bình
thản, hỏi vặn lại: “Chẳng lẽ tôi không được có người đàn ông khác sao?”.
“Ừ, không thể được”. Anh trịnh trọng gật đầu.
“Đồ thần kinh! Bây giờ tôi sẽ đi tìm!”. Đinh Mỹ Mãn
nổi giận thực sự. Vốn dĩ vợ chồng đã li hôn, nhìn thấy nhau chỉ cần gật đầu một
cái rồi đi qua là được rồi, tại sao cô còn ngốc nghếch đứng lại đó, nhìn anh ta
giở trò điên dại chứ? Đã thế lại còn không kiềm chế được mà làm trò điên dại
cùng anh ta.
Lần này, Giả Thiên Hạ không hề ngăn cản cô đi, anh chỉ
đứng đó, lặng nhìn theo bóng dáng cô, trên miệng vẫn giữ một nụ cười nhạt.
Lúc hai người li hôn, Đinh Mỹ Mãn đã chỉ trích anh vô
số điều, những ưu khuyết điểm trước kia đều trở thành lí do để chia tay. Không
biết quan tâm đúng mức, trước giờ không hề để ý đến cảm xúc của cô, làm việc
điên cuồng, hơn nữa thường tự mình đưa ra quyết định, chèn ép cô quá đáng… tất
cả những tội danh đó đều được đổ hết lên đầu anh.
Vậy cũng được, lần này anh sẽ tiến hành chậm rãi hơn,
ôn hoà hơn, dịu dàng hơn…
Nếu như không có cuộc gặp gỡ tình cờ chết tiệt này thì
có thể coi đây là bữa tối tuyệt vời nhất trong ba tháng qua của cô.
Đáng tiếc, chuyện “nếu như” thường không mấy khi thành
hiện thực. Cho nên bữa tối này cô không thấy ngon miệng chút nào, đặc biệt là
mỗi khi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Mạc Tường đang ngồi đối diện thì cảm giác đau
đớn lại trào lên.
Sau bữa tối, một vài đồng nghiệp đề nghị đi tiếp tăng
hai hát karaoke nhưng bị giám đốc từ chối thẳng thừng. Lần đầu tiên, Mỹ Mãn cảm
kích trước bản tính kẹt xỉn của ông từ tận đáy lòng. Thực sự cô không còn sức
lực để tiếp tục cười giả tạo ứng phó với Mạc Tường nữa.
Giọng nói nhẹ nhàng, dịu dàng, cố tỏ ra liễu yếu đào
tơ như Lâm Đại Ngọc đó khiến Đinh Mỹ Mãn buồn nôn. Cô không phải dạng người nhỏ
nhen, ích kỉ. Nếu như cô ta chỉ là người phụ nữ quyến rũ chồng cô sau khi hai
người họ li hôn thì Mỹ Mãn có thể cười nhạt cho qua hoặc sẽ trút lên đầu Giả
Thiên Hạ tội danh trăng hoa, lăng nhăng, vừa dứt tình cũ đã có ngay người mới.
Thậm chí cô còn phải cảm ơn Mạc Tường đã cho cô một lí do đầy đủ để bỏ cuộc
hoàn toàn. Nhưng thực tế lại không phải như vậy, nếu như dùng thuật ngữ chuyên
môn ngành “tình yêu học” thì Mạc Tường đích thị là “kẻ thứ ba” không hơn không
kém, nôm na hơn thì gọi là “vợ hai”.
Lúc đầu, cô ta làm bộ dạng yếu đuối, đáng thương để
thâm nhập vào cuộc sống của cô, cuối cùng, khi đã lấy được sự đồng cảm từ cô,
Mạc Tường đã cho cô nếm trải hoàn toàn cảm giác “cõng rắn cắn gà nhà”. Chính
vào ngày Đinh Mỹ Mãn và Giả Thiên Hạ đi lấy giấy chứng nhận li hôn, Mạc Tường
gọi điện cho Mỹ Mãn. Giọng điệu yếu đuối, vô tội trước kia nay được thay bằng
thái độ kiêu ngạo của kẻ chiến thắng. Không những thế, cô ta còn cười nhạo Mỹ
Mãn, ném vào mặt cô một câu: “Đinh Mỹ Mãn, chị đã hiểu chưa? Trên thế giới này,
không tồn tại cặp vợ chồng nào mà không thể ngăn cách, chia rẽ được, chỉ là kẻ
thứ ba không đủ kiên nhẫn và nỗ lực mà thôi”.
Tốt thôi! Cô ta đủ kiên nhẫn và nỗ lực, cô ta đã thành
công.
Nếu như không phải do túng thiếu, khó khăn tột độ, Mỹ
Mãn dù có chết cũng chẳng muốn quay lại đây!
Nhưng nếu như đã quay về rồi thì cô phải liều mình
xông tới, dù có bực bội, đau khổ thế nào cũng phải kiên trì bám trụ ở nơi đây đến
cùng.
Thế nên, Đinh Mỹ Mãn đã bắt đầu lại cuộc đời một cách
vô cùng hứng khởi, thậm chí có phần hơi điên cuồng.
Cô làm việc không quản ngày đêm, thường xuyên đi sớm
về muộn, mặc cả từng đồng với mấy bác bán rau ở chợ chỉ để mua vài cân cải
thảo, hay mặt dày mày dạn xin ứng trước lương để đóng tiền thuê nhà… Tất cả
những việc ấy khiến cô cảm thấy an lòng, còn với những người xung quanh thì đó
giống như một kiểu “giày vò” vậy.
“Mỹ Mãn này, rốt cuộc cô đã gặp phải chuyện gì thế? Số
tiền cô nhận được sau khi li hôn với Giả Thiên Hạ chắc chắn đủ để cô tiêu xài
rủng rỉnh cả đời mà.”
Câu nói đùa của một đồng nghiệp khiến cho Mỹ Mãn chợt
bừng tỉnh, cô có nỗi khổ mà khó thốt nên lời.
Đúng vậy! Cô thực sự rất cần tiền.
Tại sao mà cô lại rơi vào tình cảnh này? Tất cả mọi
thứ đều được một người “ban phước” cho…
Lăng Gia Khang!
Người ta thường nói giữa đàn ông và phụ nữ không thể
nào tồn tại tình bạn thuần khiết được, nhưng Mỹ Mãn quyết không tin, cô còn lầm
tưởng rằng tình cảm bạn bè giữa cô với Lăng Gia Khang đủ để chống lại quan niệm
cổ hủ kia. Mọi người cũng nói bạn bè chính là người kề vai sát cánh, tương trợ
nhau khi gặp khó khăn, nguy hiểm, thế nhưng tại sao người bạn này của cô không
những chẳng đưa tay ra giúp đỡ lúc cô cần mà lại còn kéo cô vào bể khổ? Sau
cùng, anh ta còn hùng hồn tuyên bố một câu như thể chuyện chẳng liên quan đến
mình: “Muốn đòi lại tiền ư? Tôi không có, tiền của tôi phải giữ lại để bà xã
tương lai dùng nữa.”
Cứ nhớ đến người đó là lửa hận trong lòng Mỹ Mãn lại
sục sôi, nhưng cô chưa biết phải làm thế nào để trừng trị hắn ta. Ấy vậy mà cái
tên không sợ chết đó lại dám vác mặt tới.
“Chị Mỹ Mãn, có người gọi điện muốn gặp chị, một người
họ Lăng, có cần em nối máy giúp chị không ạ?”. Giọng nói ngọt ngà
