Mỹ Nhân Đá

Mỹ Nhân Đá

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327051

Bình chọn: 9.5.00/10/705 lượt.

Công việc của anh là xử lý hậu quả thay chủ. Không một tiếng thở dài,

không một lời than trách. Cũng không bao giờ khuyên giải, chỉ lẳng lặng

mà làm. Hôm qua, anh đã nói:

- Thiệu Khải Đăng là một người cố chấp, phiền phức, trẻ con. Ưu điểm lớn nhất và duy nhất là trọng tình cảm, rất trọng tình.

Nghe như một lời trách móc, nhưng lại kèm theo âu yếm, đầy trìu mến của một

người thân đối với người thân. Từ giây phút này, Khúc Huy biết mình đã

chính thức cam tâm tình nguyện xử lý mọi việc vì kẻ đó. Có trách móc, có than vãn, nhưng hoàn toàn là muốn người ấy tốt hơn lên. Phạm Vĩnh Kỳ

cũng đã tới. Trên tay anh là xấp tài liệu dày cộm:

- Anh Khúc, chúng ta bàn việc một chút nhé?

- Hi!

Phạm Vĩnh Kỳ vào trước, Khúc Huy dừng lại gọi điện. Không ngờ Thiệu Khải Đăng đang ngồi ở bên trong:

- Ngài không đi học à?

- Lúc nãy Tiểu Tiên gọi điện cho ta.

- Ừ. Mấy hôm trước phu nhân có hỏi số điện thoại của ngài.

- Cô ấy hỏi ta có sao không? Ta chưa kịp trả lời cô ấy đã nói rất lo vì

hôm trước có nhiều người đạp lên ta. Mượn cớ, ta nói luôn là mình bị tổn thương gan gì đó, hiện đang điều trị ở nhà.

- Để phu nhân đến thăm ngài à?

- Phối hợp một chút đấy… Một lát tìm Diệp Thi Quỷ diễn kịch nữa. Haiz, ta thật là thông minh.

Khúc Huy cũng vừa vào tới. Thấy Thiệu Khải Đăng, anh nói ngay:

- Anh về rồi là tốt. Ngày mai Long lão gia phải sang Macau sớm nên cuộc họp dời lại. 5 giờ chúng ta phải có mặt.

- Mấy giờ cũng được. - Thiệu Khải Đăng chống tay lên cằm - Ta muốn ăn bánh hoa quế…

Ngày xưa còn ở thời không cũ, Phạm Vĩnh Kỳ rất hay làm món này. Đến đây thì

công việc bận rộn, không có thời gian làm chuyện ấy nữa.

- Tôi bảo người đi mua.

- Không chịu… Kỳ Kỳ…

Phạm Vĩnh Kỳ thật không biết. Người trước mặt mình có phải là Huyết Ma trong truyền thuyết không nữa. Hắn trẻ con thật hay chỉ giả vờ trẻ con?

- Lần sau đi… Lần sau sẽ làm…

- Đời người không nên có những lần sau. - Thiệu Khải Đăng bỗng nhiên trầm ngâm - Khi đã muốn thì nên thực hiện ngay. Ai biết được, lần sau sẽ là

khi nào.

Đầy triết lý… Nhưng tóm lại cũng là:

- Ta muốn ăn bánh hoa quế.

- Rồi… rồi… Tôi đi làm ngay.

Khúc Huy bật cười. Phạm Vĩnh Kỳ rất giống một người anh trai chiều đứa em

đang nũng nịu… Như… như Triển Tâm ngày xưa vậy. Theo sau hắn luôn là anh và một cô nhóc, Triển Yên! Lại là một tiếng thở dài:

- Thở dài chi cho mệt. Thích thì cứ làm thôi.

- Anh hai…

- Nhóc đừng nghĩ là ta không biết nhóc đang muốn gì… - Thiệu Khải Đăng

tựa người lên ghế - Các anh em thấy ta nhiều khi phải bỏ nhiều tâm

huyết, giả khờ giả ngốc đeo đuổi một cô gái thì cười khúc khích sau lưng cho là ta dại. Thực tế không có cái nào là ngu là dại cả. Quan trọng là mình thích… và mình muốn làm…

- Ý anh hai muốn nói gì?

- Nhóc thu thập bao nhiêu thứ về cô bé Triển Yên gì đó không phải để ngắm xem thời thơ ấu đến giờ cô ấy đã thay đổi thế nào. Chẳng qua là không

quên được, phải không?

Không quên? Đúng là thế. Nhưng

không quên thì làm sao được. Một cô bé bình thường và một kẻ gia nhập xã hội đen từng làm nhiều chuyện xấu, vốn là không thể giống nhau.

- Làm chuyện xấu mà không bị phát hiện thì xem như chẳng ai biết, cũng

chẳng cần nhớ làm gì. Hiện nay nhóc theo ta, nhóc sẽ không phải làm

những chuyện mà nhóc không thích nữa.

Bỏ mặc Khúc Huy ngồi đó suy nghĩ, Thiệu Khải Đăng chạy xuống dưới bếp - nơi có mùi hoa quế đang nồng:

- Bánh hoa quế… Bánh hoa quế!

Trên ghế, Khúc Huy ngồi yên như tượng. Suy nghĩ và lại nghĩ suy, làm việc

xấu mà không ai biết có thể xem như chưa làm. Lý lẽ kiểu gì thế này?

Nhưng tự nhiên lại thấy lòng nhẹ bớt, một tiếng thở ra nhẹ nhõm, bờ môi

thoáng hiện nụ cười.

Đúng 5 giờ… Thiệu Khải Đăng mặc một

chiếc áo sơ mi sọc ca rô bước vào phòng họp. Hắn thích cái áo này nhất.

Bên trong có khá nhiều người. Ngay cả Diệp Vũ Tường cũng đã chỉnh tề áo

vest lịch lãm, ánh mắt cả hai nhẹ lướt qua nhau.

- Xin chào!

- Đúng là không biết phép tắc. - Người ngồi cạnh bên ông lão mái tóc bạc phơ, ngồi bên ghế chủ tọa nhíu mày - Cậu có biết…

- Không cần để ý tiểu tiết như thế - Ông lão hướng về phía Thiệu Khải

Đăng, nhẹ giọng - Cậu là quản lý của khu Đông mới? Tên cậu là…

- Thiệu Khải Đăng…

- Ngồi đi. Tôi có chuyện muốn hỏi cậu.

- Cảm ơn. Tôi cũng đang rất mỏi chân.

Long lão gia tuổi đã qua 70, chuyện đời trải qua bao thăng trầm, gặp không

ít người. Kiểu “tiểu tử” không biết trời cao đất dày cũng có không dưới

trăm người. Tuy nhiên gã này không có cái khinh khỉnh khinh người, khí

chất toát ra một vẻ tự tin khác thường, làm người ta không khỏi ngại

ngần:

- Nghe nói cậu chủ trương không đổ máu ở khu Đông.

Thời gian qua từ lúc nhậm chức đã gần 3 tháng, cậu mấy lần vào bệnh viện vì một cô gái, gần đây còn khuấy động truyền thông khắp nơi khi nổ súng chốn công cộng. Cậu có biết đã làm chúng ta phải lao tâm khổ tứ thế nào để xử lý hậu quả không?

Gương mặt có một chút mơ màng, rồi Thiệu Khải Đăng hỏi lại Khúc Huy:

- Chuyện này không phải chỉ chúng ta xử lý thôi à? Họ có giúp sao?

Câu hỏi bất ngờ không che giấu khiến cho bao ánh mắt tron


pacman, rainbows, and roller s