gọc lĩnh. Cả nhà
hắn, 18 mạng, chỉ có mình hắn tu luyện thành tiên. Tỷ tỷ hắn, một bạch
hồ chịu không nổi cực khổ vì thiếu ăn, làm liều hóa thành người, bắt
chước các nữ hồ yêu quyến rũ người ta nhưng bị thiên lôi đánh chết. Từ
đó, 18 sinh mạng nhỏ bé sống nương tựa vào nhau trên Túy Ngọc lĩnh,
không dám mơ mộng xuống trần gian, chung sống với con người. Theo lẽ
thường, một hồ yêu nếu tu luyện thành tiên sẽ phải theo hầu một vị tiên
trên thiên giới. Sau một ngàn năm hầu hạ, học pháp thuật sẽ được thăng
là hồ tiên, sống cuộc sống an nhàn. Nhưng bản thân hắn, nếu theo hầu
tiên trưởng thì lũ tiểu hồ bé nhỏ phải làm sao? Trong hang, chỉ có một
hồ thụ (hồ ly già), những con hồ ly lớn vì bộ lông xinh đẹp trắng như
tuyết đều đã lần lượt bị con người bắt lột da làm áo lông. Lũ trẻ khờ
khạo chẳng biết gì, chỉ dám thập thò tìm những con thú nhỏ quanh hang,
hắn làm sao nỡ lòng bỏ chúng ra đi, để bọn chúng tự sinh tự diệt. Người
ta nói, hồ ly đa tình. Hồ ly là ngọn nguồn tai họa. Hồ ly tính mị, say
mê sắc dục, quyến rũ người. Nhưng nếu người không mê đắm hồ ly thì hồ ly làm gì được. Hồ ly cũng chỉ là một sinh vật nhỏ nhoi của trời đất. Hồ
ly cần được sống. Thế thôi. Phạm Vĩnh Kỳ không phải là một con hồ ly cao cả. Nhưng hắn không thể bỏ lại gia đình của hắn. Vậy thôi!
Hắn không lên thiên giới. Hắn cam phận làm một hồ yêu nơi rừng núi. Những
bản lĩnh có được, chỉ dùng để che chở cho lũ hồ ly nhóc mỏng manh. Hắn
hóa thành ngưởi. Chẳng để quyến dụ ai, người thì có thể không bị ai dòm
ngó. Hắn dựng một ngôi nhà nhỏ, trồng rau, cuốc đất, mang ra thành đổi
gà về nuôi dưỡng đàn hồ ly của mình. Hắn là trụ cột của 18 cái miệng ăn, trong khi thức ăn trong núi càng lúc càng vơi dần vì sự xuất hiện của
lũ cướp ăn thì ít mà thích phá thì nhiều. Chúng săn gà rừng, chim muông
khiến chúng bỏ đi nơi khác. Dù nỗ lực, Phạm Vĩnh Kỳ vẫn không sao kiếm
đủ lương thực cho cả nhà. Rồi mùa đông sắp tới nữa. Vị tiên trưởng đáng
lẽ sẽ thu nhận hắn phát hiện Phạm Vĩnh Kỳ không lên thiên giới đã đùng
đùng nổi giận. Ông ta đến động phủ đòi trừng trị hắn. Sức yếu thế cô,
nhưng Phạm Vĩnh Kỳ không thể bỏ lại gia đình của mình. Hắn đã quỳ xuống
van xin ông ta song chỉ hoài công. 18 con hồ ly và một hồ yêu đã làm nên cái việc tày đình trong hang động. Phạm Vĩnh Kỳ dùng hồ hương nhân lúc
ông ta không chú ý, khiến lão tiên trưởng hôn mê. Trên tay hắn là cái
phất trần của tiên gia, chỉ có nó mới giết được tiên gia, khiến hắn hồn
bay phách tán. Hồ yêu giết người thiên giới, tội lỗi tày trời. Nhưng hắn không hối hận. Tại sao ông ta muốn giết hắn thì được, còn hắn giết lại
thì bị kết án chứ? Hắn và bầy hồ yêu đã quyết. Sống chết gì thì cũng một lần. Hình như chưa ai phát hiện ra điều ấy. Hắn và bầy hồ yêu từ đó
sống yên ổn, cho tới khi thiếu thức ăn trầm trọng và gặp Thiệu Khải
Đăng. Làm việc cho cướp, kiếm miếng ăn cũng là một phương tiện sinh tồn
hợp lý.
- Tôi về.
- Mang gà về chưa?
- Rồi.
- Ta bảo bọn chúng nướng gà rồi.
- Cảm ơn sơn vương.
- Ừ! Ăn ngon miệng nhé!
Phạm Vĩnh Kỳ vừa đi
khuất, Thiệu Khải Đăng liền quay về phòng. Trong chiếc áo màu tím nhạt,
Nương Tiên ngồi trên giường, gương mặt ngây thơ tỏ ra vẻ thỏa mãn vô
cùng. Nhìn mái tóc ướt của nàng, hắn biết Nương Tiên lại vừa đi tắm.
- Lại tắm nước nóng à?
- Ừ, thoải mái lắm! Các tỷ tỷ còn bỏ hoa vào trong đó nữa. Thích ơi là thích! Nhưng mà…
- Nhưng mà cái gì? - Thiệu Khải Đăng ôm nàng vào lòng, để Nương Tiên dựa
vào ngực, nghịch những sợi tóc mượt mà. Không né tránh, nàng hồn nhiên
bày tỏ:
- Hoa nhiều quá à. Tắm một chút mà bỏ nhiều hoa vậy, hoa sẽ đau lắm!
- Ngốc quá! - Cọ mũi vào má nàng, Thiệu Khải Đăng âu yếm - Nếu không sử
dụng, hoa cũng chỉ là một thứ có sắc mà không có hương thôi. Nhưng nàng
đừng tắm nhiều quá, bệnh đấy.
- Tắm thích ơi là thích. Cứ muốn tắm hoài.
- Tắm để sạch sẽ và dễ chịu hơn nhưng không nên lạm dụng nhiều - Hắn cười khẽ - Giờ đã là phu nhân của ta rồi, ta sẽ không đối xử tệ với nàng. Ở
núi này tuy ta không quyền cao chức trọng gì nhưng bảo vệ nàng thì không có vấn đề gì. Nè, nghe dặn đây…
- Dặn gì?
- Muốn đi chơi cũng được song không được đi xa quá. Thấy người lạ là phải tránh mà này... - Tốt nhất là cứ nói thật với nàng, càng che giấu sau
này có chuyện xảy ra không phải hậu quả sẽ càng thê thảm hơn sao? - Nàng là vợ ta, mà có hiểu vợ có nghĩa là gì không hả?
- Không hiểu lắm. Vợ chồng là … cái kia - Nương Tiên thực sự khó chịu khi nhắc
tới chuyện đó - Nhưng cái đó không thích lắm. Đau và mỏi lắm, tôi…
- Những lần sau là không đau nữa. Vợ chồng thì ai cũng phải vậy, mà còn
phải làm thật thường xuyên nữa. Làm một lần thì phải làm tiếp nhiều lần
nữa… Thậm chí - Hắn cười tà mị - Đêm nào cũng phải làm nếu không sẽ bị
bệnh đấy.
Nương Tiên đối với những lời đó nửa tin nửa
ngờ. Chuyện đó làm nàng rất mệt, nhất là hắn cứ buộc phải làm khi Nương
Tiên đã mệt nhoài. Song, trong cái mớ ký ức hỗn loạn của nàng, từng có…
có người ở cạnh bên Nương Tiên làm chuyện đó. Người nam thì giống hắn
vậy đó, còn người nữ thì