ững cái vuốt lại dài hơn - Ngươi
biết rất rõ, khi ta mất đi nguồn hy vọng sống, ta cũng không ngần ngại
làm tới đâu. Còn điều này nữa - Hắn nhếch môi - Thi Quỷ cũng xuất hiện ở thời đại này. Ngươi nghĩ một Huyết Ma và một Thi Quỷ, dựa vào bản lĩnh
của thiên đế bỏ trốn lẫn thiên đế chăm chỉ mà non nớt, các ngươi ngăn
được bọn ta sao?
Huyết Ma và Thi Quỷ đều là “đồ độc”.
Thật ra bọn chúng và thiên giới, nước sông không phạm nước giếng, nhưng
từ lúc thiên giới đảm nhận thêm công việc bảo hộ cho loài người thì va
chạm nhiều hơn. Thiên đế đời này thật tốt. Rất chăm chỉ và rất có trách
nhiệm song cựu thiên đế thì khác, không thích, thường né việc, không
làm!
- Thi Quỷ đẹp trai lắm. Hắn lại là một xác chết biết đi. Quan trọng nhất, hắn chưa có người yêu, cũng chưa biết yêu. Ngươi
đặt ma chú lên người cô bé con kia, song với Thi Quỷ, có phải là nó hoàn toàn vô tác dụng không?
- Ngươi…
Với kẻ này, phải là vừa đấm vừa xoa, nếu không muốn nửa chừng có chuyện:
- Thôi mà. Chúng ta đều là những người đàn ông trưởng thành và chững
chạc. Chúng ta đều không muốn đồ của mình bị người khác động tới càng
không quan tâm đến ai sẽ bị ảnh hưởng thế nào. Ta biết, nếu ta giở trò
với người ngươi thích, ngươi cũng không để ta và vợ ta yên. Ma quỷ
thường thù dai, nói gì ngươi là Huyết Ma, chúa yêu ma mà.
- Thật ra ta mau quên lắm. - Thiệu Khải Đăng cười cười - Trí nhớ chỉ tồn
tại một thời gian ngắn. Nên muốn làm gì ta sẽ làm ngay. Đánh nhau với
ngươi, không giết được ngươi là đương nhiên. Nhưng mang một trong hai
người quan trọng của ngươi đi chắc là không đến nỗi là làm không được -
Hắn lại thì thầm vào tai cựu thiên đế… - Hơn nữa những kẻ xung quanh ta
đều có thể giúp được ít nhiều. Phạm sư gia có thể đến gặp thiên đế mới
và Tiểu Tà Tà của ngươi. Một vài lời nói, nhưng với những kẻ đang bị
gạt, không biết có đủ tỉnh táo để phân biệt đúng sai không?
Cả hai cùng cười. Nhưng là cái cười gờm nhau, hăm dọa nhau rất rõ:
- Ta bày cho ngươi một cách lưỡng toàn kỳ mĩ (vẹn cả hai đường). Vừa giúp vợ ta bảo vệ ông bà nhạc, vừa giúp ngươi mau chóng có lòng của Nương
Tiên. Ngươi nghĩ sao? Có lợi cho cả hai
bên? Gã thiên đế “nửa mùa” này, chuyện không có lợi cho hắn ta, đời nào
thương lượng. Nhưng đang trong giai đoạn khó khăn này, chuyện có thể tận dụng được, đương nhiên là không từ chối:
- Nói thử nghe…
- Ừ. - Cựu thiên đế kéo ghế đến gần bên, thì thầm -Ta định thế này…
- Ngươi tránh xa ta ra. - Thiệu Khải Đăng khó chịu đẩy hắn ra - Ta không
thích Nương Tiên đến gần ai, ta cũng phải giữ trinh tiết y như thế.
- Làm màu. - Cựu thiên đế cũng thấy nổi da gà trước những lời nói “kinh
dị trên” nhưng đành bỏ qua, đi ngay vào vấn đề chính - Ngươi để ta làm
anh hùng, lấy oai trước mắt cha mẹ vợ đi.
- Vậy ta sao được … Ngươi…
- Ngốc quá! - Hắn kéo Thiệu Khải Đăng đang chồm lên, ngồi xuống ghế - Ta
chưa nói hết mà. Đương nhiên trước đó ngươi phải diễn một màn thật cảm
động. Mang thân đánh liều vì cha mẹ người ta, tuy nhiên sức người có
hạn, lúc đó ta xuất hiện, còn ngươi thì vô bệnh viện mà nằm. Người ta
không thể không chăm sóc. Tình cảm nảy sinh trong hoạn nạn mới là tình
cảm đẹp. Tiếc là năm xưa ta không nghĩ đến cái trò này, không thì…
Sực nhớ ra điều gì đó, cựu thiên đế phóng đến bên giường Huệ Lâm. Một cái phất tay nhẹ, cô đã mở mắt:
- Vợ ơi, ta hỏi nè, 3 năm trước, sao mà nàng ra khỏi nhà vào giờ đó vậy?
- Tôi… -Sau phút ngơ ngác, Huệ Lâm cũng đã hoàn hồn -Ở trường có một bạn
học mời tôi đi sinh nhật. Nhưng đến đó thì họ uống rượu, còn nói sẽ đi
bar. Tôi không thích nên về sớm
Thiệu Khải Đăng cũng thoáng giật mình. Chuyện của đêm nay, Thạch Tiên và gã Đổng đại ca. Nàng cũng đang bị dụ khỏi nhà:
- Ý ngươi nói là Tiểu Tiên… sẽ gặp nguy.
- Đi tìm nhanh đi… Ta nghĩ...
Đi mất tiêu rồi. Nhanh thật, sức mạnh của tình yêu!
- Anh… anh là… là thiên đế?
Giọng của Huệ Lâm run run. Cứ ngỡ hắn là một quái vật. Đằng này là thiên đế. Tự nhiên lại cảm thấy quan hệ này thật mong manh:
- Thiên đế tiền nhiệm thôi. - Hắn cười thật tươi - Bây giờ ta giống như
một kẻ bình thường có đời sống không được bình thường thôi – Bẹo mũi cô, cựu thiên đế lại khôi hài - Ta cũng đã nghĩ kỹ lời nàng nói rồi. Chúng
ta còn có con cái. Con chúng ta không thể dở dở ngu ngu được. Nó cần
thấy ánh mặt trời, được đi học.
- Thật sao? - Úc Huệ Lâm vui mừng nắm lấy tay hắn - Anh chịu cho… cho chúng ta…
- Ừ. Nhưng nàng phải hứa với ta, không được tìm cách rời khỏi ta. Không được bỏ rơi ta. Có hiểu không?
Trong 3 sinh vật cổ xưa, thiên đế là kẻ có năng lực cao nhất. Thực tế ngôi
thiên đế cũng chính là để khống chế sự ngông cuồng của hắn. Bọn chúng
muốn buộc ràng trách nhiệm cho một kẻ không có khái niệm trách nhiệm là
gì. Đứng đầu tam giới, thực ra là một gánh nặng mệt mỏi. Có dịp phải
kiếm đường mà chuồn trước. Tuy là không còn có dịp nói lời từ tạ với
Tiểu Tà Tà. Hắn phải ở lại gánh cái gánh đó một mình. Chắc cũng như xưa, bao giờ cũng ôm cái khổ vào mình.Gặp lại - chắc chắn là một màn “càu
nhàu” trách cứ. Nhớ quá đi thôi!