g bàn đều dồn về
phía hắn, ngơ ngác cũng có, nhưng nhiều nhất vẫn là nửa tin lẫn nửa ngờ. Tên này… thật không biết hay là giả vờ không biết?
- Việc bưng bít giới truyền thông này… đúng là chỉ có Khúc Huy là phụ trách đi làm. Và cậu ấy xử lý rất tốt.
Diệp Vũ Tường bất ngờ lên tiếng. Đám “nguyên lão viện” này, có lẽ chưa biết
gì về Thiệu Khải Đăng. Cũng phải, những cuộc họp quan trọng, hắn chỉ để
Khúc Huy hoặc Phạm Vĩnh Kỳ thay thế, còn bản thân mình thì mải miết chơi đùa:
- Không thể nói như vậy - Tổng quản 4 khu Chu Chính Khải lên tiếng - Cậu phải biết nếu để bọn phóng viên điều tra được thân thế thật của cậu, mọi chú ý chắc chắn sẽ dồn về phía chúng ta. Cảnh sát cũng không để yên đâu.
- Vậy bây giờ bọn phóng viên đó đã điều tra được gì chưa?
Lại một câu hỏi… Và lại khiến không ít người ngắc ngứ:
- Khi làm việc, không nên có chữ nếu thêm vào. Là tổng quản 4 khu mà lý
lẽ đó cũng không biết, thật tình không hiểu ông làm quản lý kiểu gì.
Thiệu Khải Đăng dùng chân tựa vào bàn, đẩy nhẹ ghế ra ngoài, sau đó lại kéo nó về chỗ cũ, liên tục lập lại như một trò chơi:
- Tôi thừa nhận việc mình nổ súng chốn đông người là sai. Nhưng chuyện
tôi gây ra, người khu Đông của tôi cũng tự mình giải quyết, đâu có làm
phiền các khu khác đúng không?
- Cậu…
-
Lấy chữ “nếu” ra nói nhé. Nếu xét việc làm ảnh hưởng tới các khu khác
thì phải xem lại khu Tây. Các người liên tục dùng súng hơi cay, đạn hoa
cải, lung tung thứ ném vào nhà dân. Cảnh sát nơi đó sợ các người nên im
lặng, nhưng nếu làm to chuyện quá, những nơi khác vào cuộc thì sao?. Ba
cái tin tức rẻ tiền kiểu thiếu gia ngủ với ngôi sao này, làm le với ngôi sao khác, dân chúng đọc xong cũng tặc lưỡi cho qua, còn việc xã hội đen dùng quyền lực khống chế dân thường, buộc người ta bán đất cho mình xây sòng bạc, khủng bố liên tục, báo chí chính luận khoái nghe lắm. Dân
chúng cũng quan tâm tới cái này hơn, mức độ chú ý có lẽ hơn hẳn chuyện
này, lúc ấy không biết các vị có mời khu Tây đến mà chất vấn như đã làm
với tôi không nhỉ?
Khúc Huy đã hiểu vì sao Phạm Vĩnh Kỳ
lại nói “Khi cần sáng suốt, anh hai cũng sẽ sáng suốt thôi”. Thiệu Khải
Đăng ngồi ngay ngắn lại, khóe môi hơi nở nụ cười:
- Còn
nếu muốn bắt bẻ chuyện làm ăn của khu Đông bọn tôi thì xin lỗi… Mỗi khu
có cách làm ăn khác nhau. Các người thích lấy máu thuộc hạ mình đổi lấy
tiền thì tôi thích lấy máu và nước mắt của kẻ khác nuôi thuộc hạ mình.
Mỗi bên một chọn lựa, nước sông không phạm nước giếng. Miễn bàn!
Dừng lại một chút, hắn tiếp lời:
- Nếu các vị sợ “khách hàng” của bọn này phật lòng vì chúng tôi nắm giữ
nhiều bí mật của họ quá, khu Đông chúng tôi cũng chẳng quan tâm. Làm ăn
hơn nhau là cách chiếm thế thượng phong, các người kinh doanh thứ bị
người ta cấm, sợ nên phải có chỗ dựa. Có trách thì trách các người để
cho người ta nắm đằng chuôi, mình thì cứ lưỡi mà cầm. Còn bọn tôi, để
đổi lấy việc buộc người khác nắm bằng lưỡi cũng phải bỏ ra không ít công sức. Gieo cái gì gặt cái nấy, đây là quy luật của đời. Đúng không?
Đúng. Đúng đến nỗi vẫn có gì đó ngang ngang mà không ai cãi lại được. “Nguyên lão viện” hùng hổ, uy nghiêm là thế bỗng nhiên im lặng, im đến bất ngờ:
- Không còn ý kiến gì nữa thì thôi nhé! Tôi cũng không có nhiều thời gian nói chuyện. Chào.
Hắn rời khỏi ghế, không cần ai cho phép. Và cũng chẳng ai ngăn trở hắn,
trông nét mặt bình thản của Diệp Vũ Tường mà thấy, hắn ta hoàn toàn
không lầm khi trao quyền quản lý khu Đông cho Thiệu Khải Đăng. Phạm Vĩnh Kỳ cũng khẽ lắc đầu. Sơn vương đúng là… lý lẽ của kẻ không màng lý lẽ
nhiều khi lại hợp lý. Hợp lý trong cái vô lý, khiến người tức tối, song
cũng không đủ “lý” mà bẻ lại câu nào.
Khi Thiệu Khải Đăng về nhà thì người ra đón là A Cường. Nháy mắt tinh nghịch, hắn thì thào:
- Sơn vương, phu nhân!
- Sao? Tiểu Tiên, nàng tới à?
- Dạ. Tụi em theo lời sơn vương, nói là ngài đi khám bệnh.
- Ngoan. Lát về ta thưởng.
Phạm Vĩnh Kỳ đi đằng sau, tiện thể… giang tay, đón lấy Thiệu Khải Đăng như
cây trước gió, tựa vào mình. Phản ứng quả là nhanh, vừa kịp lúc Thạch
Tiên ra ngoài:
- Đăng… Bạn… bạn có sao không?
Một tràng ho kéo dài không ngớt. Ho đến nỗi mặt mày đỏ gay… Thạch Tiên đang lo lắng nên không thấy cái nhíu mày của Phạm Vĩnh Kỳ. Ai đời, bị đạp
vào lưng mà lại… ho cơ chứ?
- Mệt… mệt lắm… Tiểu Tiên ơi!
Tuy thế, để hạn chế sức phá hoại, thôi thì cũng nên thành toàn một chút cho người ta. Phạm Vĩnh Kỳ lên tiếng:
- Em giúp thầy một chút… Đưa Tiểu Đăng về phòng…
- Đăng…
Cơn hoảng hốt đã qua. Thạch Tiên chợt có cảm giác ngại ngùng khi mọi người
đều đã ra khỏi phòng, chỉ còn có mình và Thiệu Khải Đăng.
- Tiểu Tiên…
- Đăng… Hôm trước cảm ơn bạn nhưng lần sau đừng làm vậy nữa. Lần nào vì tôi bạn cũng bị thương. Tôi…
Thạch Tiên cũng có trái tim. Làm sao mà cô quên được vòng tay của hắn đã ôm
mình chặt đến dường nào. Đám người đó, khi ấy rất hỗn loạn, rất đáng sợ:
- Đăng… Hôm đó, sao bạn lại dùng súng, súng ở đâu mà bạn có vậy?
Khi hắn nổ súng, khắp nơi hỗn loạn. Thạch Tiên cũng vậy, hoảng hốt vô cùng. Cô s
