mà chấm anh thì Giai Viện có thể kê cao gổi ngủ yên đúng
không?” Chung Lăng gầm lên, thảo nào lần đầu tiên nghe thấy tên Lâm Giai Viện cô đã không có thiện cảm với con bé đó, đúng là rất có con mắt
nhìn người.
“Giai Viện không biết mối quan hệ của hai đứa mình..
“Hứ hứ.”
Ánh mắt Hạ Dương lộ rõ vẻ thích thú: “Nhìn vẻ ghen tuông của em rất đáng yêu”.
Chung Lăng cười lườm Hạ Dương: “Anh có dám khẳng định là hôm nay anh không ghen không?”
Mặt Hạ Dương thoắt đỏ bừng.
“Hạ Dương, em cảnh cáo anh, lần sau em không muốn nhìn thấy các loại
bà chủ, nữ doanh nhân, nữ đại gia gì gì nữa đâu nhé.” Ý cười như có như
không hiện trên môi Chung Lăng.
“Tuân lệnh, anh chỉ có một nhà lãnh đạo thôi.” vẻ mặt Hạ Dương rất
nghiêm túc. Sau đó anh lại cúi đầu xuống đặt một nụ hôn cuồng nhiệt trên môi cô.
Trong giây phút ngất ngây ấy, Chung Lăng nghe thấy Hạ Dương thì thầm: “Chắc chắn anh sẽ thẳng thắn với em, mong rằng em cũng như thế với
anh”.
Chung Lăng khụt khịt, trịnh trọng gật đầu.
Mấy ngày sau, trong lúc họp thì Chung Lăng nhận được điện thoại của
ba cô, cô bấm nút tắt, điện thoại lại đổ chuông, cô lại bấm nút tắt, lại đổ chuông, cuối cùng cô đành phải tắt máy, nghĩ bụng lát nữa sẽ ăn một
trận mắng là cái chắc.
Vừa quay về đến phòng làm việc, việc đầu tiên là gọi điện thoại cho
ba, nhung ông Chung vẫn chưa hết bực mình: “Mày bây giờ giỏi lắm rồi,
điện thoại của ba mà không chịu nghe''.
Cô bình thản đáp: “Vừa nãy con họp mà ba”.
“Ba không so đo chuyện đó, mày thử xem xem bao lâu rồi không về nhà,
bao lâu rồi không gọi cho nhà cú điện thoại?” Ông Chung hầm hầm quát.
Khóe miệng Chung Lăng giật giật: “Con rất bận ba ạ”.
Ông Chung quặc lại với vẻ rất không vui: “Bận đến mức không có thời gian gọi cuộc điện thoại?”.
Bị dồn như vậy, Chung Lăng chán chường thở dài, nhưng giọng ông mạnh
mẽ, chứng tỏ ông còn rất khỏe, đây là điều duy nhất khiến cô cảm thấy
yên lòng.
“Lăng Lăng, Lội Lội nhớ con rồi.” Đột nhiên ông cụ thay đổi sách
lược, biết con gái mình ngang ngạnh nên đành chuyển sang chiêu bài nói
chuyện tình cảm.
Nhớ tới cô bé mũm mĩm, đáng yêu đó, một tình cảm ấm áp trào dâng
trong lòng Chung Lăng, giọng cũng dịu hơn: “Con sẽ tranh thủ thời gian
về nhà ba ạ”.
“Ừ.” Ông Chung hài lòng cúp máy.
Cúp máy rồi, Chung Lăng chìm trong suy tư. Không biết có nên đưa Hạ
Dương về nhà, tiện thể công khai luôn chuyện tình cảm của họ hay không?
Trước đây khi yêu Đường Tranh, cô không bao giờ nghĩ đến lời chúc phúc
của cha mình. Nhưng hiện tại, Hạ Dương đã khiến cô nảy ra suy nghĩ đó.
A lô, ban nhạc HERO có live show ở Thượng Hải, ngươi đã biết gì chưa? Quách Chỉ Quân buz cô trên MSN.
Thật hả? Chung Lăng vô cùng bất ngờ, đó là một trong những ban nhạc
mà cô thích nhất, ba năm trước tại Anh, cô đã từng đi xem họ biểu diễn
một lần, cho đến bây giờ vẫn còn ấn tượng rất sâu sắc.
Chỉ Quân liền thở dài: Haiz, nghe nói vé vừa bán đã hết sạch.
Hả, thế cậu bảo với mình để mình mừng hụt à. Chung Lăng khóc dở mếu
dở, không biết cô nàng này biến thành con người đáng ghét từ bao giờ.
Đừng nóng. Chỉ Quân mắng. Những live show như thế này thường có vé
tặng cho các đối tác có các mối quan hệ, chỉ có điều không biết quan hệ
của cậu có rộng hay không thôi.
Thế thì phải nghĩ cách mới được. Chung Lăng nghĩ một lát, chắc là, có lẽ Chung Khải sẽ giúp được cô việc này
Chỉ Quân mừng húm: Nhớ kiếm cho mình hai vé, thôi chốt rồi đấy nhé.
Chung Lăng: …
Chung Lăng lập tức gọi điện thoại cho Chung Khải: “Em có kiếm được vé xem live show của ban nhạc HERO không?”
“Sao chị không nói sớm.” Đầu bên kia điện thoại Chung Khải la lớn. “Vé em tặng hết cho mọi người rồi.”
Chung Lăng nhận ra vẻ khó xử của cậu em, liền nói: “Không sao, chị chỉ hỏi vậy thôi”.
“Để em hỏi Giai Viện xem, may ra chỗ cô ấy còn vé thừa.” Dĩ nhiên là Chung Khải không bỏ qua cơ hội lấy lòng chị gái.
“Nếu phiền quá thì thôi vậy.” Chung Lăng không thích nợ nần người
khác, đặc biệt là Lâm Giai Viện, mặc dù cô tin tưởng Hạ Dương một cách
vô điều kiện, nhưng chuyện lần trước cô chưa thể cho qua, đôi lúc sự nhỏ nhen của phụ nữ không thể lý giải nổi.
“Chị còn khách sáo với em nữa à”, Chung Khải cười. “Có gì em gọi lại cho chị sau nhé.”
“Ok.”
Trước khi tan làm, Chung Khải đã không phụ lòng mong mỏi gọi điện thông báo tin vui.
Chung Lăng vội lên MSN hỏi Hạ Dương: Live show của ban nhạc HERO, anh có muốn đi xem không?
Hạ Dương uể oải đáp: Anh không thích nhạc rock lắm.
Vậy hả. Chung Lăng khá thất vọng.
Nếu em thích anh sẽ đi xem cùng em, Hạ Dương mỉm cười.
Chung Lăng nhướn mày: Tính sau vậy.
Hạ Dương không nói gì nữa, nhưng trong lòng đã nảy ra một ý định, sẽ cho Chung Lăng một niềm vui bất ngờ.
Chung Lăng hẹn Chỉ Quân ở quán Atlantic Bar and Grill và đưa vé cho cô.
“Oa”, Chỉ Quân mừng khôn xiết, la lớn: “Lăng Lăng thân yêu, cậu thật là giỏi quá”.
“Thôi đừng có bẻm mép nữa.”
“Hê hê”, Chỉ Quân phấn chấn nói: “Lâm Sâm thích nhất là ban nhạc HERO”.
Chung Lăng mỉm cười, cô cũng mong Hạ Dương có sở thích như cô, nhưng cho đến thời điểm này, dường như vẫn ch
