Polly po-cket
Mùa Hạ Chung Tình

Mùa Hạ Chung Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325651

Bình chọn: 9.5.00/10/565 lượt.

ào ngó xem.” Ánh mắt Hướng Huy lặng lẽ như màn đêm.

Hóa ra không chỉ cô là người tận tụy với công việc, Chung Lăng nghĩ. “Sếp có việc gì cần trao đổi ạ?”

Đứng trước Chung Lăng, Hướng Huy luôn cảm thấy khó mở lời. Anh mỉm

cười: “Không phải việc công”. Anh đã được nghe loáng thoáng chuyện cô và Hạ Dương vừa chuẩn bị tổ chức đám cưới lại chia tay. Chỉ có điều Chung

Lăng là giám đốc bộ phận thị trường, mọi người không dám dèm pha gì

nhiều mà chỉ bàn luận sau lưng.

“Vậy hả?” Chung Lăng nhướn mày. “Không phải sang lót đường cho Đường

Tranh chứ, sau này nếu không làm phó tổng giám đốc nữa thì sếp chuyển

sang làm ông mối cũng rất hợp đấy”.

Hướng Huy khóc dở mếu dở, anh đã được lĩnh đủ sự sắc sảo của Chung Lăng. “Chuyện Đường Tranh đúng là anh đã sai, xin lỗi em!”

“Sếp cũng có lúc phải xin lỗi người khác à, em thực sự không dám nhận đâu.” Chung Lăng giận cũng là lẽ thường tình, chuyện của cô và Hạ Dương ra nông nỗi này, nếu gọi Đường Tranh là thủ phạm gây tai họa thì Hướng

Huy chính là tòng phạm.

Hướng Huy mỉm cười với vẻ biết lỗi: “Đúng vậy, anh thực sự muốn nói lời xin lỗi em”.

“Nếu xin lỗi có tác dụng thì còn cần cảnh sát làm gì.” Nói xong câu

này Chung Lăng liền hối hận, cô không hiểu giờ mình ăn nói theo phong

cách nào nữa, ở bên Hạ Dương lâu, nói chuyện cũng hài hước hơn.

Nhưng Hướng Huy lại cảm thấy câu nói này rất dễ chịu. Anh nở một nụ

cười, trước sức ép của Diệp Tử, hiện tại giảng hòa với Chung Lăng là

điều quan trọng nhất.

“Anh muốn mời em đi ăn thay lời xin lỗi được không?”

Chung Lăng nhún vai tỏ vẻ không hào hứng, nhưng rồi chợt nghĩ Hướng

Huy là bạn thân của Đường Tranh, việc anh ấy tìm mọi cách để giúp bạn

cũng là lẽ thường tình.

Hướng Huy là cấp trên của cô mà chịu nhũn nhặn xin lỗi thế này cũng

đã là quý lắm rồi, hơn nữa dù gì cô cũng phải nể mặt Diệp Tử chứ. Và thế là cô liền gật đầu: “Ok, mỗi tuần mời một lần, mời liền trong một tháng thì ân oán giữa hai ta sẽ chấm dứt”.

“Không thành vấn đề.” Ánh mắt Hướng Huy lộ rõ ý cười, về nhà được vợ tha lỗi, mời mấy bữa cơm đã là gì.

Đột nhiên, Chung Lăng nhớ tới chuyện này có nét giống với tình tiết

xóa bỏ thù oán bằng một nụ cười trong phim võ hiệp, liền sặc nước sặc

sụa.

“Em không sao chứ?”

“Không sao.” Chung Lăng khua tay liên hồi.

Hướng Huy liền rút cho cô tờ giấy ăn trên bàn, Chung Lăng liền đáp: “Cảm ơn anh”.

“Hai người chuyện trò vui vẻ quá nhỉ.” Một giọng nói lạnh lùng từ cửa vọng vào, ánh mắt Đường Tranh lạnh như sao băng.

Chung Lăng không buồn nhìn anh ta mà tắt máy tính đi: “Em về đây, sếp tổng có tiện đường thì cho em quá giang một đoạn?”

Hướng Huy liếc Đường Tranh với khuôn mặt nặng như chì, nét mặt lộ rõ vẻ khó xử.

“Đừng quên chúng ta vừa hòa giải xong nhé.” Chung Lăng khiêu khích.

Hướng Huy mím môi mỉm cười: “Đường Tranh, cậu có đi cùng luôn không?”.

Chung Lăng trợn mắt nhìn Hướng Huy, anh liền giả vờ như không biết gì.

Đường Tranh lạnh lùng liếc Hướng Huy: “Tôi hỏi cậu, cậu kể chuyện xảy ra ở quán bar Atlantic Bar and Grill ngày trước cho Chung Lăng là có ý

đồ riêng tư gì đúng không?”. Giọng anh ta lộ rõ vẻ châm biếm, lạnh lùng.

Chung Lăng chưa kịp hiểu ẩn ý của anh ta thì Hướng Huy đã giận dữ nói: “Đường Tranh, cậu ăn nói linh tinh gì vậy?”.

“Hôm nay, cuối cùng tôi đã hiểu rõ bản chất con người cậu, nêu cậu

không có ý đồ gì với Chung Lăng thì muộn thế này rồi còn vào phòng cô ấy làm gì? Cô nam quả nữ ngồi với nhau, chuyện trò vui vẻ quá nhỉ. Còn

nữa, cậu còn mời cô ấy ăn cơm, hơ hơ, cậu nói đi, cậu có ý đồ gì.” Ánh

mắt lạnh như băng của Đường Tranh liếc về phía Hướng Huy và Chung Lăng,

sắc mặt tối sầm.

Chung Lăng kín đáo cau mày: “Sao đầu óc anh lại hèn hạ thế nhỉ”.

“Tôi hèn hạ?” Đường Tranh cười ngặt nghẽo. “Hai người bị tôi bắt quả tang mà còn cả vú lấp miệng em à?”

Thấy anh ta càng nói càng chối tai, Chung Lăng tức quá bàn tay run

rẩy: “Anh thật là quá quắt”. Nếu tiếp tục ở đây e rằng anh ta sẽ càng

buông ra những lời nói khó nghe, Chung Lăng sầm mặt: “Sếp tổng, sếp còn ở đây coi anh ta lên cơn điên làm gì nữa?”.

“Ta đi thôi.” Rõ ràng Hướng Huy cũng không thể chịu đựng những lời bịa đặt ngông cuồng của Đường Tranh nữa.

Hai người chưa đi được mấy bước thì ngoài cửa có bóng người đi vào.

Tối nay nhộn nhịp thật đấy, sau khi chạm mặt, Chung Lăng và Hướng Huy

giật nảy mình.

Diệp Tử cười cười nhìn chằm chằm vào hai người.

“Diệp Tử, sao em lại đến đây?” Giọng Hướng Huy khá thấp, anh cố gắng duy trì bầu không khí thoải mái.

“Anh ta nhắn tin cho em.” Diệp Tử chu môi hướng về phía Đường Tranh.

Đường Tranh cười rất hả hê: “Anh không lừa em chứ”.

Diệp Tử mỉm cười, không ai đoán được cô đang nghĩ gì trong đầu.

“Diệp Tử đừng hiểu nhầm, mình và Hướng Huy…” Chung Lăng vội vàng giải thích, Diệp Tử liền giơ tay ngăn lại, cười rất duyên dáng: “Anh Đường

Tranh lại đây, em có chuyện muốn nói với anh”.

“Chuyện gì vậy?” Đường Tranh không phát hiện ra điều gì khác thường, phôi hợp rất tích cực.

Hướng Huy và Chung Lăng đều nhìn Diệp Tử với ánh mắt ngơ ngác.

Diệp Tử vẫy tay, Đường Tranh liền ghé sát