Snack's 1967
Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327703

Bình chọn: 7.5.00/10/770 lượt.

đơn thuần có vẻ đẹp như thế nào."

"Anh họ..."

"Yên tâm, nếu như cô ấy ở cùng với Hình Khắc Lũy hạnh phúc, anh sẽ không làm phiền họ. Nếu như Hình Khắc Lũy không thể cho cô ấy hạnh phúc, anh nhất định tranh thủ, không chừa bất kì thủ đoạn nào."

Nghe lời nói của anh, nghĩ đến mối quan hệ của Mễ Kha và Hình Khắc Lũy, Hạ Nhã Ngôn có dự cảm không tốt.

Bên này hai người trò chuyện kết thúc, bên kia Mễ Kha vội vàng đẩy cửa phòng bệnh.

Nhưng Hình Khắc Lũy không có ở đây, chỉ có Hình Khăc Dao ngồi ở đầu giường, nhìn dáng vẻ như đang đợi cô.

Nhìn thấy cô, Hình Khắc Dao khẽ cười: "Là em xin bác sĩ Hạ giúp một tay, em có mấy câu muốn nói với chị."

Mễ Kha do dự một chút, đi tới bên giường ngồi xuống: "Anh ấy, không có chuyện gì chứ?"

Hình Khắc Dao lắc đầu, "Thật ra trước khi bị tai nạn xe cộ, em đã biết chị." Ánh mắt nhu hòa nhìn vào mặt Mễ Kha, cô mỉm cười.

Sau tiệc liên hoan, ngày thứ hai, Hình Khắc Lũy đến Hình Phủ. Cảm thấy tâm trạng anh trai cực kì vui vẻ, Hình Khắc Dao không nén nổi tò mò: "Chuyện gì vui mừng vậy, nói em nghe một chút."

Sờ sờ đầu Hành Hành đang vùi mình vào chiếc bánh ngọt, Hình Khắc Lũy mỉm cười: "Thắng đối kháng chẳng lẽ không đáng vui mừng?"

Hinh Khắc Dao ôm con trai ngồi trên đùi: "Đó là chuyện thường như cơm bữa, anh khi nào thì để trong lòng."

Điệu bộ lười biếng, dựa lưng vào ghế ngồi, Hình Khắc Lũy nhìn đám người cách cửa sổ không xa: "Vậy chuyện gì anh nên để trong lòng?"

Nhìn gò má cương nghị của anh trai, Hình Khắc Dao trịnh trọng nói: "Tìm cho em chị dâu."

Trước mắt thoáng qua bóng dáng nhỏ bé, Hình Khắc Lũy mỉm cười mà không biết, một hồi lâu nói ra hai chữ: "Nhanh"

Hình Khắc Dao hai mắt tỏa sáng: "Có đối tượng?"

Hình Khắc Lũy xoay đầu lại: "Bát tự mới có một bên."

Không để ý Hành Hành giương nanh múa vuốt lau khóe miệng đầy bơ, Hình Khắc Dao hỏi dồn: "Người nào vậy, em biết không?"

Hình Khắc Lũy lắc đầu, đặc biệt có kiễn nhẫn đem chuyện bị Hách Nghĩa Thành phái đi làm tài xế cho Lệ Hành, thuận đường gặp gỡ Mễ Kha, sau đó gặp nhau ở tiệc liên hoan, nói lại một lần, bao gồm cô từng cái nhăn mày, thẹn thùng xấu hổ nói anh lưu manh, nửa chữ không quên thuật lại. Dĩ nhiên, việc trên xe mạo phạm cô, anh giữ lại. Cuối cùng anh cười: "Nói thật, trước kia nghe ai nói vừa gặp đã yêu, anh cảm thấy thật buồn cười, không ngờ một ngày lại phát sinh trên chính mình."

Một phút kia trong mắt Hình Khắc Lũy lóe ra ánh sáng mềm mại dịu dàng, khiến Hình Khắc Dao ý thức được anh trai đã động lòng.

Cô giọng điệu đùa giỡn khích lệ: "Vậy đánh nhanh thắng nhanh bắt lại thôi."

Hình Khắc Lũy lại trầm mặc, đưa ánh mắt nhìn về phía xa, anh nói: "Chờ một chút."

Thông minh như Hình Khăc Dao, lúc ấy cũng không hiểu anh trai nói chờ đợi có ý gì. Cho đến khi Thẩm Gia Nam tới Hình Phủ, nói bóng nói gió hỏi thăm tin tức Hình Khắc Lũy, cô mới hiểu. Chờ Thẩm Gia Nam vừa đi, Hình Khắc Dao gọi cho Hình Khắc Lũy, cô nói: "Gia Nam đã tới, vừa đi."

"Hả?" Hình Khắc Lũy chần chừ một lúc: "Anh hôm qua tới Thẩm gia, ý của anh là sẽ chăm sóc Gia Nam tới khi tốt nghiệp, đợi cô ấy tìm được công việc tốt, có một cuộc sống tự lập, tiền thuốc men của dì Trầm cùng Gia Ngưng anh sẽ lo, quá khứ cũng đã qua."

"Anh, đối với ba người nhà họ, anh đã làm quá đủ."

"Chăm sóc họ là lời thề của anh với chú Trầm."

"Nhưng bây giờ anh chợt nghĩ Dao Dao, nếu họ có chuyện cần anh giúp, anh thật sự không thể lạnh lùng mà từ chối."

"Anh..."

"Đối với Thẩm Gia Ngưng, anh có thể vuốt ngực mà nói với bất kì người nào, anh không có tình cảm. Chỉ là với dì Trầm, Dao Dao, em nói cho anh biết, anh làm sao có thể đối xử vô tình?"

Trách nhiệm này quá nặng nề, Hình Khắc Dao không biết khuyên anh thế nào.

Bên kia truyền tới tiếng thở dài, Hình Khắc Lũy nói: "Mễ Kha đơn thuần, thiện lương, anh không muốn để cô ấy vì quá khứ của anh mà phải gánh chịu những thứ này, không liên quan tới cô ấy, anh không bỏ được, cũng cảm thấy thật có lỗi."

Hình Khắc Dao đề nghị, "Nếu Thẩm gia có chuyện gì, em sẽ ra mặt, anh không cần họ tiếp xúc."

"Sống cùng trong thành phố, muốn nhắm mắt bịt tai, che dấu tin tức một người cũng không dễ dàng. Sớm muộn Mễ Kha cũng biết sự tồn tại của Trầm gia. Đến khi sự việc bại lộ, anh sao có thể chỉ vào người Trầm gia nói cho cô ấy biết, đây là vợ chiến hữu của ba anh, đây là em gái anh đang chăm sóc thay chiến hữu của ba, Dao Dao, anh không nói được."

Có lẽ đây chính là tâm kết, với giao tình Hình Hiệu Phong cùng Thẩm Chính, Hình gia không thể vứt bỏ ba mẹ con Thẩm gia. Mà Hình Khắc Lũy vĩnh viễn không thoát khỏi thân phận bạn trai cũ của Thẩm Gia Ngưng, mặc dù không phải dẫu chia tay lòng còn vấn vương, nhưng một đoạn thời gian trước khi xảy ra tai nạn xe cộ, giữa bọn họ đúng là có mối liên hệ.

Thích Mễ Kha, anh muốn đem bản thân hoàn hoàn chỉnh chỉnh cho cô, như vậy mới công bằng. Hình Khắc Lũy nghĩ thời gian bắt đầu tình cảm với Mễ Kha, anh cố gắng loại bỏ những tổn thương gây ra cho cô, nhưng không có biện pháp chu toàn.

Sau đó Mễ Kha đi huấn luyện ở trại tân binh, cô bị người nhà buộc đi xem mắt, rồi viện trưởng