XtGem Forum catalog
Mưu Kế Của Quý Nữ

Mưu Kế Của Quý Nữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322083

Bình chọn: 7.00/10/208 lượt.

thì cũng chỉ nói cho chị cả biết. Chị tầm thường thế này nên chẳng ai coi ra gì cả.”

Tống Ý Mặc sửng sốt một hồi rồi mới nói, “Năm ngoái ở trong cung có một vị thục phi và một vị đức phi qua đời, nghe nói năm nay Hoàng thượng cố ý chọn người tiến cung để bổ sung vào hai vị trí này từ phủ của các vị khai quốc công thần. Phủ Trấn Vũ Hầu nhà ta đúng là khai quốc công thần rồi, mà cũng thực khéo, chị và chị cả đều đã tới tuổi kết hôn. Mẹ chỉ sợ Hoàng thượng hồ đồ sẽ chọn chị hoặc chị cả tiến cung mà thôi. Vì việc này mà mấy ngày nay mẹ đã đứng ngồi không yên rồi.”

Tống Ý Bội vừa nghe xong câu chuyện liền nôn nóng nói, “Vậy phải làm sao bây giờ? Tuổi của Hoàng thượng còn đáng tuổi làm cha của chúng ta nữa ấy!” Lời vừa nói xong, nàng ta lập tức bịt miệng lại, may mà nói câu này trước mặt em trai, nếu nói những lời này trước mặt mẹ thì thể nào cũng bị giáo huấn mấy câu.

Tống Ý Mặc liếc mắt nhìn Tống Ý Bội một cái rồi nói, “Chị hai, đúng là bởi vì chị không biết giữ mồm giữ miệng nên mẹ mới không dám nói chuyện với chị mà chỉ nói với em và chị cả thôi.”

Tống Ý Bội uể oải nói, “Được rồi, chị biết rồi. Cả nhà này chỉ có chị là ngốc thôi, được chưa?”

Tống Ý Mặc dở khóc dở cười, “Chị hai lại thế rồi. Kể chuyện cho chị nghe, chị đã không có ý kiến gì thì thôi, lại chỉ biết nói mình ngốc. Chị bảo người ta phải làm sao bây giờ?”

Tống Ý Bội nghẹn lời. Một lúc lâu sau nàng ấy mới nói, “Nếu muốn né tránh việc tiến cung thì thực ra cũng có cách.”

Tống Ý Mặc cười nói, “Chị hai nói đi!”

Tống Ý Bội nói tiếp, “Chị cả đã mười sáu tuổi mà gần đây lại có nhà môn đăng hộ đối đến cầu hôn, mình nhân cơ hội này hứa gả chị ấy đi, chẳng phải sẽ tránh được việc tiến cung sao? Chị cũng mười bốn rồi, cũng có thể…”

“Ồ, chị hai muốn lấy chồng rồi ư?” Tống Ý Mặc trêu ghẹo Tống Ý Bội một câu, thấy nàng ấy buồn bực, nàng vội cười vòng vo đổi đề tài, “Chị cả tài mạo song toàn, lại là trưởng nữ của Hầu môn, mẹ kỳ vọng rất cao vào chị ấy nên không muốn vội vã gả cho người ta. Còn chị hai thì chưa tới tuổi lấy chồng, mẹ cũng không muốn tùy tiện gả chị đi đâu.”

Tống Ý Bội hỏi, “Thế nếu trong cung thật sự hạ chỉ thì làm thế nào?”

Tống Ý Mặc cười hì hì nói, “Nghe mẹ nói cha còn một đứa con gái nữa. Nếu muốn gả vào cung thì tất nhiên sẽ gả cô ta rồi.”

Tống Ý Bội kinh ngạc nhìn Tống Ý Mặc rồi bật thốt lên một câu, “Sao lại có chuyện đó?”

Tống Ý Mặc liền kể rõ mọi chuyện về Tống Ý Thiền ra, sau đấy nàng lại nói, “Chị hai, đến lúc đó chị chỉ có thể gọi Tống Ý Thiền là chị thôi, chị đành phải chuyển thành chị ba vậy.”

Tống Ý Bội khẽ nhếch miệng cười, “Thật không thể tưởng tượng nổi!”

Tống Ý Mặc cười nói, “Vậy chị hai yên tâm rồi chứ?”

Tống Ý Bội lắc đầu, “Giờ thì yên tâm nhưng nói bây giờ hẵng còn sớm.”

Tống Ý Mặc nhân tiện nói, “Dù sao thì ở trên đã có chị cả chống đỡ, ở dưới lại có em, chị hai ở giữa cũng an toàn mà.”

Tống Ý Bội buồn bực nói, “Chị đâu phải loại người ích kỷ chỉ biết lo cho bản thân như thế? Chị đây chẳng phải hy vọng tất cả mọi người đều được tốt lành sao?”

Tống Ý Mặc nghe vậy lại an ủi nàng ta mấy câu.

Nhìn canh giờ cũng không còn sớm, Tống Ý Bội nghĩ em trai mình tuy nhỏ tuổi nhưng dù sao cũng là Hầu gia nên có nhiều chuyện quan trọng cần xử lý. Nàng cũng không tiện ngồi lâu nữa nên đành đứng dậy cáo từ.

Tiễn Tống Ý Bội đi rồi, bên ngoài lại có người đưa thiếp mời tới và nói là ngày mai Tam công tử Thạch Khang của phủ tướng quân mở hội phẩm kiếm ở trong phủ và mời Tống Ý Mặc tới dự.

Tống Ý Mặc bảo Thanh Mai nhận thiếp mời rồi một mình tới gặp La phu nhân để bàn bạc một hồi. Nàng muốn lấy thanh long tuyền bảo kiếm quý giá của phủ nhà ra để chuẩn bị ngày mai mang tới hội phẩm kiếm.

Đại tướng quân đương nhiệm là Thạch Hưng Hóa hiện đang nắm giữ trọng binh trong tay, La phu nhân đương nhiên đồng ý để Tống Ý Mặc qua lại với con trai ông ta là Thạch Khang. Có điều, nghĩ tới chuyện Thạch Khang mặc dù mới mười bốn tuổi đã được mệnh danh là hoa hoa công tử, bà lại thấy lo lắng và tất nhiên phải dặn dò Tống Ý Mặc vài câu.

Tống Ý Mặc cười nói, “Mẹ yên tâm. Con tuy nhỏ tuổi nhưng có bao giờ ra ngoài xã giao mà gây chuyện trở về đâu?”

La phu nhân nghĩ lại cũng thấy đúng. Đứa con gái nhỏ này thật đúng là khác hẳn người bình thường, từ khi năm sáu tuổi nó đã cực kỳ có chủ kiến, tới bảy tám tuổi đã có thể giúp đỡ quyết định một số việc nhỏ trong phủ, mười tuổi liền tự mình giải quyết mọi việc trong phủ, còn giờ là mười hai tuổi, ban ngày nó đọc sách, ban đêm thì luyện võ, ấy vậy mà vẫn có thời gian xử lý mọi việc, thêm vào đó, bà cũng chưa thấy nó gây ra sai sót nào. Đáng tiếc nó lại không phải là con trai, nếu là con trai thì bà còn gì phải lo lắng nữa?

Sau khi hai mẹ con nói chuyện xong, Tống Ý Mặc liền dẫn người vào nhà kho đem bảo kiếm kia ra. Năm đó Tống Khản là người học võ nên tất nhiên có một vài thanh kiếm tốt. Thanh long tuyền bảo kiếm này là do Hoàng đế Cảnh Nam Thiên ban thưởng cho, cũng rất hiếm có.

Khi rút long tuyền bảo kiếm ra, Tống Ý Mặc cũng bị ánh sáng của nó làm cho chói mắt. Nàng nhất thời bứt một sợi tóc