pacman, rainbows, and roller s
Mỹ Nhân Đá

Mỹ Nhân Đá

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327641

Bình chọn: 9.5.00/10/764 lượt.


- Anh…

- Hửm?

- Tôi cũng coi như đã giao cả cuộc đời cho ông rồi. - Huệ Lâm ngượng ngùng - Nhưng ba mẹ tôi … Tôi…

- Chỉ cần nàng đồng ý, ta sẽ không để cha mẹ vợ gặp rắc rối. Ta cũng sẽ

cưới nàng đúng lễ nghi, cho con chúng ta đi học đàng hoàng. Trốn tránh

cũng không thể là cả đời. Phải có lúc “bước ra ánh mặt trời rực rỡ” chứ!

- Tâm Uyển!

Thạch Tiên bắt tay làm loa gọi. Tâm Uyển đã nói cô ấy không ra khỏi trường

được, nhưng sao mà khi đến trường lại có vẻ rất vắng. Không thấy ai có

vẻ là “bọn người hung dữ” mà Tâm Uyển đã nói:

- Thạch Tiên… Mình ở đây…

Giọng nói của Tâm Uyển thật gần. Mừng rỡ, Thạch Tiên gọi lớn hơn:

- Bạn ở đâu?

- Mình ở đây…

Một cánh tay giơ lên. Thạch Tiên vội vã chạy tới đó. Tâm Uyển rúc trong một góc, gương mặt tái mét vì sợ sệt. Thấy Thạch Tiên, cô mừng rỡ:

- Thạch Tiên…

Cô ôm lấy bạn. Thạch Tiên đợi Tâm Uyển hết xúc động mới nhẹ nhàng:

- Bạn đừng sợ, lúc nãy mình không thấy ai ngoài đó cả.

Tâm Uyển bất ngờ thổi cái gì đó vào mặt cô. Mùi hương rất lạ, vừa ngửi vào

đã thấy trước mặt là một khoảng tối mịt. Nàng ngã sụp xuống, trong vòng

tay của Trương Tâm Uyển:

- Cuối cùng cũng tìm được rồi. Tìm được rồi.

Một cô Tâm Uyển dịu dàng bỗng nhiên biến mất. Đáng sợ nhất là đôi mắt của

cô ta. Tròng mắt đang đen đổi sang màu vàng sẫm, sau đó còn con giãn

nhiều lần. Chiếc lưỡi cũng dài ra, lớp da trên tay trở nên sần sùi, thấy rõ là những lớp vảy óng ánh dưới trăn. Cô ta là một con rắn. Con mãng

xà mới đúng. Đã hiện nguyên hình, đang cuốn lấy Thạch Tiên trong những

vòng xiết chặt.

Trước mắt Thạch Tiên là một màn đen tối.

Khi ánh sáng cố len vào, cô giật mình. Cái gì vậy, không phải là, là một cái lưỡi đang nhấm nháp trên gương mặt Thạch Tiên?

- Á!

- Giọng khỏe thật. Im cho ta…

Một vật gì đó quất vào mặt Thạch Tiên. Đau lắm nhưng quyết không thua, cô bậm môi, cố vươn mình thẳng dậy:

- Đồ hèn. Có giỏi thì đứng ra mà đánh với tôi… Tôi…

Lời nói tắt nghẽn trong cổ bởi qua ánh trăng sáng tỏ, cô nhìn thấy rắn.

Những con rắn to nhỏ bò lổn ngổn trên mặt đất. Sau đó bọn chúng tách ra, nhường đường cho một con rắn lớn lừng lững tiến vào:

- Á!

Thạch Tiên hét lên kinh hoàng. Rắn, con gái ai cũng sợ. Cô cũng là con gái.

Tuy nhiên nỗi sợ bình thường cũng không rõ ràng lắm. Bây giờ đối diện

với một con rắn đã lớn lại còn có linh tính. Miệng nó kìa, hai chiếc

nanh cửa nhọn hoắt chìa ra khiến Thạch Tiên mặt mày xanh mét, hãi hùng:

- Nói mau… Đại nhân… Đại nhân ở chỗ nào?

- Đại nhân, đại nhân gì? - Cổ bị bóp chặt, Thạch Tiên chỉ còn biết thều thào - Ai là đại nhân chứ? Tôi…

- Đừng có nói dối. Trên người mày có mùi của đại nhân. - Con rắn rít lên - Đại nhân có chạm vào cổ mày nữa. Nắm rất chặt, mày đã gặp đại nhân…

- Tiểu thư - Thấy “cô ta” ra tay quá mạnh, một rắn già làm vú em liền can thiệp - Không nên bóp chặt như vậy, sẽ chết người đó…

- Bà còn nói. - Không phải là bà đã dự đoán, đại nhân sẽ xuất hiện trong

nhà họ Úc, liên quan đến con cái trong nhà đó, bắt lấy họ - ta sẽ được

gặp đại nhân. Thế mà đã làm tới nông nổi này, đại nhân vẫn không xuất

hiện chứ?

“Vú” rắn thở dài. Tiểu thư quả là một con rắn

si tình. Mấy trăm năm trước ham chơi ra ngoài bị người ta bắt, sau đó

được người ta cứu. Người nói, kẻ đó toát ra một khí chất rất đặc biệt.

Rất đàn ông, không chỉ nhẹ nhàng nhấc người lên, còn đưa người lên miệng mà hôn nhẹ (hôn rắn - hix), cũng dịu dàng đặt người xuống đất. Người

lấy rắn không phải là hiếm. Đại vương và phu nhân trước mối tình si của

con gái không thể cầm lòng nên quyết định hỏi rõ để đi tìm. Có cháu

ngoại là rắn lai người cũng là chuyện tốt. Có ai ngờ kẻ mà tiểu thư thầm thương trộm nhớ lại là một sinh vật cổ xưa gây nỗi sợ hãi cho bao

người. Thi Quỷ cùng với Huyết Ma là đối trọng. Thi Quỷ không quan tâm

tới tình cảm, chỉ là một cái xác biết đi, không tình cảm, lạnh lùng, ra

tay hết sức nhẫn tâm. Thần kiêng sợ, quỷ hoảng kinh, là sinh vật gieo

kinh hoàng cho tam giới. Tiểu thư là con rắn nhỏ không biết trời cao đất rộng, lại cố chấp, cứ cương quyết phải đi tìm người. Cuối cùng cầm lòng không đậu, bà đành gieo quẻ. Quẻ cho biết Thi Quỷ đại nhân sẽ xuất hiện và có mối liên hệ với nhà họ Úc, với những đứa con trong ngôi nhà đó.

Tiểu thư đã chờ, đã biến thành người, nhưng tăm cá cứ thế bặt tăm:

- Tôi không biết đại nhân… đại nhân nào cả… Thả tôi ra… Thả ra…

Vòng tay cô ta xiết chặt quá, khiến cho Thạch Tiên càng lúc càng ngộp. Đôi

tay nhỏ bé đấm vào không khí, cố quờ quạng tìm kiến điểm tấn công. Cô

không muốn chết… chết lãng xẹt thế này.

- Cô ấy không biết Thi Quỷ đâu. Nhưng ta thì biết đấy…

Giọng nói đó. Thạch Tiên cố nhướng mắt về hướng phát ra tiếng, một cái bóng

màu đỏ, đỏ rực. Rồi cô ngất đi, trước khi ngất bỗng cảm thấy tay mình

đau rát, rất đau.

- Cô làm gì? - Thiệu Khải Đăng nhanh

như chớp đoạt lấy Thạch Tiên tím bầm trong tay cô ta, hoảng hốt khi nhịp thở của nàng càng lúc càng dồn dập - Bà vú rắn cũng gào lên:

- Tiểu thư… người điên rồi.

- Ta điên rồi. - Cô ta phát ra tiếng cười cuồng dại - Ta nghe được mùi

của đ