o
mới người xưa”.
Nghiêu Vũ giật mình, áo mới người xưa? Áo mới thì đẹp
người xưa thì tốt! Cô sững ra hồi lâu. Mở bức thứ ba:
Anh từng hôn em
Hai tay em từng đặt lên vai anh
Anh vô vàn luyến nhớ cảm giác ngọt ngào đó
Mỗi lần nhắm mắt
Anh đều nhìn thấy tất cả những gì thất hứa
với em anh sẽ trả lại đủ đầy.
Mở tiếp bức thứ tư. “Đoạn đường hai trăm
mét em đã đi qua là khoảng cách khó chịu đựng nhất đời anh!”.
Nỗi tủi hờn xông thẳng lên mắt, Nghiêu Vũ vội ném tất
cả thư vào ngăn kéo, nghe thấy tim đập mạnh. Lát sau bình tĩnh lại, thầm nghĩ
mình chắc chắn là người nhớ dai, Đồng Tư Thành vừa nhắc đến cảnh chia tay ngày
trước là không chịu nổi.
Đồng Tư Thành dùng phương thức độc đáo như vậy dỗ dành
cô, mỗi bức thư chỉ có mấy dòng nhưng hàm ý sâu xa. Nghiêu Vũ biết, nội dung sẽ
như vậy, chưa đọc thì muốn đọc, đọc rồi vẫn không biết nên làm thế nào.
Cô quyết định tạm gác lại việc này. Cứ để Đồng Tư
Thành về nước đã.
Hứa Dực Trung cảm thấy
có lẽ mình thần kinh, ngửi hương trà Phổ Nhĩ, anh lại tưởng Nghiêu Vũ biết anh
thích loại trà này, nhưng câu trả lời của cô ngay sau đó khiên anh cụt hứng.
Nghiêu Vũ làm gì cũng không có ý làm đẹp lòng anh, khiến anh rất khó chịu.
Triển lãm nhà ở khai mạc long trọng. Sự thay đổi rõ
nhất trong này là giá nhà lại tăng, nhưng lượng giao dịch vẫn lớn hơn mọi lần.
Khi các nhà đầu tư cười hết cỡ, cũng là lúc các công
ty quảng cáo sau một thời gian làm việc cật lực cũng được nhàn rỗi mấy ngày.
Nghiêu Vũ rỗi rãi nằm nhà chơi game. Thiên Trần trái lại bận tối mắt, mấy ngày
nay nghỉ trưa ở nhà Nghiêu Vũ cũng tranh thủ viết bài. Nghiêu Vũ giúp Thiên
Trần chỉnh lí tư liệu, bỗng hỏi: “Khi nào cậu xong việc? Lâu lắm bọn mình không
rủ Tuệ An đi chơi”.
“Người ta có Đỗ Lối tháp tùng rồi!”. Thiên Trần vẫn
cắm cúi gõ bàn phím, cô vừa liên lạc với Tuệ An. Không biết Đỗ Lối thân thiết
với Tuệ An từ lúc nào, cứ rảnh là hẹn đi chơi. Tuệ An nói một tuần ít nhất ba
ngày Đỗ Lối lái xe đến đón cô đi chơi đi ăn.
Tuệ An vui vẻ nói, không ngờ Đỗ Lối tâm lí, biết cách
chăm sóc người khác như vậy. Hình như có ý bóng gió để Đỗ Lối và Nghiêu Vũ hòa
giải với nhau.
Nghiêu Vũ nghe vậy không nói gì, một lúc lâu sau mới
thủng thẳng: “Đỗ Lối không phải người xấu, nhưng mình với cậu ấy không hợp
nhau”.
Thiên Trần viết xong bài gửi cho ban biên tập, vỗ tay,
nói: “Việc lớn đã thành! Tiểu Vũ, nếu Đỗ Lối không phải là người xấu, vậy giữa
hai người rốt cuộc có chuyện gì?”.
“Mình và Đỗ Lối là bạn phổ thông, ngày đầu tiên vào
lớp đã ngồi cùng bàn, rất quý nhau. Nhưng không lâu sau, tình hình thay đổi.
Bài văn của mình, Đỗ Lối có thể xem, nhưng bài của cậu ấy, Đỗ Lối không bao giờ
đưa cho mình xem, mình hơn vài điểm là cả tuần Đỗ Lối không vui, như thế ai
chịu được? Về sau phân lại chỗ ngồi, không qua lại với nhau nữa”. Nghiêu Vũ nói
giọng ngao ngán.
Thiên Trần cười: “Chuyện cũ rích! Chỉ vì chuyện đó?”.
“Không, về sau còn nhiều, ai thích suốt ngày so đo với
cậu ta, đến khó chịu, không hợp thì ít qua lại, không ngờ vào đại học lại ở
cùng phòng! Đi đến đâu cũng tự nhiên bắt đầu so bì, bắt đầu ganh đua. Đỗ Lối
cũng lạ, không tìm người khác mà so, lại nhằm vào mình. Chưa hết, bây giờ tốt
nghiệp đi làm, công việc lại dây dưa đến nhau, ngán muốn chết”.
Thiên Trần than thở, “Quá ngán, có điều, hai người
không cùng cơ quan, còn ganh đua gì?”.
“Hứa Dực Trung!”. Nghiêu Vũ buột miệng.
“Hả?”. Thiên Trần kinh ngạc trợn mắt, “Phó tổng giám
đốc Gia Lâm? Anh ta làm sao?”.
Nghiêu Vũ biết mình lỡ lời, nhưng Thiên Trần là bạn
thân, vậy là kể hết chuyện quen Hứa Dực Trung nhưng Đỗ Lối lại thích anh ta thế
nào. “Mình cảm thấy thái độ của Hứa Dực Trung rất lạ, lẽ ra anh ta phải thích
Đỗ Lối chứ!”.
Thiên Trần cười đau bụng: “Tiểu Vũ, ha ha, có phải cậu
là khắc tinh của Đỗ Lối? Người ta làm trợ lí cho Hứa Dực Trung lâu như vậy lại
không có chuyện gì, sao cậu vừa xuất hiện đã trờ thành tình địch?”.
“Thiên Trần chết tiệt, nói vớ vẩn! Mình không muốn có
bất cứ quan hệ gì với tập đoàn Gia Lâm, mỗi lần đến đó gặp Đỗ Lối, ánh mắt cô
ta làm mình rất khó chịu!”.
“Nghiêu Vũ, nếu Đỗ Lối và Hứa Dực Trung yêu nhau, cô
ta sẽ không khó chịu khi nhìn thấy cậu. Đúng là một chú rể rùa vàng, đẹp trai
lại giàu! Sao Đỗ Lối không tìm cách lùa anh chàng vào lưới, đi so đo với cậu
làm gì?”.
“Đúng, đẹp trai lại giàu, vậy mẹ giới thiệu cho cậu
chú rể rùa vàng sao cậu không ưng? Lại muốn treo cổ trên cái cây cong Tiêu
Dương?”.
Thiên Trần cười hi hí: “A Dương khác! Khi nào anh ấy
mở công ty, mẹ mình sẽ không còn lí do phản đối! Thực ra cho dù anh ấy không
làm được, bọn mình vẫn rất tốt, chỉ có điều”. Nghĩ tới thái độ của mẹ, cô lại
buồn, “Nói đến Tiêu Dương là mẹ nhắc lại chuyện bố mình ngày trước, làm bố cũng
khó chịu, không khí gia đình rất chán”.
Thiên Trần bây giờ không muốn nghĩ nhiều, trì hoãn
ngày nào hay ngày đó, công ty của Tiêu Dương đã chuẩn bị rồi, chờ hai tháng nữa
Đồng Tư thành về nước là khai trương. Nghĩ tới Đồng Tư Thành,