XtGem Forum catalog
Mưa Ở Phía Tây

Mưa Ở Phía Tây

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326191

Bình chọn: 9.00/10/619 lượt.

bên ngoài thì thấy mọi chuyện đều rất ổn.

“Có phải vì Mễ Kiều Dương không?”, Triệu Nghệ Hiểu chỉ nghĩ được lý do này mà thôi.

Quý Hân Nhiên lắc đầu, “Không phải”, trong lòng cô, cuộc hôn nhân của mình không liên quan gì đến Mễ Kiều Dương,

Triệu Nghệ Hiểu cũng không hỏi lại , có một số việc rất khó nói rõ ràng, người ngoài khó mà hiểu được, nhất là chuyện tình cảm”.

“Khó cho cậu rồi, Hân Nhiên”, chỉ trong thời gian ngắn mà xảy ra biết bao nhiêu chuyện.

“Như vậy cũng tốt.” Cô sẽ không vì anh mà bối rối, đau lòng.

Chỉ là Quý Hân Nhiên không thể ngờ, Thượng Mai lại tới Vân Hải tìm cô.

Cô mời Thượng Mai đến phòng họp nhỏ trong công ty, gọi một tiếng “mẹ” lại cảm thấy bất ổn nhưng lại không biết nên nói cái gì, chỉ có thể cúi đầu không nói.

“Sao thế? Đến mẹ cũng không muốn gọi?”

Thượng Mai vừa nói Quý Hân Nhiên đã biết, bà đã biết chuyện bọn họ ly hôn.

Thượng Mai nhìn cô, thở dài, “Hân Nhiên, mấy ngày qua thật sự là làm khó cho con, Trường Luân không hiểu chuyện, sao có thể ly hôn với con vào lúc này được?”

Quý Hân Nhiên cúi đầu, “Mẹ, đừng trách anh ấy, là con yêu cầu”.

“Cho dù là con yêu cầu nó cũng không thể đồng ý. Thằng bé đó, tính không thể sửa được. Hân Nhiên, mẹ biết, nhất định Trường Luân đã làm gì đó khiến con đau lòng. Từ nhỏ nó đã thế, tâm địa tốt nhưng mặt lạnh tanh, chuyện gì cũng giữ trong lòng, không muốn nói. Lần trước nó bệnh con không qua thăm nó mẹ đã thấy không ổn, lúc về mẹ phải hỏi Trường Côn thì mới biết. Mẹ và cha con đều rất giận, vốn cha con cũng định đến nhưng ông ấy vừa khỏe lại, mẹ cũng sợ ông ấy nóng tính nên không cho đi cùng. Hân Nhiên, Trường Luân như vậy mẹ rất buồn. Con không biết, mấy năm qua, mẹ nợ nó rất nhiều”.

Ngừng một lát, Thượng Mai sâu kín nói: “Thật ra, Trường Côn không phải do mẹ sinh ra, nó là con của chị gái mẹ nhưng người ngoài nhìn vào, Trường Côn và mẹ mới giống mẹ con, Trường Luân lại xa lạ hơn nhiều”.

Thượng Mai nói xong, Quý Hân Nhiên cảm thấy như đang nghe chuyện xưa, cô không thể ngờ, Đỗ Trường Côn và Đỗ Trường Luân lại là anh em cùng cha khác mẹ.

“Lúc trước, khi Trường Côn hơn 1 tuổi, chị gái mẹ bị tai nạn qua đời. Đỗ Vân Châu là học trò đắc ý của ông ngoại, Trường Côn lại nhỏ như vậy… Cho nên, sau đó mẹ lấy ông ấy”.

Quý Hân Nhiên nhớ lại khi đến nhà bà ngoại Đỗ Trường Luân có thấy bức ảnh của người phụ nữ xinh đẹp đó, thì ra bà là mẹ của Đỗ Trường Côn.

“Sau sinh ra Trường Luân nhưng vì Trường Côn nhỏ như vậy đã không có mẹ, trong lòng mẹ cảm thấy thiếu nợ nó nên đưa Trường Luân về nhà bà ngoại, nó lớn lên ở nhà bà ngoại. Nhưng mẹ quên mất một điều, Trường Luân cũng là đứa nhỏ, nó cũng cần có mẹ… Sau này cha mẹ đón nó về nhà nhưng trong lòng nó, cha mẹ trở nên xa lạ, trong nhà người khác, đều là anh nhường em mà trong nhà mình, là em nhường anh. Bởi vì mẹ luôn cảm thấy, nó là con mẹ, tủi thân một chút cũng không sao… nhưng có lẽ đến giờ trong lòng nó vẫn không cảm thấy mẹ là mẹ đẻ của nó. Nó và mẹ càng ngày càng xa cách, quan hệ với Trường Côn cũng không được thân thiết như anh em một nhà”. Thượng Mai nói xong, mắt hoe hoe đỏ.

“Ly hôn với con, mẹ biết nó rất buồn. Nó về nhà, nhìn thấy mẹ, nó nói “Mẹ, con rất buồn, con rất buồn…”, từ nhỏ đến lớn, nó chưa bao giờ nói với mẹ như vậy. Hân Nhiên, mẹ biết nó không nỡ xa con, từ nhỏ nó đã luôn giữ mọi tâm sự trong lòng. Mẹ đến tìm con là muốn con nghĩ cho kỹ, đừng quyết định vội vàng, người ta nói, “tu trăm năm mới được chung thuyền, tu ngàn năm mới được chung gối”, hai con đến với nhau cũng không dễ dàng…”

Quý Hân Nhiên không thể ngờ Đỗ Trường Luân lại có một câu chuyện dài như vậy, lòng cô có chút đau lòng. Nghĩ đến cảm giác một đứa trẻ nhìn mẹ tốt với anh mà bỏ qua mình, anh lớn lên nhất định có rất nhiều ấm ức, khó trách tính tình anh như vậy. Nhưng trong lòng cô lại càng thất vọng, mình và anh còn xa cách đến đâu? Có bao nhiêu chuyện mà cô còn không biết?

Vợ chồng quan trọng nhất là tin tưởng nhau nhưng bọn họ có không? Trong lòng anh cô ở vị trí nào? Có phải mọi chuyện của anh đều phải qua người khác cô mới biết?

“Mẹ, xin lỗi, có lẽ duyên phận của con và Trường Luân cũng chỉ đến thế mà thôi…”, cô thấp giọng nói, giữa bọn họ có rất nhiều vấn đề, đã cách nhau quá xa rồi.

Thượng Mai thở dài, “Hân Nhiên, mẹ biết, có một số việc không thể miễn cưỡng, chỉ là… mẹ thực sự rất thích con, ngay cả khi chúng ta không có duyên làm mẹ chồng nàng dâu… vẫn mong con hãy đến thăm mọi người.”

Ánh mắt trông mong của bà khiến Quý Hân Nhiên thật sự không đành lòng cự tuyệt, gật gật đầu.

Trần Bỉnh Đức quả thực mang về một tin tức tốt.

“Hân Nhiên, tập đoàn Long Gia đồng ý hợp tác cùng chúng ta, cùng hoàn thành hạng mục Quảng trường Thời Đại”, ông không thể che dấu sự vui mừng.

“Tập đoàn Long Gia?”, trong ấn tượng của Quý Hân Nhiên, đây là một công ty rất lớn, quy mô lớn rộng khắp mọi lĩnh vực, bất động sản, thương mại, dệt may, vận chuyển… thường xuyên có thể thấy quảng cáo sản phẩm của bọn họ trên TV.

“Giám đốc Tiếu bên chuyên bất động sản rất hứng thú với hạng mục này, chủ động tìm chú bàn chuyện”.