vào thành phố B, bị
Hứa Dực Dương mắng té tát.
Anh thở dài, Nghiêu Vũ chưa từng trải, sự đời đâu có
đơn giản như cô nghĩ.
Đỗ Lối biết chuyện của Hứa Dực Trung và Nghiêu Vũ từ
lâu. Cô chỉ lặng lẽ quan sát, sau khi nghe điện thoại của bố, cô cảm thấy như
có đám cháy trong lòng. Chuyện ngày xưa, lòng đố kị, căm giận, tất cả đều chất
vào đám lửa đó, khiến ruột cô nóng rẫy, đau nhức, cô nghiến răng nguyền rủa,
rồi lao đi tìm Nghiêu Vũ.
Mùa đông lạnh, Nghiêu Vũ mở điều hòa số lớn nhất, ở lì
trong nhà, sự xuất hiện của Đỗ Lối khiên cô nửa bất ngờ nửa không. Hai người
nhìn nhau chòng chọc qua ngưỡng cửa, Nghiêu Vũ lên tiếng trước: “Nếu cậu đến để
hỏi chuyện giữa tôi và Hứa Dực Trung thì chúng tôi đã ổn rồi”.
“Tôi có thể vào nhà nói chuyện không?”. Đỗ Lối kìm cơn
giận, mỉm cười: “Chuyện về thị trấn cổ, còn vấn đề kia, tôi đã biết từ lâu, cậu
và anh ấy sẽ ổn”.
Nghiêu Vũ tránh sang bên để Đỗ Lối vào: “Uống trà hay
cafe?”.
“Khỏi khách sáo, nói xong tôi đi ngay”.
Nghiêu Vũ ngồi xuống bàn, ngờ vực nhìn cô, nói thẳng
vào chuyện: “Đỗ Lối, không phải tôi chủ tâm tranh giành Hứa Dực Trung với cậu,
chuyện tình cảm chẳng ai nói rõ được. Còn về vấn đề thị trấn cổ, cậu muốn nói
gì?”.
“Nghiêu Vũ, một Hứa Dực Trung, tôi không bận tâm, vấn
đề là cậu đừng can dự vào chuyện đầu tư của tập đoàn Gia Lâm ở thành phố B. Cậu
nên biết, lần kêu gọi đầu tư này bố tôi đã tốn không ít công sức. Nếu công việc
không thuận lợi hoặc giữa chừng có vấn đề gì, tôi tuyệt đối không cho phép”.
Đỗ Lối lạnh lùng nhìn Nghiêu Vũ, cô ta đáng ghét hơn
cô tưởng.
Nghiêu Vũ nói ngay: “Cậu cũng lớn lên ở đó, cũng biết
một thị trấn cổ được bảo tồn như thế là rất hiếm. Trước đây giao thông không
tiện, bây giờ đã có đường cao tốc thì tập đoàn Gia Lâm lại đến, phá dỡ hàng vạn
mét vuông, lại vẫn còn dỡ tiếp. Sau này sẽ có những tập đoàn khác nữa, thị trấn
cổ sẽ bị hủy hoại như vậy sao? Tôi rất kính trọng bố cậu, đừng nghĩ tôi cũng
muốn đối đầu với cậu”.
“Cậu bỏ cái giọng đó đi! Phát buồn nôn! Cậu tưởng cậu
là ai? Là thanh niên ái quốc chăng? Can hệ gì đến cậu?!”. Đỗ Lối run lên, nỗi
hận trào lên như sóng.
“Chướng mắt thì đừng nhìn nữa, tôi chỉ làm những gì có
thể, cậu cũng đánh giá tôi cao như vậy sao? Tôi có thể ngăn được tập đoàn Gia
Lâm phá khu nhà cổ?”.
Đỗ Lối cười khẩy: “Đừng giả dối như thế! Cậu cặp với
Hứa Dực Trung, không đòi hỏi anh ta điều gì chứ? Không dùng quan hệ của gia đình
cậu để phá chứ?”.
“Cậu nói đúng, tôi còn muốn dựa vào ảnh hưởng của tôi
đối với Hứa Dực Trung, tác động đến kế hoạch đầu tư của tập đoàn Gia Lâm! Tôi
còn định đi khắp nơi dùng các mối quan hệ để phá bằng được kế hoạch đó!”.
Nghiêu Vũ như con nhím xù lông.
“Kế hoạch đầu tư đàm phán nửa năm mới triển khai được,
cậu thật khôn khéo chia tay với Đồng Tư Thành đúng lúc, đến với Hứa Dực Trung,
phải chăng vì chuyện này cậu mới đồng ý cặp với anh ta?”.
Nghiêu Vũ cười ha hả, “Cậu đúng là rất hiểu tôi, cậu
nói quá chuẩn, tôi nhằm đúng lúc này cặp với Hứa Dực Trung, cậu làm gì tôi? Anh
ta cắn câu, tôi biết làm sao, anh ta chủ động theo đuổi tôi, không phải tôi
theo đuổi anh ta, một thanh niên nhiệt huyết muốn cống hiến chút sức mình bảo
tồn thị trấn cổ, tôi nghĩ, Đồng Tư Thành chắc cũng thông cảm cho tôi. Còn
chuyện gì nữa không? Nếu không, xin mời!”.
Đỗ Lối chòng chọc nhìn cô, “Cuối cùng tôi đã biết, vì
sao tôi ghét cậu, tôi ghét nhất loại người chiếm đoạt tất cả, nhưng lại giả bộ
không màng bất cứ thứ gì như cậu. Cậu quá tham, Nghiêu Vũ, nhưng luôn tỏ ra bất
cần, khinh thường mọi tiền tài, quyền lực”.
“Thực ra, có phải cậu thật sự không màng tiền bạc?
Quyền lực? Chẳng qua cậu đã có tất cả, lại đứng trên cao giả bộ thương hại
người khác! Tất cả những người bạn không quyền không thế mà cậu giao du, chỉ
nhìn vào bề ngoài của cậu, tưởng là cậu không bận tâm những thứ đó, thực ra cậu
đã có, cậu đứng trên cao nhìn họ, cậu tỏ ra bình dị bao nhiêu, bản chất cậu vẫn
kiêu ngạo! Sự giả dối của cậu làm tôi phát buồn nôn!”.
Nghiêu Vũ hất cằm, thong thả đợi Đỗ Lối trút hết. Trầm
ngâm một lát, nói: “Không ai lựa chọn được xuất thân của mình, gặp Hứa Dực
Trung cũng là duyên phận, lẽ nào vì vậy tôi không thể chơi với những bạn bình
thường? Chơi với họ là giả dối? Không nên coi thường bất kì ai, đó là đạo lí
tôi được dạy từ nhỏ. Cậu nghĩ tôi thế nào cũng được, giả dối, tham lam, bốc
đồng can thiệp vào chuyện thị trấn cổ, tùy! Nhưng bất luận lợi dụng Hứa Dực
Trung hay các mối quan hệ khác, tôi chỉ làm điều mình muốn”.
“Cậu ngây thơ vậy sao, cho mọi chuyện đơn giản như
thế? Cậu tưởng cặp với Hứa Dực Trung là anh ta có thể vì cậu ngăn cản tập đoàn
Gia Lâm kiếm tiền? Đừng mơ!”.
Đỗ Lối hừ một tiếng, sập cửa đi ra. Nghiêu Vũ cũng thở
dài. Trên đời luôn có những người như vậy, không chịu tin vào những điều tốt
đẹp, còn mình nữa, sao lại ngốc đến thế, chuyện không liên quan, lại vơ vào
người. Đúng, Hứa Dực Trung sao có thể không muốn Gia Lâm kiếm tiền. Chẳng qua
cô chỉ muốn thăm dò, liệu có thể đổi mảnh đất khác cho họ mà thôi.
Cô liên l