pacman, rainbows, and roller s
Mùa Hạ Chung Tình

Mùa Hạ Chung Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326193

Bình chọn: 9.5.00/10/619 lượt.

iên Chung Lăng tự giác gọi điện thoại về cho ba, câu đầu

tiên mà cô nói sau khi đầu bên kia nhấc máy là: “Ba, con chuẩn bị lấy

chồng”.

Đầu bên kia vọng lại tiếng đập bàn, ông Chung hầm hầm quát tháo:

“Trong mắt mày có còn ba mày nữa không? Việc lớn như thế mà không bàn

với gia đình một tiếng, rồi mày cũng làm tao tức quá mà chết thôi. Thằng đó là thằng nào? Hai đứa quen nhau lâu chưa? Mày hiểu nó được bao

nhiêu? Hôm nay đưa nó về đây ngay cho tao coi”.

Chung Lăng thủng thẳng nói: “Là Hạ Dương ba ạ”.

Thái độ của ông Chung lập tức quay ngoắt 180 độ: “Hơ hơ, Hạ Dương hả, thằng đó khá lắm, con gái ba rất có con mắt”.

Chung Lăng chống tay lên trán, thực sự thắc mắc không hiểu Hạ Dương đã bỏ bùa mê gì cho ba cô.

“Cuối tuần này hai đứa về bàn chuyện đám cưới.” Ông Chung nói như

đinh đóng cột, Chung Lăng không phản đối, cô cũng định sẽ đưa Hạ Dương

về gặp ba, chỉ có điều thời gian sớm hơn dự định.

Sau khi Chung Lăng thông báo thông tin này với Hạ Dương, anh bắt đầu đứng ngồi không yên.

“Em bảo khi gặp ba em, anh nên xưng hô thế nào thì ổn nhỉ?” Hạ Dương xoa hai tay hỏi.

Chung Lăng không buồn ngẩng đầu lên: “Trước đây xưng hô thế nào thì bây giờ cứ thế thôi”.

“Thế khi gặp ba em, câu đầu tiên anh nên nói gì nhỉ?”

“Trước đây nói gì thì bây giờ nói thế.”

Hạ Dương đi đi lại lại trong phòng: “Em bảo anh nên mua quà gì thì

hợp, trà, rượu, thuốc lá, thuốc bổ, haiz, em phải cho anh lời khuyên

chứ”.

Cuối cùng ánh mắt Chung Lăng rời khỏi màn hình ti vi và nhìn chằm

chằm vào Hạ Dương, liếc từ đầu đến chân, cười nói: “Lần trước đến nhà

em, đâu có thấy anh căng thẳng như vậy”.

Hạ Dương trợn mắt: “Lần trước làm sao bì được với lần này, lần này là đi gặp bố vợ tương lai, nhỡ nói sai câu nào ông không chịu gả con gái

cho anh thì anh bói đâu ra cô vợ tuyệt vời thế này”.

Được Hạ Dương trân trọng như vậy, Chung Lăng cũng vô cùng cảm động: “Không đâu, ba em chỉ mong gói ngay em cho không anh thôi”.

“Chứ sao nữa, anh cũng đâu có kém cỏi gì.” Mặt Hạ Dương đã bắt đầu dày lên đến một mức độ nhất định.

Tâng lên một chút mà đã ngất ngây rồi, Chung Lăng hậm hực liếc xéo anh chàng một cái.

Thích Đình Đình và Tư Mẫn là người đầu tiên trong công ty biết Chung

Lăng chuẩn bị tổ chức đám cưới, hai người phản ứng hoàn toàn khác nhau.

Vì trước đó Thích Đình Đình đã biết mối quan hệ của Chung Lăng và Hạ

Dương nên không sửng sốt lắm. Tư Mẫn thì khác, cô há hốc miệng, hồi lâu

không ngậm lại được.

Thích Đình Đình trêu: “Bạn Tư Mẫn đã xem bộ phim Đại quan Bao Long Tỉnh chưa nhỉ?”

“Xem rồi thì sao, mà chưa xem thì sao?”

“Chưa xem thì khuyên bạn nên về thưởng thức vài lần.” Thích Đình Đình cười híp mắt. “Nếu bạn không ngậm miệng lại thì chỉ còn cách đẩy cằm

lên để nhai cơm như Châu Tinh Trì đấy.”

Nhớ lại cảnh phim nực cười đó, Tư Mẫn cũng phì cười.

Thấy bọn họ bàn tán sôi nổi như vậy, Chung Lăng liền hỏi: “Bộ phim nào vậy?”

Hai người nhìn nhau hồi lâu rồi đồng thanh đáp: “Bà là người ngoài hành tinh, khỏi phải nói cho đỡ mất công”.

Chung Lăng tức quá không thèm đếm xỉa đến bọn họ nữa.

Mãi cho đến khi ăn gần xong bữa cơm, nét mặt Tư Mẫn vẫn lộ rõ vẻ

không tin: “Không ngờ mới đến công ty nửa năm mà bà đã lừa được chàng

Đông Gioăng độc nhất của công ty chúng ta!”

Thích Đình Đình cười cười: “Tư Mẫn, câu nói này của bà dễ làm sếp tổng phật ý lắm nhé”.

“Xí, sếp đâu còn đủ tư cách cạnh tranh.” Tư Mẫn phản đối.

Thích Đình Đình phì cười rồi nói: “Hạ Dương không gục dưới chân ta thiệt là một điều đáng tiếc trong cuộc đời”.

Chung Lăng liền vỗ vai cô nàng và cổ vũ: “Cậu cứ thử xem, tớ sẽ không để bụng đâu”.

“Nói không là có.” Thích Đình Đình đảo mắt mấy vòng. “Đến lúc đó khóc lóc, đánh ghen, đòi tự tử, đây không chịu trách nhiệm đâu nhé”, rồi cô

quay đầu sang: “Tư Mẫn thấy có đúng không?”.

Tư Mẫn thông minh chọn cách bảo toàn tâm thân: “Đừng có hỏi đây, chẳng liên quan gì tới đây cả”.

Chung Lăng chống tay vào cằm, ánh mắt lấp lánh: “Tôi là người như thế hả?”

“Có thể chứ.” Thích Đình Đình liếc cô một cái. “Tư Mẫn thấy có đúng không?”

Tư Mẫn khóc dớ mếu dở: “Đừng có lôi đây vào nữa”.

Chung Lăng không buồn đấu khẩu với cô nàng.

Thích Đình Đình mím môi cười tủm tỉm: “Chắc chắn vị trí phù dâu phải là mình rồi”.

Lần này Tư Mẫn đã không còn ngồi yên nữa: “Nghe nói vị nọ đã hai lần

làm phù dâu, không sợ nếu làm lần thứ ba thì khỏi lấy chồng à? Thôi cứ

để đây làm phù dâu cho Chung Lăng”. Nói nghe có vẻ ta đây đang làm om

cho thiên hạ.

Thích Đình Đình đâu có dễ bắt nạt: “Bọn mình là thế hệ mới có tư

tưởng, có hoài bão, có văn hóa, không bao giờ quan tâm đến việc đó”.

“Chỉ sợ sau này phải làm bà cô lại quay sang oán Chung Lăng.”

“Chắc là bà sợ tôi xinh hơn cô dâu chứ gì, thực ra đây cũng là điều tôi băn khoăn, thôi bà cứ làm đi vậy.”

“Biến.”

Hai người hòn bấc ném đi, hòn chì ném lại, cãi nhau om tỏi. Thực ra

bọn họ đâu có muốn làm phù dâu thật, chẳng qua là vì làm phù dâu thì

được mặc váy đẹp, ngoài ra không phải tặng quà mà còn được cô dâu chú rể tặng lại một phong bì dày cộp.

Đầu Chung Lăng chỉ muốn nổ tung, m