đỏ. Người Thiệu Khải Đăng đầy
máu, máu bê bết từ tóc nhỏ xuống người:
- Đăng… Bạn sao vậy? … Đăng…
Sự hoảng hốt này... Tiếng Đăng trong tự nguyện đó thật đáng giá. Thiệu Khải Đăng nở một nụ cười sung sướng đến ngất ngây:
- Không phải là máu người. Máu động vật, Tiểu Tiên đừng lo.
Cái thứ chất lỏng sền sệt này coi vậy chứ thật khó tẩy rửa. Nó bám chặt
trên tóc hắn. Thạch Tiên bất đắc dĩ phải nghỉ học, ba mẹ già cả không
thể nào giúp hắn gội đầu. Cô đành phải...
- Bạn ngồi xuống đi.
- Ừ.
Bây giờ đừng nói là ngồi, bảo hắn nằm luôn cũng được.
- Bạn… bạn mặc áo vào đi!
Mặt của Thạch Tiên đỏ như gấc. Cô là lần đầu nhìn thấy thân thể cởi trần của đàn ông mà.
- Ừ.
Gội đầu mà mặc áo. Thạch Tiên tuy biết yêu cầu của mình rất kỳ cục nhưng…
biết làm sao được. Đôi bàn tay nhỏ bé lấy dầu gội, dịu dàng chà lên tóc
Thiệu Khải Đăng. Hắn nhắm mắt, nghe ngọt ngào tận tim mình. Thạch Tiên
nhẹ nhàng xả nước. Cả bọn người độc ác đó, để tưới hết đống máu đó không biết đã giết bao nhiêu con vật. Vách tường nhầy nhụa máu, bọn chúng
muốn cả nhà Thạch Tiên đi cho sớm mà.
- Xin lỗi bạn nha…
- Hửm?
- Chắc bạn phải đến nơi khác ở thôi. - Thạch Tiên ái ngại nhìn hắn - Nhà tôi, bạn thấy rồi đó… Không được…
Hạ n từng nói với cô, ai yêu bạn học Thiệu này sẽ thê thảm lắm. Hắn ta như một đứa trẻ vậy, con người thì mềm yếu, đụng chuyện là hỏng. Thạch Tiên cũng cười như nắc nẻ khi con bé nhái lại hành động, cử chỉ của Thiệu
Khải Đăng. Song, những lần tiếp xúc ngắn ngủi, con người yếu đuối ấy
toàn mang thân mình che chở cho cô. Cảm động. Đằng sau đó là một cảm
giác khác nữa, Thạch Tiên cũng không hiểu, tại sao khi ở bên hắn, cô lại thấy mình như được ai đó sẵn sàng che chở. Rất tin tưởng, rất an toàn.
Thiệu Khải Đăng bất ngờ chộp lấy tay Thạch Tiên:
- Không đi đâu hết. Đuổi tôi cũng sẽ không đi!
- Mẹ kiếp! Ồn ào…
Tại sao chứ? Hắn chỉ muốn ngủ thôi mà. Người vừa lên tiếng là một thanh
niên. Tóc hắn khá dài, trên người khoác một chiếc áo đơn bạc. Nghe tiếng hắn gào, một cô gái vội vã chạy ra:
- Anh…
Gương mặt thanh tú xa lạ. Đầu hắn quay chòng mòng một chút rồi sực nhớ ra:
- Là cô à?
Hắn sống dưới lòng đất này đã lâu. Nói chung là khoảng mấy trăm năm. Lên
trên đó mặt trời chói lóa hết sức khó chịu. Hắn không thích ánh mặt
trời. Nhưng đồ ăn của loài người thì rất ngon. Những lúc hiếm hoi thức
dậy, hắn hay chờ buổi tối để lên trên đó mua thực phẩm, những thứ mình
thích. Mỗi năm tính ra ngủ khoảng 11 tháng, còn một tháng thức dậy để
ăn. 3 năm trước, trong một lần như thế, hắn đã cứu cô gái này. Chẳng là
nhà của cô ta cất ngay trên nhà của hắn. Hai bên làm hàng xóm khá hòa
thuận. Người hàng xóm phía trên chẳng mảy may hay biết, phía dưới mình
còn có một kẻ độc thân đang sinh sống. Đêm đó cô gái này đi về nhà, mới
tới cổng nhà thì đã bị một lũ nào định bắt cóc. Đã kéo được cô lên xe
hơi nhưng cũng trong lúc đó, hắn về. Tiện tay cứu, rồi cũng sực nhớ ra,
mấy hôm trước mới cứu được một con chó lang thang. Hắn ngủ rồi,ai mà
chăm sóc nó?
- Cảm ơn anh…
Úc Huệ Lâm vừa
hoàn hồn thì đã bị hắn mang đi. Cô chống cự thế nào cũng không được. Cắn vào vai hắn, không ngờ khơi mào tức giận. Hắn đã…
- Mẹ ơi!
Một giọng nói ngọng líu ngọng lịu. Bên ngoài một đứa bé hơn 2 tuổi chạy vào:
- Mẹ…
Hắn ngơ ngác nhìn cả hai. Úc Huệ Lâm mặt tái mét. Đứa trẻ giương đôi mắt trong veo lên nhìn hắn. Nhìn thấy quen quen:
- Nó giống ta quá. Con ta à?
Huệ Lâm không biết nói gì. Đêm đó, hắn đã ép buộc cô, thật sự Huệ Lâm rất
sợ nhưng chống cự có thể bị giết. Nhớ đến các vụ cưỡng hiếp gần đây bởi
nạn nhân làm thủ phạm điên cuồng, cô đành xuôi tay, phải sống. Cô còn
cha mẹ phải phụng dưỡng. Hai người đều đã già rồi.
“Làm”
xong, hắn lăn ra ngủ. Gom góp, mặc lại chiếc áo rách nát, Huệ Lâm định
bỏ chạy, nhưng cô hoảng hốt nhận ra ngoài căn phòng đó, xung quanh đều
tối đen như mực. Ban đầu cứ ngỡ là ban đêm, Huệ Lâm đành nấp vào trong
một xó chờ đợi trời sáng. Song, bình minh không bao giờ đến, và cái gã
khốn kiếp ấy vẫn ngủ, dù cô sau đó trong cơn hoảng loạn đã lay hắn dậy,
không biết bao lần. Nơi này ngoài cô ra có 3 con chó, 3 con mèo, một số
gà, ngỗng, một cặp cự đà. Mọi thứ trong nhà vô cùng bề bộn, thức ăn la
liệt khắp nơi. Huệ Lâm đã sống với những thứ đó. Gà may mà cũng tới lúc
đẻ trứng. Nuôi gà bằng những thức ăn quá hạn để lâu ngày. Huệ Lâm đã
khóc hết nước mắt, gã đàn ông đó vẫn ngủ. Vừa là cơn ác mộng, vừa là
niềm hy vọng. Chỉ có gã biết, đây là đâu và làm sao trở lại nhà. 3 tháng sau, Huệ Lâm nhận ra cơ thể của mình có một sự thay đổi khác thường. Cô đã mang thai. Cái thai lớn dần trong nước mắt của mẹ nó. Rồi trong cơn
quằn quại chuẩn bị cho con chào đời, khi đau đớn nhất, hình như có ai đã nắm lại tay cô. Huệ Lâm cắn vào bả vai người đó, đến khi tỉnh lại con
thì khóc ngặt, gã đàn ông kia không còn nằm chỗ cũ, trên vai hắn là vết
cắn còn rất mới. Đứa trẻ đã tiếp thêm sức mạnh cho Huệ Lâm tiếp tục
sống. Nó đáng yêu, không mấy khi quấy khóc nhưng lại rất quấn mẹ. Tiểu
thiên thần của Huệ Lâm.
- Lần trước
