Polaroid
Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328162

Bình chọn: 8.5.00/10/816 lượt.

vào cô ấy một chút?!"

Nếu nói Hình Khắc Lũy trời sinh ngông cuồng bướng bỉnh, Lục Giang Phi chính là điển hình của cậu ấm thô bỉ lưu manh. Nhìn thấy Hình Khắc Lũy, phản ứng dây chuyền sẽ nghĩ đến Thẩm Gia Ngưng, bị quyến rũ, thù cũ hận mới.

Khiêu khích vốn là bản chất từ trong xương của đàn ông. Hơn nữa lúc này đối với Mễ Kha xinh xắn đáng yêu, Lục Giang Phi trong lòng ngứa ngáy, nghe vậy nén giận: "Hình Khắc Lũy ngươi đừng quá đáng!"

Hình Khắc Lũy nụ cười dắt dưới khóe miệng, anh cười nhẹ nhàng: "Tiểu gia chưa bao giờ biết hai chữ quá đáng viết như thế nào!" Anh nheo lông mày, không nhanh không chậm: "Ta đã nhắc nhở qua rồi, hết lòng quan tâm giúp đỡ! Biết điều cút ngay, nếu không đừng trách ta không khách khí!" Bởi vì biết Thiên Trì là địa bàn của ai, anh không muốn phá quán.

Lục Gian Phi cũng không phải kẻ hiền lành, tỏ vẻ cao ngạo nói: "Hôm nay ta cùng ngươi đánh!" Lời còn chưa dứt, tay đã tóm lấy cánh tay Mễ Kha ý đồ rất rõ ràng, muốn ngay trước mặt Hình Khắc Lũy đoạt người.

Mười mấy năm trước động thủ với Lục Giang Phi vì Thẩm Gia Ngưng nhờ giúp đỡ, mặc dù lúc ấy đối với cô ta không có tình cảm nhưng dù sao cũng là con gái chiến hữu của Hình Hiệu Phong, dưới tình huống đó Hình Khắc Lũy sẽ không bỏ qua. Nhưng bây giờ, trong lòng chỉ muốn che chở cô gái mình yêu, tâm trạng cùng hoàn cảnh không giống nhau, xuống tay sức lực tất nhiên sẽ không giống. Huống chi người nào đó còn là thiếu tá quân đội, trải qua thân kinh bách chiến, đánh nhau căn bản dễ như trở bàn tay.

Cho nên khi bàn tay Lục Giang Phi đưa qua, Hình Khắc Lũy một tay nắm bả vai Mễ Kha đem cô ổn thỏa bảo vệ trong ngực, tay phải bỗng nhiên ra đòn, đầu tiên là không khách khí đỡ lấy cánh tay của hắn, sau đó nháy mắt tung quyền, nhanh, chính xác lại có lực, sau đó gập tay lại hung hăng bẻ xuống.

Hàng năm huấn luyện nên lực tay của Hình Khắc Lũy rất mạnh, giờ phút này anh lại không khách khí cố ý dùng hết sức, Lục Giang Phi bị đau, tức giận: "Hình Khắc Lũy! Con mẹ nó, ngươi muốn thế nào, một Thẩm Gia Ngưng chưa đủ?!"

Hắn ta không đề cập tới Thẩm Gia Ngưng thì thôi, nhắc tới tên này Mễ Kha bắt đầu phản ứng. Vốn là say rượu mơ màng, cô lập tức tỉnh táo, nghẹo đầu, hơi híp mắt nhìn người đàn ông trước mặt. Tối nay Hình Khắc Lũy không mặc quân trang, áo sơ mi màu đen, áo khoác cùng màu, có cảm giác xa cánh khiến người khác không có cách nào chạm đến, mà cổ áo lại cởi hai nút, tản mát ra mùi vị hấp dẫn.

Đã bớt say, cánh tay Mễ Kha giống như có ý thức, đưa ra ôm chặt hông anh, nghẹn ngào lẩm bẩm: "Anh thích cô ấy rất nhiều? Mười bốn năm...

Cô quan tâm đến anh. Hình Khắc Lũy trái tim như bị xiết chặt, giơ tay giữ chặt đầu Mễ Kha ở trước ngực, không nói được một câu. Thật ra thì nên cao hứng mới đúng, dù sao trước đó Mễ Kha đối với anh chưa từng biểu lộ cái gì, kể cả một câu em thích anh. Nhưng lúc này nghe âm thanh nức nở nghẹn ngào của người yêu bé nhỏ, Hình Khắc Lũy trong lòng cuộn lên cảm giác chua xót khó tả. Có những lời không cần phải nói ra, anh cũng đã hiểu.

Sự thật cũng tốt, giận chó đánh mèo cũng được, mặc dù đoạn thời gian cùng Thẩm Gia Ngưng trải qua trách nhiệm không phải hoàn toàn do Lục Giang Phi nhưng cùng hắn không tránh khỏi quan hệ. Vì vậy, tối nay anh không đánh Lục Giang Phi là không thể nào.

Động thủ trước, Hình Khắc Lũy giao Mễ Kha cho Thúc Văn Ba, trầm giọng: "Đưa vợ tôi đi trước!"

Hình Khắc Lũy ít khi trực tiếp biểu lộ tâm trạng. Phát hiện anh mím chặt môi, cả người đều toát ra sát khí, Thúc Văn Ba nhắc nhở: "Có chừng mực." Một bên che chở Mễ Kha và tiểu Hạ đi ra ngoài.

Tiểu Hạ so với Mễ Kha tỉnh táo hơn, cô đi hai bước quay người lại nhìn quanh: "Anh ta chính là Hình Khắc Lũy? Chúng ta cứ đi như thế, một mình anh ta có thể được không?"

Thúc Văn Ba mặt bình tĩnh, lời nói lại kinh người: "Bảo vệ người phụ nữ của mình, anh ta không được còn ai được?"

Thân là nam nhân nói được làm được, không được coi như anh ta hồi báo việc chọc Mễ Kha đau lòng. Tiểu Hạ oán thầm, rút tay về đổi lại khoác cánh tay anh: "Các người làm lính chắc không thể đánh nhau chứ? Anh ta sẽ không bị phạt chứ?"

Thúc Văn Ba lúng túng giật giật cánh tay: "Làm lính thì phải dễ dàng tha thứ người khác động vào người phụ nữ của mình sao?"

"Cũng đúng, của mình còn không bảo vệ được còn sống làm gì, chết đi cho xong." tiểu Hạ theo bản năng nắm chặt anh: "Chẳng qua tôi nghĩ nên gọi điện cho chị Nhan, xảy ra chuyện cũng không tốt..." Cô nghĩ tới chị Nhan thay mặt ông chủ quản lý Thiên Trì, giải quyết mọi chuyện khá tốt.

Thúc Văn Ba rút tay xách lấy cô: "Không cần Tham mưu trưởng Lệ tới, anh ta sẽ khắc phục hậu quả."

Tiểu Hạ nhất thời tinh thần phấn chấn, "À, Lệ Hành? Ở đâu, ở đâu? Sao tôi không thấy..." Tiểu Hạ đã sớm nghe nói ở đoàn 5-3-2, Tham mưu trưởng Lệ Hành xuất thân là lính đặc chủng, khó có cơ hội gặp mặt.

Thấy cô có ý muốn vòng lại xem, Thúc Văn Ba giữ chặt cổ tay cô: "Đợi lát nữa bọn họ đánh xong cô sẽ thấy."

Lệ Hành thật sự đến Thiên Trì. Hình Khắc Lũy chuẩn bị động thủ, Thúc Văn Ba nhìn thấy anh đi vào cửa, đi phía sau anh là cô dâu m