nay về sau chuyện ăn uống của Thái tử phi do ngươi phụ trách, làm tốt bổn cung trở về sẽ hậu thưởng.”

“Dạ, vi thần tất nhiên sẽ tận tâm tận lực.”

Sau khi Lý Khả Giản cáo lui, Mộ Thẩm Hoằng cười vén màn, ôm chầm vợ yêu.

Cung Khanh cười tươi như hoa, sắc xuân đầy mặt. Tâm sự dày vò suốt nửa

tháng rốt cuộc đã được nhấc ra. Hai người hoan hỉ vô cùng, như thể cùng

hợp mưu làm một chuyện cơ mật, vừa kích động vừa hưng phấn.

Cung Khanh ôm cổ Mộ Thẩm Hoằng, cười khanh khách nói: “Phu quân đúng là liệu sự như thần, có thể so với Thuần Vu đại nhân.”

“Là vi phu bách phát bách trúng.” Hắn nói câu ẩn ý làm nàng phải đỏ mặt ngượng ngùng.

Hắn đặt tay lên bụng nàng vuốt ve nhẹ nhàng, thấp giọng nói: “Ta thật sự

rất chờ mong con của hai ta. Nhưng thời gian tới ta đành đi xa, đến khi

ta trở lại chắc bụng nàng đã lớn thế này.”

Cung Khanh phì cười: “Sinh đôi cũng chưa chắc đã to được thế?”

Mộ Thẩm Hoằng thở phào một hơi: “Ta không yên lòng nhất chính là nàng. May giờ nàng đã có bầu, mẫu hậu sẽ không làm khó dễ nàng, nếu A Cửu có hành động gì bất kính, nàng hãy tìm phụ hoàng nói thẳng.”

“Thiếp sẽ bảo vệ bản thân thật tốt, ngài yên tâm, ngài một thân một mình lên

đường đi xa phải cẩn thận.” Giọt máu nàng đang mang trong bụng chính là

tấm Hộ Thân Phù tốt nhất, A Cửu e dè đứa bé chưa chào đời sao dám bất

kính với nàng.

“Ta đột nhiên nghĩ ra một cái tên, Mộ Doanh (“doanh” là thắng (bạc)). Khanh Khanh thấy thế nào?”

Cung Khanh vui vẻ nói: “Tên này rất hay, chúc phu quân kỳ khai đắc thắng, sớm ngày khải hoàn.”

Mùng tám tháng Chạp là ngày tốt Thuần Vu Thiên Mục chọn được để lên đường,

sau khi uống máu tế cờ trước Tuyên Võ Môn, Mộ Thẩm Hoằng dẫn theo mười

vạn hùng binh đi tới An Tây. Cùng mười vạn tinh binh của An Tây Đại Đô

Hộ Trịnh Giác Trí và thủ hạ các châu quận An Tây hội họp bình định Cao

Xương. Hai mươi vạn tinh binh đi đánh Cao Xương, trong ngoài triều đều

tin tưởng trận này tất thắng, bao gồm cả Cung Khanh. Nhưng việc đời khó

liệu, càng là nắm chắc thắng lợi lại càng nảy ra kết cục ngoài dự đoán.

Chẳng mấy chốc đến tết Nguyên Đán, Tuyên Văn Đế không thích trời lạnh, nếu

không vì cuối mùa thu xảy ra chuyện Tiết Giai thì đã nghỉ ngơi từ lâu,

lại thêm chuẩn bị chiến tranh Cao Xương, chưa thể di giá đến hành cung

Nam Hoa. Thấy thời tiết càng lúc càng rét, Tuyên Văn Đế liền dẫn Độc Cô

Hoàng hậu, mấy lão Thái phi, A Cửu và Cung Khanh đến hành cung Nam Hoa

đón tết.

Tết Nguyên Đán vì thiếu Mộ Thẩm Hoằng mà kém phần vui vẻ. Cũng may có Cung phu nhân và Cung Khanh, không quá tịch mịch.

Dựa theo lệ cũ, ngày mùng một tết các triều thần đến hành cung chúc tết

Hoàng đế, nhóm mệnh phụ đi thỉnh an Hoàng hậu. Sau đó hoàng đế thiết yến khoản đãi quần thần, ngợi khen phong thưởng sau một năm vất vả.

Cung phu nhân rời tiệc trước, cùng Cung Khanh đi chúc tết Thái phi.

Hướng Thái phi cười ha ha kéo tay Cung Khanh, nói: “Càng ngày càng xinh đẹp

rạng rỡ, đầy đặn một chút có vẻ đẹp hơn, đúng là châu tròn ngọc sáng.”

Nói xong, lại nhìn Cung phu nhân: “Thanh Thư, sao cháu cũng đầy đặn

hơn?”

Cung phu nhân ngượng ngùng nói mình có bầu.

Hướng Thái phi cười vui vẻ.

“Hoàn hảo, may là cháu có bầu trước, nếu không sau này tiểu hoàng tử phải gọi một đứa bé hơn là cậu, khó xử đấy.”

Ba người tán gẫu mấy câu, Cung Khanh vội vã cáo từ, trở lại tẩm cung thay

triều phục, một lúc nữa lại phải nhận sự triều bái của mệnh phụ.

Đầu giờ Thìn (7h sáng), gia quyến các quan đến chúc tết lục tục đến cung Vạn Thọ.

Phu nhân tiểu thư của Thị Lang, Thượng Thư Lục Bộ, phu nhân tiểu thư các

nhà Công Hầu, còn có các vị cáo mệnh phu nhân đều đến, so với Quỳnh Lâm

Yến còn đông đủ hơn, dù có chút ốm yếu cũng không ai dám vắng mặt.

Độc Cô Hoàng hậu ngồi ghế chủ, Cung Khanh ngồi bên cạnh, đón nhận sự triều

bái. A Cửu nhìn mà lòng tê tái. Vậy là Cung Khanh đã trèo lên đầu cô ta, đời cô ta không còn cơ hội ngồi ở vị trí đấy, hưởng thụ triều bái.

Triều bái xong, Độc Cô Hoàng hậu ban ngồi.

Lúc này, đại quân của Mộ Thẩm Hoằng đã đến An Tây, báo tin thắng trận đầu.

Tin chiến thắng truyền về đúng ngày tết, tất nhiên càng thêm vui mừng.

Chư vị mệnh phụ dùng đủ lời tán tụng Thái tử trước mặt Hoàng hậu và Thái tử phi.

A Cửu càng nghe càng tê tá