đẩy
nàng dựa vào mẫu thạch. Người hắn nóng ran…Còn nữa, tay thì sờ soạng
lung tung trên cơ thể Nương Tiên. Cha chưa bao giờ làm vậy. Đặc biệt là
phần ngực…Làm nàng có cảm giác đau.
-Buông ra…Không được….Buông ra!
-Tới giờ phút này đương nhiên là không buông được rồi- Hắn tham lam
di chuyển nụ hôn xuống vùng da cổ mịn màng- Nếu nàng không thích ở đây
thì ta cũng ráng nhịn. Về nhà ta nhé…Ta sẽ lấy nàng làm vợ…Hôn lễ làm
ngay bây giờ.
-Hôn lễ?
-Ừ…
-Đó là gì?
Nàng như một tờ giấy trắng vậy. Hắn nhìn nàng đầy âu yếm. Sống trong rừng lâu ngày, ngô nghê không hiểu nhân thế, đó cũng là chuyện bình
thường.
-Đó là chuyện rất vui. Nàng sẽ thích…
-Nhưng làm hôn lễ…- Nương Tiên mơ hồ thấy cái gì đó như là bị sở hữu- Không thể làm ở đây sao? Cha dặn…không được đi xa!
Không được đi xa…Nhưng tại sao lại bỏ nàng cô quạnh một mình nơi
đây. Lòng Thiệu Khải Đăng chợt dâng lên một sự giận dữ không tên. Khốn
kiếp…Nàng thì xinh đẹp ngời ngời, chốn rừng hoang nước độc thế này, cho
là thú dữ không hại nàng, còn nào là bệnh dịch khốn khổ rồi lũ tiều phu, sơn tặc vô lương tâm. Hắn thì yêu ái nàng, lần đầu gặp gỡ tuy là muốn
ăn nàng đến tận xương, nhưng vẫn muốn mỹ nhân mãi mãi trong đời mình.
Còn đám sơn tặc, tiều phu kia, lắm kẻ khốn nạn, chỉ muốn chơi qua đường. Mong manh và đáng yêu thế này, nếu có gì làm sao nàng chịu nổi.
-Vô trách nhiệm!
Trên thiên giới, thiên đế đau lòng không sao kể xiết. Duyên kiếp
trước, tại sao lại cho con gái yêu hiến mình cho tướng cướp? Nó dịu
dàng, thiện lương, nếu là hoàng đế gặp mặt cũng phải xiêu lòng. Làm vợ
ăn cướp, không phải cũng trở thành cướp nữ hay sao?
-Yên tâm đi…Tên cướp đó…khác người lắm. Cứ từ từ mà xem đi!
Dưới trần, Thiệu Khải Đăng lại hôn…Lần này tay hắn đã kéo một mảnh
xiêm áo của Nương Tiên tụt xuống vai…Cảm giác lành lạnh khiến nàng phản
ứng:
-Không….
Tiếng kêu nguy hiểm…Mẫu thạch nhanh chóng chứng tỏ tác dụng.Hút Nương Tiên trở vào.
Trong tay hắn, chỉ còn lại không khí…Và một mảnh xiêm áo trắng như tuyết.
Bọn thuộc hạ run rẩy gào lên:
-Yêu tinh!
Trong khi vẻ mặt hắn sa sầm, đang định thần sắp xếp nhanh mọi việc.
Mỹ nhân như ngọc…Vụt tan biến như không khí.
Hắn nhớ lại .
-Từ đâu tới?
Nàng chỉ vào đá kia…Màu ngũ sắc kỳ lạ và nổi bật. Lòng hắn có chút gì đó bâng khuâng…Một nỗi niềm nhè nhẹ len vào tim:
-Mang đá này về nhà…Tìm cho ta chiêng trống, cồng la, càng ồn ào
càng tốt, đánh liên tục bên đá…Tới khi nào ta bảo ngưng thì thôi.
-Dạ… Tiếng cồng chiêng, thanh la, trống quả thật rất ồn, khiến cho tảng đá cũng lắc lư. Cô gái nhỏ có lẽ cũng vô cùng khó chịu.
Cả thiên đế cũng nhíu mày trước những tiếng ồn đó. Thật là đồ bại
hoại, biết Nương Tiên ẩn thân trong đá nên mới giở mọi thủ đoạn dụ nó
ra.
Đột nhiên:
-Ngưng đi!
-Sơn vương…Đá lắc mạnh lắm rồi…
-Các ngươi không thấy điếc tai sao?- Hắn bất giác sờ nhẹ lên tảng
đá, giọng nhẹ đi- Mỹ nhân chắc cũng khó chịu lắm…Ta không muốn như vậy.
Hắn thở dài, vuốt nhẹ lên tảng đá…Ánh mắt trong veo của nàng hiện ra trong đầu hắn. Tinh khiết và ngây ngô…Yêu tinh thì sao chứ? Ánh mắt
tinh khôi như vậy, tìm nơi đâu giữa biển người?
Thiệu Khải Đăng trong mắt một số người như một đứa trẻ không lớn. Vì hắn tính cách trẻ con, vui buồn bất chợt… Đôi khi hắn nhí nha nhí nhố
một cách…khác thường. Sợ bóng tối, không thích giết người. Hắn là tên
cướp nghèo nhất nơi đây. Đơn giản vì Thiệu Khải Đăng không cướp của,sát
sinh , làm những trò tàn nhẫn.
Mùi tanh của máu rất khó chịu.Đám thuộc hạ của hắn đa số đều còn rất trẻ. Chúng như chủ nhân của chúng vậy. Có phần ngây ngô và rất hồn
nhiên. Tuy nhiên,chúng là hồn nhiên thật sự, còn hắn chỉ mượn cái lốt đó để che đi bản mình.Con người thật bên trong lớp vỏ hồn nhiên đó.
-Các ngươi đi ngủ đi…Ta ở lại đây.
-Sơn vương cẩn thận…. Yêu quái!
-Ừ…Mắt mở không lên mà còn nhiều lời…Đi đi!
Hắn nhắm mắt…Đầu tựa vào đá, và khẽ khàng nhắm mắt. Cảm giác thật dễ chịu. Không phải là chăn êm nệm ấm, song lại khiến Thiệu Khải Đăng có
giấc ngủ thật ngon. Bây giờ đã thế, nếu được ôm người ngọc mà ngủ, có lẽ còn thoải mái đến dường nào.
Đêm tĩnh lặng…
Nương Tiên ló đầu ra. Xung quanh thật yên tĩnh….Người đáng sợ kia…Đâu rồi?
Kia kìa…Nàng lại hoảng hốt núp vào…Mấy lần như vậy, nhưng hắn không
có động tĩnh gì. Hình như hắn ngủ rồi. Không dậy đâu. Như Nương Tiên
những ngày đông u ám cũng rút vào trong mẫu thạch, ngủ rất nhiều.
Xung quanh có những thứ đồ thật mới lạ…Cái này là gì? Nàng sờ nhẹ
vào chiếc bàn…Giường ngủ nữa. Là những thứ lần đầu trông thấy, trông
thật lạ lẫm.
Trên bàn còn có đặt một đĩa quả. Không cần tốn công hái. Nương Tiên đưa một quả lên miệng.
-Ngọt quá!
Bỗng:
-Rầm!
Một tiếng động chát chúa vang lên bên tai. Nàng hoảng hốt quay đầu lại, dự định chạy vào trong mẫu thạch.
-Á!
Cảnh tượng trước mắt làm Nương Tiên kinh hoàng hét lên. Mẫu thạch của nàng đã bị người kia cầm chiếc búa to, chẻ nát.
-Không…
Nàng lao về hướng mẫu thạch, nhưng đã bị một bàn tay mạnh bạo kéo
vào lòng…Một cảm xúc lạ lùng dâng lên. Nương Tiên chỉ biết bây giờ mình
phải