Ring ring
Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326535

Bình chọn: 8.00/10/653 lượt.

ng

liếc về phía bức tường kính, nước mưa xối thành dòng trên đó, cô cười nói với

Hứa Dực Trung: “Làm phiền phó tổng quá, nhưng đêm nay chắc chắn hoàn thành,

ngày mai còn phải chuyển mô hình và pa nô quảng cáo đến”.

Họa sĩ Trương nhìn đồng hồ, sắp hai giờ đêm, cũng cười

nói: “Muộn rồi, hay là phó tổng cứ về nghỉ, chúng tôi nhất định làm chu đáo”.

Hứa Dực Trung cười: “Không sao, nói chuyện là thời

gian qua nhanh, tôi vẫn muốn là người đầu tiên nhìn thấy kết quả”.

Nghiêu Vũ và họa sĩ Trương nhìn nhau, nói: “Làm phiền

phó tổng Hứa vất vả”.

Dứt lời, Nghiêu Vũ cảm thấy không biết nói gì nữa, cúi

đầu uống trà. Họa sĩ Trương không tiện để Hứa Dực Trung ngồi không, bèn quay

sang nói chuyện. Nghiêu Vũ vừa uống trà vừa thỉnh thoảng mỉm cười liếc lại, tỏ

ý mình đang nghe. Cô hơi mệt, lại không thể ngủ trên ghế salon trước mặt Hứa

Dực Trung.

Mưa nhỏ dần, họa sĩ Trương lại đứng lên chỉ huy công

nhân tiếp tục thi công, nhân viên của tập đoàn Gia Lâm cũng ngồi túm một góc

khác. Phía này chỉ còn lại Hứa Dực Trung và Nghiêu Vũ.

Nghiêu Vũ rất mong anh ta đi khỏi, để cô có thể dựa

vào salon gà gật một lát. Nhưng anh ta có vẻ nhất định chờ công trình hoàn

thành, cô đành xốc lại tinh thần, ngồi uống trà.

Hứa Dực Trung nhìn Nghiêu Vũ, khuôn mặt nhỏ nhắn, các

nét không đẹp bằng ba cô bạn, nhìn kĩ, cái miệng là đẹp nhất, nhỏ, đỏ tươi như

cánh hoa đào. Da rất sạch, mịn màng, không hề có vết nám, đây là lần thứ hai

Hứa Dực Trung cảm thấy Nghiêu Vũ rất đẹp. Trông cô có vẻ mệt, nhưng anh không

nhấc nổi chân, không hiểu tại sao không muốn ra về.

Anh vừa uống trà vừa nghĩ tới bình phẩm của Đỗ Lối về

trà, liền hỏi: “Cô Nghiêu có thích uống trà?”.

“Cũng thích”.

“Có nghiên cứu về trà không?”.

Nghiêu Vũ nhớ tới mùa xuân năm xưa cùng Đồng Tư Thành

đi Bắc Sơn chơi. Núi Dương ở Bắc Sơn có một vườn chè lúc đó bị bỏ hoang do được

quy hoạch thành khu vực khai thác du lịch. Chè mọc tự nhiên, Nghiêu Vũ cầm

chiếc mũ đi vào vườn hái chè, còn lệnh cho Đồng Tư Thành cùng làm. Cô chỉ hái

những búp non nhất. Đồng Tư Thành cũng hào hứng cùng hái với cô, hiếu kì hỏi

hái làm gì. Sau khi trở về, Nghiêu Vũ chạy đến nhà cô bạn ờ ngoại trú sao chè.

Một chiếc mũ đầy chặt búp chè chỉ sao được chưa đến

hai lạng chè khô, sau đó cô phấn khởi cho vào chiếc hộp đem tặng Đồng Tư Thành.

Anh nhăn mày hỏi: “Có thể uống thật à? Không ngộ độc chết người chứ?”.

Nghiêu Vũ phụng phịu pha cho anh một ấm. Đồng Tư Thành

nhấp một ngụm kinh ngạc reo lên: “Thơm quá! Trà mới quả nhiên đặc biệt”.

Có điều, chè cô sao chỉ có thể pha một nước, màu nước

cũng kém, pha lần nữa là như nước trắng, nhưng Nghiêu Vũ rất hài lòng.

Hứa Dực Trung nhìn cô, cười mỉm, hỏi lại lần nữa.

Nghiêu Vũ định thần trở lại, vội trả lời: “Không có

nghiên cứu gì, chỉ cảm thấy hay hay!”. Cô nghĩ nhất định là do đêm khuya, hơi

mệt, nên cô mới phân tâm trước mặt Hứa Dực Trung. Đêm khuya là lúc tình cảm con

người yêu đuối nhất. Nghiêu Vũ thầm nghĩ, ảnh hưởng của Đồng Tư Thành đối với

cô quả thực quá lớn, chỉ có mấy bức thư đã khiên cô tâm thần rối loạn.

“Trà, có cách thưởng thức nào thú vị?”. Hứa Dực Trung

không biết tại sao muốn nói chuyện tiếp với Nghiêu Vũ. Cô trả lời, không mấy

hào hứng, dường như chỉ đối phó, nhưng anh lại muốn gợi chuyện.

Nghiêu Vũ định thần trở lại, cũng được, nói chuyện,

thời gian sẽ trôi nhanh, sẽ ít nghĩ đến Đồng Tư Thành, liền cười nói: “Ví dụ

trà đạo, trình tự rất phức tạp, phải có hứng thú, thưởng thức một bầu không

khí. Cách pha cũng rất cầu kì, dùng tách nhỏ, chén nhỏ, mới thú vị. Trước đây

tôi cũng đọc sách nói về trà, còn đi học cách sao chè, nhưng sao không tốt,

chẳng qua thích trải nghiệm mới mẻ”.

“Sao chè?”.

“Đúng, tôi chỉ biết chút ít, biết có loại chè phơi

nắng và chè sao, nghe nói hương vị rất khác, liền đem một nắm chè tươi đem

phơi, rồi sao lại, không có chảo chuyên dụng, đành sao bằng chảo nhôm, nhiệt độ

không đều, đành lúc để lửa, lúc tắt, cứ thế lần mò chơi”.

Nghiêu Vũ hoạt bát hẳn lên, thầm nghĩ mình đúng là

hiếu kì, cái gì cũng muốn thử, muốn biết. Đồng Tư Thành luôn bảo cô, cả thèm

chóng chán, chẳng có gì ổn định. Đồng Tư Thành! Sao lại nghĩ đến anh ta rồi?

Nghiêu Vũ lại ngao ngán, không có hứng nói tiếp.

Hứa Dực Trung ngồi nhìn thay đổi trên mặt Nghiêu Vũ,

lúc cô hào hứng nói say sưa, anh cũng vui lây, thoáng cái đã tư lự ngồi yên,

anh không thích vẻ tư lự xa cách đó, liền hỏi tiếp: “Cô Nghiêu là người thành

phố B?”

Nghiêu Vũ mỉm cười: “Vâng”.

“Có bạn bè hoặc người thân ở đây không?”.

“À, có!”.

“Tôi thấy mấy cô bạn của cô hình như đều làm công việc

khác nhau, thiết kế quảng cáo cảm giác thế nào?”.

“Cũng được”.

“Cô học khoa Văn? Vốn định làm nghề gì?”.

“Viết tiểu thuyết”.

“Ồ?”. Hứa Dực Trung bỗng hứng thú, “Định viết loại

tiểu thuyết gì?”.

Nghiêu Vũ chậm rãi nói: “Loại có thể kiếm được tiền”.

“Ha ha, có thể thường thức tác phẩm lớn của cô Nghiêu

không?”.

“Nếu Đại Đường sa thải, không tìm được việc, tôi sẽ

viết tiểu thuyết. Bây giờ trong đầu chưa có chữ nào”. Nghiêu Vũ trả lời.

Hứa Dực Tr