Diêu Thiên Thiên ở
lại chăm sóc Chung Lăng mà không hề phàn nàn nửa câu.
Trước mặt Chung Lăng anh không nói gì, trên đường đi liền cau mày
lại: “Sau cậu không gọi điện thoại sớm cho tôi, lại thích ra oai cơ, cảm giác được làm anh hùng cứu người đẹp thích chứ?”.
Hạ Dương thản nhiên liếc Thẩm Hạo một cái: “Rất tuyệt vời”. Thực ra
lúc đó anh chỉ để ý đến Chung Lăng, đâu còn đầu óc nào để nghĩ về chuyện khác.
May mà nể anh đang bị thương, nếu không Thẩm Hạo đã tổng cổ anh xuống xe.
Ngày hôm sau Chung Lăng ra viện, ngoài đầu vẫn còn hơi đau do bị va chạm mạnh, những chỗ khác không có vấn đề gì lớn.
Diêu Thiên Thiên chu đáo đón cô về nhà, còn đun nước nóng và cho thuốc uống hằng ngày vào hộp nhỏ.
“Phiền em quá.” Chung Lăng cười nói, bình thường Diêu Thiên Thiên láu lỉnh, tinh nghịch như trẻ con, vậy mà khi chăm sóc người ốm cũng rất ra dáng.
“Chị đừng khách sáo.” Diêu Thiên Thiên cười khúc khích, lắc lư cái
đầu nói: “Tục ngữ có câu bán anh em xa mua láng giềng gần mà”.
Chung Lăng phì cười.
“Em chỉ xin nghỉ được nửa ngày thôi, chiều phải đến công ty, chị ở nhà một mình không sao chứ.”
Chung Lăng liền cười: “Em cứ yên tâm đi làm đi”.
“Vâng, nhìn thì cứ tưởng vết thương của chị nặng do bị chấn thương sọ não, phải ở lại viện theo dõi một đêm, sau khi loại trừ khả năng này
thì không còn vấn đề gì nữa, thực ra anh Hạ Dương thảm hơn nhiều.” Diêu
Thiên Thiên xuýt xoa: “Chị chưa nhìn thấy đúng không, chân anh ấy bị
băng như xác ướp Ai Cập ấy”.
Chung Lăng tái mặt, cô chỉ biết anh bị thương ở phần mềm, không ngờ
còn bị ở chân, tối hôm đó anh cõng cô đi bộ khá xa, chắc chắn vết thương sẽ càng nặng thêm. “Anh ấy bị sao vậy?”
“Nghe Thẩm Hạo nói Hạ Dương bị một cái đinh dài đâm vào chân, máu
chảy nhiều, trông sợ lắm.” Diêu Thiên Thiên mải nói không để ý đến sắc
mặt Chung Lăng đã trắng bệnh, mắt hơi cay cay.
“Ê, chị sao vậy?” Diêu Thiên Thiên đẩy cô.
Chung Lăng vội giấu đi tâm trạng đang rối bời, cố gượng cười nói: “Em không nhanh lên là muộn đấy”.
Diêu Thiên Thiên “á” một tiếng rồi vội vã lao đi.
Chung Lăng đóng cửa rồi gọi điện thoại cho Hạ Dương ngay, điện thoại đổ hai hồi chuông rồi đầu bên kia vọng lại tiếng khàn khàn.
“Chân anh không sao chứ?” Chung Lăng hỏi.
“Không ổn lắm.” Giọng rất thều thào.
Chung Lăng cảm thấy đau nhói trong lòng: “Thế người anh vẫn ổn chứ?”
Giọng Hạ Dương rất nhỏ: “Cũng không ổn lắm”.
“Choang!” Hình như là tiếng cốc thủy tinh bị vỡ, Chung Lăng sợ quá
hồn siêu phách tán: “Anh ngồi yên đừng nhúc khích, đừng đi đâu cả, em sẽ đến ngay”.
Hạ Dương nở một nụ cười rất khoái khí, cảm thấy vô cùng đắc ý vì lại một lần nữa lừa được Chung Lăng đến nhà.
Chung Lăng như người ngồi trên chảo lửa đến ngay nhà Hạ Dương, sau khi bấm chuông thì thấy anh đi tập tễnh ra mở cửa.
Đúng như lời Diêu Thiên Thiên nói, khắp người anh đều bị thương, đặc
biệt là bàn chân trái bị băng kín bưng, chỉ có thể lê lết bằng chân
phải.
“Anh cẩn thận nhé.” Chung Lăng lo lắng nói.
Hạ Dương nhìn vào mắt Chung Lăng, nhướn mày nói: “Em thật chẳng có lòng thương gì cả, anh như thế này rồi mà không chịu đỡ”.
Chung Lăng vội vàng lại gần dìu Hạ Dương: “Anh dựa vào em để em dìu anh ra ghế ngồi”.
Hạ Dương ngoan ngoãn dồn trọng lượng của cả cơ thể đè vào người cô, trong lòng vô cùng khoái chí.
Đi được mấy bước, Chung Lăng bắt đầu thở dốc, gã này cố tình thì
phải, người bình thường đâu có nặng như vậy, chẳng khác gì con voi.
Nhưng cô lại không dám đây Hạ Dương, nhỡ chẳng may ngã ra đất, vết
thương nặng hơn thì người phải chịu xui xẻo là cô chứ không ai khác.
“Anh đau ở đâu?” Sau khi yên vị, Chung Lăng hỏi, trông tinh thần anh chàng còn sảng khoái hơn cả cô, có thấy vẻ mệt mỏi gì đâu.
Hạ Dương đáp với giọng rất tội nghiệp: “Chỗ nào cũng đau”.
Chung Lăng tỏ vẻ nghi ngờ: “Không phải anh đang giả vờ đó chứ?”
Hạ Dương gối đầu lên vai cô với vẻ tận hưởng, nắm tay cô đặt lên mặt: “Đau ở đây”, rồi lại dịch xuống cánh tay: “Chỗ này cũng đau, chỗ này,
chỗ kia nữa.”
Chung Lăng cảm thấy mặt nóng ran, nhiệt độ trên ngón tay còn cao hơn
cả nhiệt độ trên da Hạ Dương, định rút tay về nhưng Hạ Dương nắm chặt
quá: “Anh ốm sắp chết rổi mà em còn bảo anh giả vờ”.
“Anh nói linh tinh gì vậy.” Trái tim Chung Lăng chợt thắt lại, lấy tay còn lại bịt ngay miệng Hạ Dương.
Hạ Dương chớp chớp mắt, cười rất ranh mãnh, tiện đà còn hôn nhẹ vào lòng bàn tay cô.
Rõ ràng là hôn vào tay, nhưng mặt Chung Lăng lại đỏ như quả cà chua.
Nụ cười trên môi Hạ Dương càng tươi hơn, anh quàng tay ra ôm cô, nụ hôn nóng bỏng đã ập xuống.
“Anh làm gì vậy?” Chung Lăng hỏi phá đám.
Hạ Dương không hề do dự mà cắn nhẹ một cái vào môi cô, trừng phạt
tính ngang ngạnh và thái độ không chịu nhún nhường của cô, để hai người
phải lãng phí mấy chục ngày đêm.
Chung Lăng giận dữ nói: “Anh tuổi cẩu à?”.
Hạ Dương không đáp lời mà lại dịu dàng hôn xuông môi cô, đôi môi anh
da diết, hơi thở của Chung Lăng mỗi lúc một gấp gáp hơn, nhưng vẫn ngăn
không cho Hạ Dương tấn công vào lưỡi cô, thở hổn hển: “Không sợ vết
thương của anh bục ra à”.
Hạ Dương uể oả