ìn thấy anh.” Lo Lo trực quầy nói.
Hạ Dương thong thả đáp: “Đúng vậy”.
“Tinh thần không tệ nhỉ.” Tư Mẫn vỗ vai anh.
Hạ Dương liền cười: “Ổn cả”.
“Vết thương của anh không sao chứ?” Phương Nhiên quan tâm hỏi.
Hạ Dương rất vui vẻ: “Không sao, không sao”.
“Không bị thương ở đầu chứ?” Thích Đình Đình lườm anh.
Hạ Dương ngoác miệng: “Đâu có”.
“Thế sao bị nặng thế này mà anh còn hớn hở thế?”
Hạ Dương gần như bật cười: “Xứng đáng, xứng đáng”.
Mọi người nhìn nhau ngẩn tò te, chỉ có Chung Lăng mới biết Hạ Dương
đắc ý chuyện gì. Cô hậm hực gọi Hạ Dương vào văn phòng, để mặc bao ánh
mắt tò mò ở ngoài, nghiêm mặt nói: “Anh đắc ý lắm đúng không?”.
“Không dám, không dám.”
“Em thấy anh cười sái cả quai hàm rồi đấy, có phải còn muốn gào lên cho thiên hạ biết hay không?” Chung Lăng trợn mắt nhìn anh.
“Hê hê, nếu em không ngại…” Chưa nói dứt lời, một vật không xác định đã bay vèo về phía anh.
Chung Lăng cười khẩy, lấy con dao gọt hoa quả chém xuống bàn mấy
nhát: “Nếu có một người biết chuyện này, em sẽ chặt đứt một ngón tay
anh, hai người biết chặt hai ngón, ba người……..
Hạ Dương rầu rĩ đáp: “Em biến thành đồ tể từ bao giờ vậy?”.
“Mấy hôm trước em vừa được xem mười cực hình của nhà Mãn Thanh, em có thể làm thử cho anh thấy.” Chung Lăng cao ngạo hất hàm, miệng cười cười nói.
Hạ Dương liền than thở: “Nhà có vợ dữ, đành phải cúi đầu chứ biết làm sao”.
Chung Lăng chỉ đáp lại bằng tiếng “xí” vô cùng đanh đá.
Hạ Dương cười như kẻ tiểu nhân đắc ý.
“Em không cho anh đi làm mà anh dám làm trái với thánh chỉ.” Chung Lăng hậm hực nói.
“Anh nhớ em mà.” Hạ Dương hùng hổ đáp.
Chỉ một câu nói mà buộc Chung Lăng phải cứng họng.
Hạ Dương ngả ngớn nằm xuống sofa, Chung Lăng liền đá anh, nói với giọng chưa hết ấm ức: “Giờ làm việc mà anh nằm thế này à”.
“Anh đứng mãi nên mỏi.” Hạ Dương chỉ được cái tài đó, khiến mọi người phải bó tay. “Hơn nữa bạn Chung Lăng à, vừa nãy bạn đá tớ một cái, vết
thương lại nặng hơn đấy, hậu quả không thể lường hết được đâu.”
Không biết có phải ông trời cử gã này đến chỉnh đốn cô không, tại sao cô không thể làm gì được gã, Chung Lăng chán nản nghĩ.
Hạ Dương đưa tay ôm cô vào lòng, Chung Lăng giãy giụa, anh liền nói: “Suỵt, đừng để mọi người nghe thấy”.
“Anh bảo hiện giờ mọi người đang đoán mối quan hệ giữa chúng ta như
thế nào?'' Chung Lăng cụp mắt xuống cười và tìm một chỗ ngồi thoải mái
yên vị trong lòng Hạ Dương.
“Mặc kệ bọn họ thích nghĩ gì thì nghĩ, đầy người ly hôn rồi còn về
với nhau, bọn mình cùng lắm là gương vỡ lại lành thôi” Hạ Dương vân vê
tóc cô.
Chung Lăng liền gạt ngay tay anh ra: “Đừng nghịch tóc em, cẩn thận không mọi người lại tưởng bọn mình làm gì trong này”.
“Bọn mình làm gì được chứ?” Hạ Dương cười tủm tỉm với vẻ rất mờ ám.
Đột nhiên Chung Lăng lại nhớ đến chuyện Hạ Dương làm với cô hôm đó, mặt đỏ như gấc. “Anh không được nói gì đâu đấy.”
“Ừ, anh không nói nữa.” Sau đó anh liền hôn riết lên cái miệng đang thao thao bất tuyệt của cô.
Đợi đến khi Chung Lăng đẩy được Hạ Dương ra, mặt cô đã đỏ bừng từ
lâu: “Đây là văn phòng, anh làm thế ảnh hưởng đến môi trường công sở!”.
“Chẳng lẽ em không thích à?” Hơi thở của Hạ Dương khiến mấy sợi tóc của cô bay lất phất, ánh mắt sâu thẳm.
“Anh không được nói gì nữa.” Nói xong Chung Lăng mới phát hiện ra
không ổn, chiếc bóng cao to đã cúi xuống, môi lại bị khóa chặt.
Hồi lâu Hạ Dương chép miệng với vẻ rất hả hê: “Sau này nếu em còn không cho anh nói thì anh sẽ hiểu ý em muốn gì”.
Chung Lăng lại một lần nữa vừa xấu hổ vừa bực.
“Anh…” Anh là khắc tinh trong cuộc đời cô, Chung Lăng hậm hực nghĩ.
“Suỵt”, Hạ Dương chu miệng ra hiệu.
Bất ngờ cửa bật mở, đám đông đang lén lút áp tai vào cửa nghe trộm ngã nhào.
Trong đó Thích Đình Đình là kẻ cầm đầu, ngoài ra còn Tư Mẫn, Phương Nhiên và Đới Hiểu Lam.
Chung Lăng không làm được gì ba người kia, còn đối với Đới Hiểu Lam thì không phải khách khí.
Cô gườm gườm nói: “Hôm qua giao cho em làm công văn, trước khi tan sở ngày hôm nay phải nộp”.
“Hả!” Đới Hiểu Lam vội lao vào trước máy tính và gõ phím như một cái máy.
Ba kẻ còn lại cười rất khoái chí.
C Mọi người không để ý nhiều đến việc Chung Lăng và Hạ Dương lại về với nhau. Không ai còn tỏ ra sửng sốt trước chuyện họ làm lành, giống như
việc này là lẽ đương nhiên vậy.
Hỏi về suy nghĩ của mấy cô bạn thân thì có được câu trả lời sau.
Thích Đình Đình phì cười: “Hạ Dương yêu cậu như vậy, kẻ đui cũng nhận ra”.
Phương Nhiên thì gật đầu: “Hai người không ai xa được ai đâu”.
Dạo này Tư Mẫn thích đưa ra lời phát ngôn mang tính tổng kết: “Cô và Hạ Dương là cặp đôi trời sinh đất tạo”.
Chung Lăng liền trề môi, thôi vậy, mặc dù đáp án hơi ngang nhưng cô thích nhất là câu trả lời cuối cùng.
Một ngày nọ, thói ham shopping của Chung Lăng lại nổi lên, đúng lúc
thỏi son Dior của cô không biết lẫn đi đâu, nhớ lại lần trước Tư Mẫn lên Taobao mua được giá rẻ hơn 1/3 ở shop, Chung Lăng cũng thấy ham, cô hỏi xin Tư Mẫn địa chỉ liên lạc với bên bán rồi hào hứng giao dịch với họ.
Chung Lăng lên Taobao hỏi: “Màu 730 còn không chị?”. C