Duck hunt
Mưu Kế Của Quý Nữ

Mưu Kế Của Quý Nữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323001

Bình chọn: 9.00/10/300 lượt.

giữ Dư Thanh trong phủ, xem ra bà ta định chọn Dư Thanh làm con rể rồi. Mà Dư Thanh chắc chắn sẽ không từ chối Thân Hàm Thu. Hiện giờ, nếu Công chúa Trường Tín muốn giúp Dư Thanh thượng vị thì nhất định sẽ lấy nhược điểm này ra để uy hiếp Hầu phủ Trấn Vũ và mẫu phi đó.”

“Con bảo nên làm thế nào bây giờ?” Khương quý phi không khỏi thở dài.

Cảnh Thế Đan trầm ngâm một lúc mới nói, “Kế sách dùng được lúc này cũng chỉ có thể là hòa giải với Hầu phủ Trấn Vũ và nhờ Tống thục phi nói thẳng mọi chuyện trước mặt Hoàng thượng. Khi đó, nhược điểm mà Công chúa Trường Tín đang nắm được cũng không còn là nhược điểm nữa.”

Khương quý phi mặc dù căm hận người của Hầu phủ Trấn Vũ nhưng khi nghe Cảnh Thế Đan nói thế cũng cảm thấy có lý. Bà ta liền nói, “Tống thục phi muốn nói ra chuyện này cũng phải chọn một thời điểm thật tốt. Nếu không chỉ sợ khéo quá hóa dở, lại thành ra chọc giận Hoàng thượng.”

Trong lúc bọn họ còn đang nói chuyện thì Ôn thị cũng tiến cung gặp Tống Ý Thiền.

Khi được Ôn thị cho biết Dư Thanh đã giao hà bao cho Công chúa Trường Tín, vẻ mặt Tống Ý Thiền lập tức trắng bệch như tuyết.

Ôn thị vội vàng kéo tay Tống Ý Thiền mà nói, “Tiểu Hầu gia đã đi tìm Huệ vương điện hạ để bàn bạc. Huệ vương điện hạ cho rằng, chi bằng trước khi Công chúa Trường Tín uy hiếp, chúng ta nên nói cho Hoàng thượng biết.”

“Dì muốn con nói việc này với Hoàng thượng sao?” Tống Ý Thiền thì thào hỏi.

Ôn thị thở dài,”Thừa dịp đang được sủng ái, con đem việc này kể lại cho Hoàng thượng nghe và xin Hoàng thượng xử lý nhẹ tay đi!”

Tống Ý Thiền đang định nói chuyện bỗng xoa xoa ngực, cả người có chút nôn nao khó chịu.

“Sao thế?” Vì lần trước Tống Ý Thiền ăn nhầm đồ ăn mà bị nổi ban toàn thân, Ôn thị vừa thấy nàng ta như vậy liền không khỏi căng thẳng vạn phần.

Tống Ý Thiền lấy một quả mơ trên chiếc bàn cạnh giường bỏ vào mồm rồi cười nói, “Mấy ngày gần đây con cứ thấy nôn nao nhưng khi ngậm quả mơ lại không có việc gì. Con đang nghĩ không biết có nên mời ngự y tới bắt mạch xem sao hay không.”

Ôn thị mắng, “Chuyện này có thể kéo dài được sao? Còn không mau mời ngự ý tới khám xem thế nào?”

Vẻ mặt Tống Ý Thiền có chút ửng đỏ. Nàng ta kề tai Ôn thị nói thầm, “Dì à, tháng này con chưa có nguyệt sự. Con đang nghi… nhưng lại sợ gọi ngự ý tới đây sớm quá rồi không khám ra được cái gì thì mất công vui mừng.”

“A!” Ôn thị vừa mừng vừa sợ. Bà ta lập tức nhìn kỹ sắc mặt của Tống Ý Thiền rồi lẩm bẩm, “Nhất định là có, nhất định là có rồi!”

“Dì!” Tống Ý Thiền lập tức che miệng Ôn thị lại. Nàng ta cười nói, “Ngự y còn chưa tới khám, con cũng không dám chắc chắn đâu.”

Ôn thị vui mừng một lúc mới cười nói, “Việc này tốt rồi, Hầu phủ Trấn Vũ được cứu rồi!”

Tống Ý Thiền hỏi, “Dì có ý gì hay sao?”

Ôn thị vừa vuốt ve khuôn mặt của Tống Ý Thiền vừa cười nói, “Con ấy, đúng là đứa ngốc có phúc của đứa ngốc.”

Tống Ý Thiền cười cười.

Ôn thị lúc này mới nói, “Đợi sau khi ngự y chẩn đoán chắc chắn là con có thai rồi, Hoàng thượng đương nhiên sẽ tới thăm con. Thừa dịp này con kể lại ân oán giữa lão Hầu gia và Khương quý phi, đồng thời cầu xin cho Hầu phủ Trấn Vũ, Hoàng thượng thấy con có thai thì đương nhiên sẽ không trách phạt Hầu phủ Trấn Vũ nữa. Việc này sẽ được xử lý nhẹ nhàng thôi.”

Tống Ý Thiền vừa nghe xong liền gật đầu.

Thấy thời gian không còn sớm, bên ngoài liền có cung nữ đưa Ôn thị rời khỏi cung. Tống Ý Thiền cũng sai người đi mời ngự y tới bắt mạch.

Vừa trở lại Hầu phủ, Ôn thị liền vội vàng đi gặp La phu nhân và Tống Ý Mặc để nói lại chuyện Tống Ý Thiền mang thai.

Tống Ý Mặc vừa nghe xong liền mừng rỡ nói, “Trời giúp Hầu phủ Trấn Vũ ta rồi!”

Ở bên kia, Cảnh Nam Thiên nghe nói Tống Ý Thiền cho người mời ngự y tới khám thì lại nhớ tới chuyện lần trước. Trong lòng rốt cuộc cũng có chút quan tâm, ông ta liền lững thững đi về phía viện Hà Hương.

Ngự y đang chuẩn bị bắt mạch thì thấy Cảnh Nam Thiên đến. Ông ta vội đứng lên hành lễ rồi mới ngồi xuống bắt mạnh cho Tống Ý Thiền.

Đợi ngự y chẩn bệnh xong, Cảnh Nam Thiên liền hỏi, “Thục phi bị bệnh gì vậy?”

Ngự y lập tức liên thanh chúc mừng Cảnh Nam Thiên và Tống Ý Thiền. Ông ta cười nói, “Nương nương có tin vui, thai đã được hơn một tháng rồi ạ.”

“A!” Tống Ý Thiền tuy đã biết nhưng khi nghe ngự y xác thực tin này, nàng ta vẫn không nhịn được mà kêu lên một tiếng, vẻ mặt lập tức tràn ngập sự vui mừng.

Tuổi già lại được con, Cảnh Nam Thiên cũng vui mừng ra mặt. Ông ta tiến lên nắm lấy tay Tống Ý Thiền, “Ái phi!”

“Hoàng thượng!” Tống Ý Thiền nũng nịu gọi một tiếng.

Cảnh Nam Thiên yêu thương vỗ vỗ lên đầu nàng ta.

Ngự y lập tức cáo lui, đám cung nữ cũng lui ra ngoài.

Tống Ý Thiền định đứng lên châm trà cho Cảnh Nam Thiên nhưng lại bị Cảnh Nam Thiên kéo xuống. Nhớ tới lời dặn dò của Ôn thị, Tống Ý Thiền liền dụi đầu vào ngực Cảnh Nam Thiên và nhỏ giọng kể lại ân oán giữa Hầu phủ Trấn Vũ với Khương quý phi.

Cảnh Nam Thiên nghe xong lại ung dung mỉm cười, “Việc này trẫm đã biết từ lâu rồi!”

Tống Ý Thiền giật mình, “Hoàng thượng biết rồi sao?”

Cảnh Nam Thiên gật đầu, “Trước đây khi bỏ người