.
“Em rất thất vọng về anh.” Chung Lăng nhắm mắt lại, cô cảm thấy vô
cùng mệt mỏi, không chỉ mệt mỏi về thể xác mà còn mệt mỏi về tâm hồn.
Hạ Dương nhìn cô bằng ánh mắt lẫn lộn nhiều cảm xúc, khó có thể diễn
đạt bằng lời: “Chung Lăng, thực ra chuyện đánh cược chỉ là cái cớ vì em
đã hối hận sau khi nhận lời làm vợ anh mà thôi”.
“Em đâu có.” Chung Lăng phản bác ngay.
“Em chưa có sự chuẩn bị tốt về mặt tinh thần sẽ làm vợ anh, em chưa
hiểu hết tiếng lòng của mình.” Hạ Dương ngừng một lát, mắt quắc lên:
“Bây giờ hối hận vẫn còn kịp đấy”.
“Anh nói thế có nghĩa là gì?” Trái tim Chung Lăng giật bắn.
Vẻ lạnh lùng trong đôi mắt Hạ Dương như bị một đám mây đen bao trùm:
“Chúng ta tạm thời xa nhau một thời gian để bình tĩnh trở lại rồi tính
sau”.
Hàng mi dài của Chung Lăng run rẩy: “Đây là do anh tự nói nhé”.
“Đúng, anh nói.” Hạ Dương thở dài.
Chung Lăng đáp nhỏ trong sự mệt mỏi đến tột độ: “Ok, chúng mình chia tay”.
Hạ Dương bước ra ngoài và đóng sầm cửa lại, nét mặt u ám một cách đáng sợ.
Cả buổi chiều Chung Lăng vùi đầu vào các việc của công ty, chỉ có như thế cô mới có thể quên đi sự thật cô và Hạ Dương đã chia tay.
Mãi cho đến khi Chỉ Quân nhắn tin cho cô, cô mới sực nhớ tối nay hẹn bạn ăn cơm.
Vội vã lao đến điểm hẹn, Chỉ Quân liền hỏi ngay: “Hạ Dương đâu?”
Chung Lăng sầm mặt: “Bọn mình chia tay rồi”.
“Đùa gì vậy!” Chỉ Quân không hề tin. “Đừng tưởng như thế đây sẽ nương tay nhé, yên tâm đi, bữa này chắc chắn ta sẽ ăn cho cậu sạt nghiệp.”
“Mình nói thật mà.” Chung Lăng thở dài, tay ôm đầu gục xuống bàn.
“Vừa bảo đám cưới, giờ lại đòi chia tay?” Chỉ Quân hỏi với vẻ không tin.
Chung Lăng ngoẹo đầu, bộ dạng vô cùng thiểu não, tất cả đã cho thấy đây là sự thực.
Chỉ Quân chống tay lên trán hỏi: “Rốt cuộc chuyện như thế nào?”
Chung Lăng chán chường kể lại một lượt cho Chỉ Quân nghe.
Không hổ là Chỉ Quân, cô suy nghĩ một lát rồi đưa ra những thắc mắc
của mình: “Cậu không nghĩ rằng đây là âm mưu của Đường Tranh ư?”
Chưng Lăng ngẩng đầu lên nhìn cô: “Kể cả việc đổi phòng là do anh ta
đề nghị, vậy tại sao anh ta lại biết chắc chắn Hạ Dương sẽ gọi điện
thoại?”
“Không phải nói chuyện đó.” Giọng Chỉ Quân tỏ vẻ rất coi thường.
“Đường Tranh nói hắn ta đánh cược với Hạ Dương mà cậu cũng tin sao? Cho
dù hắn ta nói cái gì cậu đều tin ư?
Chung Lăng há miệng, không phản bác được gì.
“Mục đích của hắn ta là muốn phá hoại đám cưới của cậu và Hạ Dương.” Chỉ Quân rút ra kết luận.
“Nhưng Hạ Dương thừa nhận không có lòng tin với mình.” Đôi khi Chung Lăng còn bảo thủ hơn cả Phương Nhiên.
“Cậu đúng là đầu đất, đó là do Hạ Dương sợ cậu vẫn còn dan díu với
tình cũ, điều này chứng tỏ anh chàng yêu cậu mê muội. Huống chi…” Chỉ
Quân dừng lại, giọng lộ rõ vẻ khinh bỉ: “Tất cả những gì ngươi đã làm
khiến Hạ Dương hiểu lầm là điều đương nhiên”.
“Mình… mình làm sao cơ?” Chung Lăng không còn hùng hồn như lúc ban đầu nữa.
“Cậu thử nói xem.” Chỉ Quân trợn mắt nhìn cô.
“Làm sao mình biết được.” Giọng Chung Lăng yếu ớt.
Chỉ Quân bắt đầu phân tích: “Đường Tranh về nước vào làm việc trong
công ty cậu, chứng tỏ anh ta vẫn còn theo đuổi cậu, thậm chí là quyết
đạt mục đích cho bằng được”.
Chung Lăng định thanh minh mấy câu nhưng đã bị Chỉ Quân nạt: “Cậu im ngay, nghe mình nói đã”.
Bình thường Chỉ Quân rất nhẹ nhàng, nhưng nếu đã lên lớp thì không
được phép coi thường. Chung Lăng đành phải ngoan ngoãn nín nhịn.
“Sau đó hắn ta nhờ Diệp Tử và Hướng Huy hẹn cậu đi ăn, rồi lại cùng
cậu và cả mẹ hắn đi xem live show, sau đó hai người lại đi công tác với
nhau, gây ra chuyện đổi phòng, hiện tại là chuyện đánh cược.” Chỉ Quân
mỉm cười đầy ẩn ý: “Và lần nào cậu cũng cho hắn ta cơ hội”.
“Mình đâu có.”
“Cậu đã cho hắn ta cơ hội.” Giọng Chỉ Quân lên bổng xuống trầm. “Mặc
dù chưa chắc đã phải là ý đồ của cậu, nhưng kết quả đều như nhau”.
“Ý của cậu muốn nói tất cả là lỗi của ta ư.” Chung Lăng không chịu được nữa bèn ngắt lời.
Chỉ Quân liền nhún vai, coi như mặc nhận.
Chung Lăng hậm hực nói: “Là đàn ông, Hạ Dương không nên nhỏ mọn như vậy”.
“Nếu anh ấy thoải mái thì lại chê anh ấy không coi trọng cậu.” Quách
Chỉ Quân liếc cô, miệng lộ rõ ý cười: “Đàn bà là chúa rắc rối, có phải
cậu không biết điều này đâu”.
Chung Lăng không biết phải thanh minh như thế nào.
Hồi lâu, cô chán chường nói: “Sao trước đây mình không hề phát hiện ra cậu ghê gớm như vậy nhỉ”.
Quách Chỉ Quân cười khẩy.
Lúc này, đột nhiên điện thoại của Chung Lăng đổ chuông.
“Có thế là điện thoại của Hạ Dương đấy, mau nghe máy đi.”
Chung Lăng vội cầm máy lên ngó màn hình, nói với giọng thất vọng: “Đường Tranh gọi”.
“Thế có định nghe không?”
“Không muốn nghe điện thoại của hắn.”
Chuông réo hết hồi này đến hồi khác, không tỏ ra mệt mỏi.
Chung Lăng cắn môi, vứt điện thoại vào túi xách.
Chuông vẫn đang kêu.
Chỉ Quân bực bội nói: “Đưa cho mình”.
Mặc đù không hiểu ý Chỉ Quân nhưng Chung Lăng vẫn đưa điện thoại cho cô.
“Alô.”
Đầu bên kia ngần ngừ trong giây lát: “Xin lỗi, tôi muốn tìm Chung Lăng”.
“À, anh tìm Chung Lăng có việc gì không?” Chỉ Q