người còn lại đủ vị tha để tha
cho ông không hả? Đại vương!
-Ngươi…Thì ra ngươi…
-Tôi còn biết nhiều chuyện lắm- Giọng Thiệu Khải Đăng nhẹ như gió-
Nhưng nước sông không phạm nước giếng. Ông làm đại vương của ông, tôi
làm sơn vương trại nhỏ của tôi…Vợ của tôi, tôi dùng thế nào không cần
cha con ông quản…Còn chuyện vừa gặp đã yêu của công tử cũng nên tự trách mình yêu không đúng người, đúng lúc…Thành thật cáo lỗi, nương tử đang
chờ. Hôm nào rảnh rỗi cùng chuyện phiếm với hai vị sau…
Hắn đưa tay làm động tác tiễn khách…Nhìn theo hai cha con đại vương
người hậm hực, kẻ tiu nghỉu bước đi, khinh bỉ không làm sao nói hết.
Cướp bóc cũng phải có đạo đức của cướp bóc chứ.
Đám thuộc hạ nhìn hắn đầy ngưỡng mộ. Ôi, sơn vương…
-Phu nhân đã vào phòng chưa?
-Rồi ạ…Vào “tròng”…à không…vào phòng rồi ạ!
-Ừ…Mang rượu Nữ hồng quỳnh vào….
Tuy là hắn rất thích nhìn bộ dạng thẹn thùng của nàng nhưng đau đớn
lần đầu của phụ nữ nghe nói rất khủng khiếp…Thiệu Khải Đăng cũng thoáng
rùng mình. Thực lòng mà nói, tuy là hắn cũng không phải là lần đầu,
nhưng cũng không phải kinh nghiệm tràn đầy gì, tốt nhất là cứ phục rượu
cho nàng say, sau đó từ từ hưởng thụ…
Trên thiên giới, con vật cưng quay sang thần số phận, khó chịu:
-Khúc sau là chuyện riêng tư…Khỏi xem nhé?
-Ừ…
Tay áo đỏ chóe đặt lên vai thiên đế đang cứng đờ người:
-Không sao….Gả con gái đi là vậy…Rồi sẽ quen thôi…Về nhà nhắm mắt ngủ một giấc đi, không nên làm phiền đôi trẻ…
Thiên đế đơ ra…Không biết nên khóc hay cười….Con gái yêu ơi!
Số phận quả là khốn kiếp! Con phượng hoàng sau khi đuổi hai vị khách kia đi, lại quyết định
lén lút xem 1 mình. Haiz ya, nó vốn cũng có bạn tình, nhưng lâu rồi mà
không làm ăn được gì…Người gian tà thế, chắc cũng có thể học hỏi được
phương pháp dụ dỗ con cái..
Nhưng thất vọng tràn trề.Đã bước vào phòng tân hôn mà người đó chỉ
ngồi nói chuyện với mỹ nhân trên giường…Chỉ nói thôi, 2 canh giờ cũng
chỉ có nói chuyện…Chán quá! …Thui, nhờ người không bằng tự mình làm. Sẽ
đi tán tỉnh sau vậy.
Phượng hoàng bé nhỏ đã lỡ đoạn quan trọng nhất.
Thực ra không phải Thiệu Khải Đăng không nôn nóng. Người ngọc xinh
đẹp như thế, lại vô tư ngồi chờ, thấy hắn là mỉm cười…Hắn hận, không thể đến bên, ăn nàng ngay vào bụng.
-Áo này nóng quá….Trả áo cũ cho tôi…
-Áo đã giặt rồi- Thiệu Khải Đăng không chớp mắt nhìn vào hỷ phục,
đánh giá…Cổ áo truyền thống nhưng cũng dễ xé.Chỉ cần tháo đai lưng nàng
ra trước thôi mà.
Hắn hỏi nàng về cuộc sống trước đây. Càng nghe nói, càng cảm thấy thương nàng. Quả là rất buồn chán…
-Lại đây!
Ngoan ngoãn, nàng tiến tới bên hắn. Cả đêm ôm ấp nên khi hắn để nàng nằm trong ngực, Nương Tiên không có phản ứng gì.
Tới lượt Thiệu Khải Đăng nghe chân tay mình lạnh toát…Sao lại nhìn
hắn như vậy chứ? Làm cho cảm giác tội lỗi càng tăng lên. Như là mình
đang dụ dỗ một tiểu nhi hài vậy…Nhưng không làm là không được. Nàng rất
dễ là mồi ngon cho sói đói, lại dễ xiêu lòng. Con gái mà, chiếm được
nàng, ít ra sau này nàng có thích ai khác cũng khó vượt qua mặc cảm đã
có người chiếm tiện nghi lẫn thân thể mất rồi.
-Nàng mặc áo này khó chịu à?
-Ừ…
-Ta giúp nàng cởi nó nhé…
-Ừ….Có mấy cái rườm rà quá…Tôi không biết làm.
Hắn nuốt nước miếng, cố để tay mình không sờ loạn…Da thịt mềm mại,
trắng như tuyết đang dần lộ ra…Không nhịn được nữa, hắn ôm choàng lấy
nàng:
-Sao vậy…Còn cái này chưa cởi nè…
Nàng vô tư chỉ vào yếm thắm trên người…Cổ họng Thiệu Khải Đăng khô
khốc. Hành hạ tàn nhẫn thế này…Tay hắn vô thức chạm vào nàng, lần tìm
nút thắt của tấm vải.
Rơi xuống hoàn toàn…Hắn ngây ngất ngắm nhìn người đẹp khỏa thân
trong lòng mình…Cặp đùi thon thả, thân thể hoàn hảo như một bức tượng
điêu khắc kỳ công.
-Làm…Người làm gì vậy? Cũng nóng sao?
-Ừ…
Hắn cũng đang tự thoát y phục của chính mình…Cảm giác bức bối vội vã khiến cởi hoài mà vẫn chưa xong…
-Sao vậy? Tôi giúp cho…
Nàng ngây ngô đặt tay lên phần lưng đầy mồ hôi của hắn…Không nén được, hắn cuống cuồng xé áo, cúi xuống người nàng…
Hôn…
Liếm…
Nàng kêu lên khi hắn cắn nhẹ ngực mình…Đau đau!
-Đau…
-Ừ…Không làm nàng đau nữa…
Hắn di chuyển môi lên đôi môi đỏ mọng. Điều này nàng đã biết nên để
yên không chống cự…Đôi mắt trong veo vẫn mở to nhìn hắn, ngây thơ đến
nao lòng…
Trời ạ! Mình đang lừa gạt trẻ con…Khổ nỗi trẻ con lại đẹp đến nỗi
làm người lớn mê mẩn, không đoạt lấy khi còn thơ trẻ, quả là không đủ tự tin khi đứa bé ấy lớn lên….Thiệu Khải Đăng cắn nhẹ môi, hôn lần xuống
dưới:
-Nhột mà…
Nàng kêu lên, mày liễu khẽ nhăn khi hắn cứ tham lam trêu nhẹ hai quả anh đào…Cắn cắn, day day…không phải là muốn ăn nó chứ?
-Không được ăn cái đó…Đau lắm!
-Không có ăn-Thiệu Khải Đăng bật cười, nhéo nhẹ mũi nàng- Đang dạy nàng đấy chứ!
-Dạy làm gì?- Nàng bỗng nhớ ra một chuyện- Người ta gọi tôi là phu
nhân. Tôi có hỏi thì bảo phu nhân là vợ của sơn vương. Người là chồng
tôi…Vậy sao lại gọi là vợ chồng?
-Vợ chồng là hai người thích nhau…Cùng sống với nhau…
-Thích nhau? Nhưng tôi không có thích người…
Tim hắn nhói lên…Nàng không thích ta, ta hi
