i chuyện cũ, La phu nhân không khỏi than nhẹ một hơi. Bà ảm đạm vuốt vuốt mái tóc của Tống Y Mặc, “A Mặc, mấy năm nay làm khổ con rồi!”
Tống Ý Mặc né tránh bàn tay của La phu nhân rồi cười nói,”Mẹ à, mẹ không biết con dễ chịu thế nào đâu. Chị cả và chị hai đều là con gái nên có nhiều hạn chế và không thể thường xuyên ra ngoài. Con lại không giống vậy, thực sự rất tự do tự tại. Nếu có thể cả đời làm đàn ông thì càng tốt chứ sao.”
La phu nhân bật cười, “Con nhóc này!”
Tống Ý Mặc thấy La phu nhân đã khôi phục lại thái độ bình thường liền dương dương tự đắc cầm vòng ngọc trong tay xoay người rời đi.
Tống Ý Mặc đi tới sân trước và hô gọi một tùy tùng. Nàng đưa vòng ngọc cho gã rồi phân phó, “Ngươi cầm cái này đến tiệm Như Ý hỏi thăm một chút xem chủ nhân của nó là ai, tình hình hiện giờ thế nào. Nhớ kỹ đây, phải hỏi khéo léo một chút, đừng để người khác biết chuyện này.”
Tên tùy tùng Trường Lộc năm nay mười sáu tuổi đang tính toán xem làm thế nào để lấy lòng Tống Ý Mặc, giờ thấy Tống Ý Mặc phái mình ra ngoài, đây đúng là cơ hội tốt để thể hiện, gã đương nhiên vui vẻ tuân theo và thật cẩn thận giấu vòng ngọc rồi tự động rời phủ làm việc.
Tống Ý Mặc đứng ngoài hành lang suy nghĩ một lát rồi khoanh tay trở về phòng.
Nha hoàn Thanh Mai đang phân công tiểu nha đầu cho chim ngũ sắc uống nước ở hành lang, khi quay đầu thoáng trông thấy Tống Ý Mặc đã trở lại, nàng ta vội vội vàng vàng đi ngâm trà rồi mang vào.
Nha hoàn Họa Mi khoảng mười hai mười ba tuổi đã bưng nước vào. Nàng ta ngồi xổm trước mặt Tống Ý Mặc, giúp Tống Ý Mặc cởi giày và nhúng chân nàng vào chậu nước. Trong chậu nước có rắc một ít thuốc bột. Họa Mi nhẹ nhàng chà rửa rồi lau khô và thoa một lớp dầu dưỡng thật dày lên bàn chân của Tống Ý Mặc. Nàng ta dùng một cái khăn quấn chặt lấy chân nàng rồi kê lên đầu gối mình và dùng bàn tay không nặng không nhẹ bắt đầu xoa bóp.
Tống Ý Mặc nhận chén trà từ tay Thanh Mai và nhấp nhẹ một ngụm rồi thoải mái rên lên một tiếng.
Họa Mi lặng lẽ ngẩng đầu lên, vừa lúc trông thấy Tống Ý Mặc đang rủ mắt xuống, lông mi rung rung còn tạo ra một mạt bóng râm dưới mí mắt, lại thêm môi hồng răng trắng, tim nàng ta nhất thời đập nhanh hơn, gương mặt xinh xắn cũng ửng đỏ lên. Họa Mi liền hoang mang rối loạn cúi đầu.
Tống Ý Mặc nhận thấy sự dị thường của Họa Mi thì cúi xuống nhìn rồi nhấc chân lên và dùng mũi chân nâng cằm Họa Mi dậy để nàng ta đối diện với mình.
Họa Mi sợ hãi run giọng nói, “Tiểu Hầu gia, nô tỳ… Nô tỳ…” Chuyện nàng ta trộm ái mộ tiểu Hầu gia mà bị phát hiện thì chắc chắn sẽ bị đuổi khỏi đây mất thôi!
Thanh Mai đứng bên cạnh Tống Ý Mặc mắt nhìn mũi, mũi nhìn mồm, mồm nhìn tâm coi như không thấy gì cả.
Tống Ý Mặc thầm than trong lòng: Đời người quả thực cô đơn như tuyết nhỉ! Trong phủ nhiều nha hoàn xinh đẹp như vậy mà ta lại chẳng có công cụ để gây án, đúng là muốn hưởng cũng chẳng được!
Họa Mi còn đang lo sợ bất an thì chợt nghe thấy ở hành lang vang lên tiếng cười trong trẻo. Ngay sau đó, nha hoàn đứng ở ngoài mành cửa bẩm báo, “Tiểu Hầu gia, có Nhị tiểu thư tới ạ!”
Tống Ý Mặc nghe nói chị hai là Tống Ý Bội đã tới thì bảo nha hoàn mau mời vào rồi dùng mũi chân đẩy đẩy cằm Họa Mi ra, “Còn không mau chóng thu dọn đi, định để ta quấn chân ra gặp chị hai à?”
Họa Mi khôi phục lại tinh thần và nhanh nhẹn làm việc. Nàng ta xỏ vào chân của Tống Ý Mặc một đôi giày mềm mại rồi mới bê nước lui xuống.
Họa Mi vừa đi thì một nha hoàn kéo mành lên để một cô gái khoảng chừng mười bốn tuổi bước vào. Cô gái mới vào có đôi mắt linh động, cái mũi xinh xắn, dáng người yểu điệu. Nàng mặc bên ngoài một chiếc váy màu vàng nhạt trên có thêu mấy bông hoa, bên trong là chiếc váy lót thêu chỉ trắng, cả người toát ra vẻ yêu kiều hoạt bát cực kỳ động lòng người. Người này đích thị là Tống Ý Bội.
Thanh Mai vừa thấy Tống Ý Bội liền bước lên trước hành lễ. Đợi Tống Ý Bội ngồi xuống, nàng ta lại bưng trà đến và cung kính mời, “Nhị tiểu thư, mời dùng trà!”
Thanh Mai năm nay mười sáu tuổi, làn da trắng nõn, mày nhỏ mắt hẹp, làm việc rất ổn trọng. Nàng ta là nha hoàn do La phu nhân tự tay dạy dỗ và từ lúc sáu tuổi đã bắt đầu hầu hạ Tống Ý Mặc, là nha hoàn đắc lực bên người Tống Ý Mặc.
Vì Thanh Mai là người hầu hạ thân cận nên thân phận thực sự của Tống Ý Mặc đương nhiên không thể che giấu được với nàng ta, cũng bởi vậy mà Tống Ý Mặc đối xử với Thanh Mai cũng có chút bất đồng với những người khác.
Tống Ý Bội biết Thanh Mai rất được Tống Ý Mặc coi trọng nên cũng không bạc đãi với nàng ấy. Khi thấy nàng ấy bưng trà tới, nàng lập tức đón lấy và cười nói, “Được rồi, chị em chúng ta nói chuyện với nhau cũng không cần ngươi hầu hạ. Ngươi lui ra đi!”
Thanh Mai cúi chào rồi lui ra ngoài.
Đợi sau khi trong phòng yên tĩnh rồi, Tống Ý Bội lúc này mới đặt chén trà xuống và nói với Tống Ý Mặc, “Em à, mấy ngày nay mẹ cứ luôn mặt cau mày có, rốt cuộc là vì chuyện gì vậy?”
Tống Ý Mặc khẽ chau mày, “Chị hai còn không biết sao?”
Tống Ý Bội nói, “Chị sao mà biết được? Mẹ có việc gì toàn đi tìm em để bàn bạc thôi, mà dù cho có muốn tiết lộ ra