sau thị trấn cổ kia, phong
thủy gọi là long sơn, thế núi bên phải bên trái nhấp nhô tạo thành những đỉnh
núi phụ, hướng thẳng ra sông, so với ngọn núi Vân Đỉnh chỗ chúng ta đang đứng,
theo hướng dựa bắc quay nam, chính là bố cục tốt, âm bao bọc dương!”. Nói rồi,
Lâm Hoài Dướng cúi xuống lấy cành cây vẽ trên đất giảng cho Thiên Trần.
Đây là lần đầu tiên anh nói với cô nhiều như vậy.
Trước đó mỗi lần bên nhau hầu như chỉ có cô nói. Thiên Trần ngây ra nghe, thầm
nghĩ, hóa ra không phải người ta ít nói, mà là phải tìm ra chủ đề người ta
thích.
Lâm Hoài Dương vẫn nói say sưa.
Thiên Trần không nghe được bao nhiêu, ngoài cụm từ
thái cực đồ. Từ ngữ quá chuyên môn cô không hiểu lắm, nhìn Lâm Hoài Dương lúc
này cô cảm thấy anh đầy sức cuốn hút. Nếu không có Tiêu Dương, anh thực sự là
người đàn ông rất tốt, chẳng trách bố mẹ thích như vậy, có lẽ đồng thanh tương ứng,
họ thích chất tri thức của anh.
Cuối cùng Lâm Hoài Dương dừng lại: “Anh thấy những
kiến trúc ở đây rất có giá trị trong nghiên cứu văn hóa thời Minh – Thanh và
phong thủy thời cổ đại”.
Thiên Trần bừng tỉnh, câu nói cuối cùng của anh lọt
vào tai. Cô nhìn thị trấn cổ phía xa, chỉ đống đổ nát ven sông bên rìa thị
trấn, nói: “Tiểu Vũ bảo, phía đó vừa dỡ mất một lạc viên bố cục hình chữ Đa”.
Lâm Hoài Dương giật mình: “Hình chữ Đa? Còn có những
kiến trúc đặc biệt như vậy sao? Hình chữ Đa tượng trưng cho đa tử đa phúc, có
bố cục đặc biệt, không phải hình chữ Phúc, chữ Hồi, chữ Chu phổ biến, trên toàn
quốc hiện chỉ có một hai nơi còn giữ được”.
“Đúng thế, khu đó chính là công trình giai đoạn một
của tập đoàn Gia Lâm, hơn một vạn mét vuông, nghe nói giai đoạn hai sẽ dỡ khu
kia”. Thiên Trần chỉ tay.
Những lạc viên có mái cổng lợp ngói đen trước mắt sẽ
bị những kiến trúc bê tông cao tầng chèn ép? Lâm Hoài Dương lắc đầu: “Thật đáng
tiếc! Nên bảo vệ, những ngôi nhà như vậy ngày càng hiếm, những ngôi nhà có giá
trị còn hiếm hơn”.
“Em làm phóng sự, kêu gọi bảo tồn, em cũng phỏng vấn
anh, nhờ anh nói những đánh giá như vừa rồi, được không?”.
Lâm Hoài Dương cười, bối rối: “Về phỏng vấn giáo sư
của anh”.
Thiên Trần vỗ đầu: “Đúng, sao em lại quên giáo sư
Trương”.
Cứ chỉ
trẻ con của cô đập vào mắt Lâm Hoài Dương, anh dịu giọng nói: “Mình đi chậm
thôi, lúc lên đi quá nhanh”.
Dây đàn lòng cô khẽ rung, trước đây mỗi lần leo núi,
hay đi cầu thang, cô mệt Tiêu Dương cũng dịu dàng như thế, anh luôn cõng cô một
đoạn. Thiên Trần cúi đầu, khẽ nói: “Vâng”.
“À, anh phải gọi điện cho bố mẹ em, để họ khỏi lo
lắng, sao em đi công tác không nói với bố mẹ?”.
“Chuyện này… anh cũng phải giữ bí mật, em sợ tập đoàn
Gia Lâm và chính quyền địa phương biết sẽ ngăn cản”. Thiên Trần giải thích.
Lúc xuống núi có mấy chỗ khá trơn, Lâm Hoài Dương tự
nhiên chìa tay kéo Thiên Trần. Đây là lần đầu tiên anh chạm vào cơ thể cô, lòng
Thiên Trần xốn xang.
Ngày hôm sau, Nghiêu Vũ nói cần ở lại có chút việc,
Thiên Trần ngồi xe Lâm Hoài Dương trở về.
Gần đến nhà, Thiên Trần hơi chần chừ. Cửa vừa mở, mẹ
cô mặt tươi rói xuất hiện: “Đang chờ hai đứa về ăn cơm. Thiên Trần, con bé này
đi công tác cũng không nói, đúng là. Hoài Dương, cháu vào ăn cơm luôn, bên
ngoài rất lạnh”.
Thiên Trần cúi đầu, ủ rũ. Nếu là Tiêu Dương, chắc chắn
lại có bão, lại một trận cãi vã. Khi Lâm Hoài Dương cáo từ ra về, mẹ cô vẫn
cười, không hề nhắc nửa câu, chuyện cô bỏ đi. Mẹ còn mua cho cô đôi găng tay
mới.
Thiên Trần đón lấy, đôi găng lông mềm mại, sờ lên mát
dịu, vuốt lớp lông mềm lòng bàn tay dần dần ướt mồ hôi. Trong khoảnh khắc đó,
tim cô như bị bóp nghẹt, đôi găng tay mang tình mẹ nặng trĩu thít chặt tay cô.
Cùng lúc cô đã nhìn thấy cuộc chia tay tất yếu với Tiêu Dương.
Đỗ Lối chòng chọc nhìn
cô, “Cuối cùng tôi đã biết vì sao tôi ghét cậu, tôi ghét nhất kiểu người chiếm
đoạt mọi thứ, nhưng lại tỏ ra không màng bất cứ thứ gì như cậu. Cậu quá tham,
Nghiêu Vũ, cậu luôn tỏ ra khinh khỉnh bất cần, coi thường mọi tiền tài, quyền
lực!”.
Nghiêu Vũ ở lại thành phố B thêm một ngày, trở về nhà,
người mệt bã, nằm ẹp trên giường, nhưng miệng cười tươi rói.
“Tiểu Vũ, về rồi à? Ăn cơm chưa?”. Lập tức có điện
thoại của Hứa Dực Trung.
Giọng Nghiêu Vũ uể oải: “Em mệt chết được, còn cơm
nước gì!”.
“Tay nghề của anh rất cừ”.
“Có thể phục vụ tại nhà không?”.
“Ha ha, năm trăm đồng!”.
“Đắt thế, giảm đi”.
“Không thể!”.
“Vậy không cần”.
“Mở cửa nhanh, hàng đã mang đi không được trả lại”.
Nghiêu Vũ không tin, vội chạy ra mở. Hứa Dực Trung tay
xách túi lớn túi nhỏ, đang nói vào camera chuông cửa. Anh mỉm cười: “Phục vụ
tại nhà”.
Nghiêu Vũ trố mắt nhìn anh: “Anh không thấy phiền à?”.
Hứa Dực Trung cúi hôn cô, rồi đi vào phòng bếp: “Ăn ở
đây thật dễ chịu. Ăn cơm hàng mãi phát ngấy rồi”.
“Nếu anh nấu không ngon là em ra ngoài ăn đấy!”.
“Yên tâm, anh biết nấu ăn từ nhỏ, ở đây em chẳng
có thứ gì, anh đã mua cho em một ít, tiện thể làm hai món. Nhớ đấy, năm trăm
đồng, miễn phí công nấu ăn”.
“Được rồi, anh còn nợ em chín trăm chín, cộng một đồng
tiền lãi, vậy là anh
