ung cơ hồ cũng không tìm ra chủ đề nói nữa,
lại không tiện ngồi suông như vậy. Thái độ của Nghiêu Vũ với anh dường như
không thờ ơ cũng không nhiệt tình, anh chợt hỏi: “Cô ghét tôi lắm à?”.
Nghiêu Vũ ngây ra, ngẩng đầu nhìn Hứa Dực Trung, khuôn
mặt anh dưới ánh đèn, đường nét rất rõ ràng, mắt sinh động, rất mực tuấn tú,
hèn chi Đỗ Lối thích. Cũng chỉ có người đàn ông như vậy mới xứng với nhan sắc
của cô ta. Cô cúi đầu uống trà, thong thả nói: “Sao phó tổng Hứa lại hỏi thế?”.
“Cảm giác!”. Ánh mắt Hứa Dực Trung đột nhiên sắc lẹm,
“Tôi cảm thấy hình như cô Nghiêu rất ghét tôi, cho nên rất muốn biết có chỗ nào
đắc tội với cô”.
“Phó tổng lại đùa rồi!”. Nghiêu Vũ lơ đãng nói, “Không
có chuyện đó đâu, nhìn chung trong công việc tôi không đặc biệt thích hoặc ghét
người nào đó”.
“Cô luôn nói thẳng như vậy sao?”. Hứa Dực Trung nghe
câu trả lời, rất phật ý, Nghiêu Vũ luôn dửng dưng như vậy, chỉ một câu đã đẩy
anh ra xa mười vạn dặm.
Nghiêu Vũ ngẩn người, suy nghĩ hồi lâu mới trả lời:
“Xin lỗi, hình như chỉ gần đây tôi mới nói thẳng với anh như vậy. Cảm giác của
anh có thể do ảnh hưởng của ai đó. Tôi không ghét anh, cũng không giận gì, hoàn
toàn không”.
Lông mày Hứa Dực Trung giãn ra, hạ giọng hỏi cô: “Tại
sao? Ý tôi nói, tại sao cô nói gần đây chỉ nói thẳng với tôi như vậy?”.
Đúng, tại sao? Nghiêu Vũ nhấp một ngụm trà, nghĩ tới
Đỗ Lối. Giữa cô và Hứa Dực Trung dù lần đầu quen ở sơn trang suối nóng hay tiếp
xúc sau này, đều do Đỗ Lối mà trở nên thiếu tự
nhiên, nhưng trong tiếp xúc công việc về sau, cảm giác đó cũng mất đi, bản thân
cô không hề có ác cảm với Hứa Dực Trung.
Do Đỗ Lối, do ánh mắt khiêu khích của Đỗ Lối, sự cạnh
tranh giữa hai người gần như đã thành quen. Nghiêu Vũ né tránh mọi người, mọi
sự liên quan đến Đỗ Lối hoàn toàn bản năng, cô ngước mắt, bình thản nhìn Hứa
Dực Trung: “Xin lỗi, đó là hiểu lầm, tôi không hề có thành kiến với phó tổng
Hứa. Xin đừng bận tâm”. Cô quyết định làm xong vụ này, từ nay không nhận công
việc liên quan đến Gia Lâm.
Hứa Dực Trung nhận ra một chút mệt mỏi trong mắt
Nghiêu Vũ, “Cô nghỉ một lát, Tiểu Trương!”. Anh quay đầu gọi.
Tiểu Trương chạy đến: “Cậu đi xem tiến độ thế nào,
ngày mai lắp tiếp cũng được”.
Nghiêu Vũ lập tức phản đối: “Xin lỗi phó tổng, ngày
mai công nhân của chúng tôi còn có việc khác, thời gian này đều bận, đêm nay
nhất định phải làm xong, tôi đi xem thế nào”.
Nói xong cô đứng dậy. Đi đến phía cửa chính tòa nhà,
gió lạnh mang theo mưa ập đến, Nghiêu Vũ một tay ôm ngực, cầm chiếc ô để cạnh
cửa, đi ra ngoài.
Hộp đèn quảng cáo chính đã lắp gần xong, trời vẫn mưa,
tiếng mưa ràn rạt xối trên ô. Họa sĩ Trương đi đến, nửa người bị ướt: “Sắp xong
rồi, thử hộp đèn lớn và lắp hộp đèn nhỏ nhiều nhất cũng chỉ hai tiếng là xong”.
Nghiêu Vũ cầm bản thiết kế lên xem, nói: “Có thể điều
thợ lắp hộp nhỏ được rồi. Tôi sẽ phụ trách giám sát”.
Thi công lắp đặt theo đúng trình tự, Nghiêu Vũ phụ
trách bốn công nhân theo bản vẽ lắp những hộp đèn nhỏ. Hứa Dực Trung đứng ở cửa
tòa nhà lặng lẽ quan sát cô làm việc. Anh hơi mơ hồ về bản thân. Không biết
Nghiêu Vũ thực sự có gì thu hút, khiến anh cả đêm cùng thức với cô, không muốn
đi. Nghiêu Vũ không đẹp như Đỗ Lối, cũng không nhiệt tình tận tâm như Đỗ Lối.
Lại không nhìn thấy trong mắt Nghiêu Vũ một chút hứng thú đối với anh, điều đó
gần như xúc phạm tự ái đàn ông của anh.
Đêm mùa thu, bốn giờ sáng trời hơi lạnh, Tiểu Trương
lại đến khuyên lần nữa: “Phó tổng, hay là anh về nghỉ, đèn chính lắp xong coi
như công việc gần hoàn tất”.
Hứa Dực Trung cười: “Đằng nào cũng muộn rồi, đợi lắp
xong xem thế nào. Lát nữa công việc xong xuôi tôi mời mọi người đi uống trà
sáng”. Anh biết hành vi của mình hôm nay ít nhiều khiến thuộc cấp ngạc nhiên.
Do anh ở đây, nên người của phòng kế hoạch và phòng kinh doanh đều không dám
ngủ, cũng không dám ra về. Thấy vậy, anh bảo mỗi phòng chỉ để lại một người,
còn lại có thể về nghỉ, không cần gọi điện xin phép trưởng phòng.
Việc lắp đặt diễn ra khá thuận lợi, năm giờ sáng mọi
việc hoàn tất. Mưa nhỏ dần, chỉ còn lắc rắc. Họa sĩ Trương và Nghiêu Vũ cùng
với thợ thu dọn đồ nghề.
Hứa Dực Trung ngắm nhìn hộp đèn quảng cáo treo trước
khu chung cư hài lòng gật đầu, bảo Tiểu Trương mời nhân viên của Đại Đường cùng
đi ăn sáng.
Nghiêu Vũ đã hết buồn ngủ, công việc hoàn thành đúng
kế hoạch, cô rất phấn khởi, vui vẻ thưởng thức món cháo. Bữa sáng kiểu Quảng
Đông rất ngon. Hứa Dực Trung mời, tội gì không ăn, mỗi người ba tám đồng, tiết
kiệm được món tiền cho công ty.
Hứa Dực Trung hứng thú nhìn Nghiêu Vũ ăn. Cô có những
cử chỉ duyên dáng bẩm sinh, rất từ tốn, cốc bát để ngay ngắn, giấy lau miệng
dùng xong cũng ý tứ để gọn một bên. Anh cười nói: “Cô rất thanh lịch. Chắc gia
đình giáo dục rất nghiêm”.
Nghiêu Vũ liếc nhìn bàn ăn của mọi người xung quanh,
chỉ cười cúi đầu ăn tiếp. Lúc vào nhà hàng, Hứa Dực Trung rất tự nhiên ngồi
cạnh Nghiêu Vũ, người của Gia Lâm ngồi một bàn, họa sĩ Trương ngồỉ cùng tốp
thợ. Nghiêu Vũ có cảm giác Hứa Dực Trung chú ý đ