tai vào, Diệp Tử cười rất
ranh mãnh, nói lớn vào tai Đường Tranh: “Đường Tranh, tôi nói cho anh
biết nhé, nếu Hướng Huy có ý đồ gì đó với Chung Lăng thì hồi ở Anh đã
chẳng đến lượt anh, còn phải đợi đến ngày hôm nay ư?”.
Đường Tranh muốn thủng màng nhĩ vì Diệp Tử hét to quá, anh ta bịt chặt tai lại, sắc mặt khó coi đến tột độ.
“Diệp Tử.” Chung Lăng không biết phải nói gì, tác phong của tiểu thư này thật quá bất ngờ.
Diệp Tử vỗ tay nói: “Em đã muốn chửi hắn ta từ lâu rồi, cuối cùng
cũng túm được cơ hội, phù, chửi đã quá, thôi bọn mình đi ăn đêm đi”.
Hướng Huy xoa xoa sống mũi, anh không hề bất ngờ khi thấy Diệp Tử làm như vậy.
Được chứng kiến cảnh Đường Tranh tức đến tái mặt, không thốt lên được lời nào, Chung Lăng vô cùng hả giận, đồng thời sự thẳng thắn của Diệp
Tử cũng khiến cô càng có thiện cảm với cô nàng hơn.
Ba người nhanh chóng rời đi, bỏ lại một mình Đường Tranh tự kiểm điểm hành vi của mình những ngày vừa qua.
Ba người đến một cửa hàng cháo để ăn đêm, Chung Lăng chưa ăn tối nên
bụng đói cồn cào, cộng với việc được nghe Diệp Tử chửi Đường Tranh một
trận thỏa thích, cô cảm thấy vô cũng thoải mái, ăn liền hai bát mới dừng lại.
Cô lau miệng, cười nói: “Diệp Tử, cảm ơn sự tin tưởng của em dành cho chị”.
Hướng Huy lén nắm tay Diệp Tử dưới gầm bàn.
Diệp Tử liền đá anh một cái.
Hướng Huy túm chặt lấy tay cô, cô ngượng quá mặt đỏ tía tai, lấy tay còn lại cấu cánh tay anh.
Hai người cứ chọc nhau như vậy, Chung Lăng đã phát hiện ra từ lâu, thấy rất thú vị.
Diệp Tử dịu dàng hỏi: “Chung Lăng, chị và anh Hạ Dương…”
Hướng Huy đưa tay bấm cô.
Kể từ khi Chung Lăng và Hạ Dương chia tay, rất nhiều người hoặc quan
tâm, hoặc tò mò hỏi cô về chuyện này, khiến cô vừa phản cảm, vừa muốn né tránh, chỉ có đứng trước Diệp Tử là cô thực sự cảm thấy thoải mái, sau
khi kể hết nguyên nhân tại sao cô và Hạ Dương lại chia tay, cô nhoẻn
miệng cười: “Không ai giúp chị được cả, chỉ có thể tự mình giúp mình mà
thôi”.
Diệp Tử hiểu điều này, đây là một sự biến đổi về tâm lý, Chung Lăng
buộc phải vượt qua cửa ải đó một mình mới có thể tiếp tục bước đi.
Chung Lăng không biết rốt cuộc Hạ Dương có đưa đơn xin thôi việc cho
Hướng Huy hay không, cô sẽ không đi hỏi, tóm lại là việc Hạ Dương không
đi được là kết quả khiến cô mừng nhất.
Mấy ngày sau đó, do sản phẩm mới được đưa ra thị trường Chung Lăng,
Phương Nhiên và nhân viên trong bộ phận thị trường bận tối mắt tối mũi,
sau khi làm việc liên tục bốn mươi tám tiếng đồng hồ, Chung Lăng quan
tâm đến cấp dưới, bảo họ về nghỉ, Phương Nhiên nhất định không chịu,
tiếp tục ở lại làm thêm giờ với Chung Lăng.
Phương Nhiên vừa đưa cho cô một tờ giấy dày đặc sô liệu vừa ngáp ngắn ngáp dài.
“Em về ngủ một giấc đi cho khỏe.” Chung Lăng nói. Mấy ngày vừa qua,
Phương Nhiên còn vất vả hơn cô, không những giúp cô xử lý các giấy tờ
khẩn, mà còn phải thường xuyên xông lên tuyến đầu, lấy tài liệu phản hồi với tốc độ nhanh nhất.
“Không sao.” Mắt Phương Nhiên díp lại nhưng vẫn cứng đầu.
Chung Lăng cười nói: “Hay là chị cho em mượn hai que diêm nhé”.
Phương Nhiên nhìn cô với ánh mắt thắc mắc.
“Lấy để chống hai mí mắt của em lên.” Chung Lăng cười. “Thôi, em mau
về nhà nghỉ đi, làm việc với trạng thái như em bây giờ cũng không năng
suất đâu.”
“Thế sếp thì sao?” Phương Nhiên lấy tay ấn huyệt thái dương hỏi.
Hàng mi dài của Chung Lăng rủ xuống: “Lát nữa chị cũng về, công việc hòm hòm rồi”.
“Ok, thế em về trước nhé.” Phương Nhiên nghĩ một lát vẫn thấy không
yên tâm, liền dựa vào cửa dặn thêm một câu: “Đừng lừa để em về rồi lại
thức đêm để làm đó”.
Chung Lăng thực sự dùng công việc để mình quên đi tất cả, nhưng vẫn
chưa đến mức quên ăn quên ngủ bất chấp cả sức khỏe của mình, cô mỉm cười đáp: “Không đâu, yên tâm đi, tôi còn biết lo cho bản thân hơn cô”.
Phương Nhiên xí một tiếng rồi ra về.
Chung Lăng giải quyết xong mọi việc đã là mười một giờ đêm, cô đứng
trước gương vuốt lại tóc, ngoài đôi mắt đỏ ra, tinh thần vẫn khá ổn.
Cô xách túi đứng đợi thang máy, đợi mười lăm phút đồng hồ, màn hình
điện tử vẫn hiển thị thang máy ở tầng cuối cùng không chịu lên. Nhìn ra
thì bốn thang máy đều như vậy.
Cô gãi đầu, chợt có một giọng nói vang lên sau lưng: “Thang máy đang bảo trì, phải đi thang máy chở hàng”.
Không cần ngoảnh lại Chung Lăng cũng biết là ai, khi cô rời phòng làm việc, chỉ có đèn ở phòng Hạ Dương vẫn còn sáng. “Vậy hả”, sau đó mới
phát hiện ra cửa thang máy có dán một mẩu giấy nhỏ thông báo rằng từ sáu giờ tối hôm nay đến mười hai giờ đêm là thời gian bảo trì thang máy,
chỉ có thể đi thang máy chuyên vận chuyển hàng. Nhưng thang máy vận
chuyển hàng nằm ở đâu? Chung Lăng không hề hay biết.
Hạ Dương mỉm cười: “Thang máy chở hàng ở đầu bên kia, để anh dẫn em qua”.
“Cảm ơn anh.” Chung Lăng thầm hít một hơi thật sâu.
Hạ Dương bước vào thang máy chở hàng trước, sau đó chặn cửa để Chung Lăng vào. Chung Lăng lại nói: “Cảm ơn anh”.
“Ngoài cảm ơn ra, em không còn gì để nói với anh nữa hay sao?” Ánh mắt Hạ Dương đầy vẻ phức tạp.
Chung Lăng sững lại, cắn môi đáp: