- Cái này để chú giải quyết.
Giám đốc cầm tờ đơn , rồi nhíu mày :
- Cô ta lại muốn cái gì nữa đây ? Giải quyết như vậy vẫn không chịu à ?
Trần Nghiêm lắc đầu :
- Cô ta đưa đơn này lúc còn đang phân xử . Bây giờ vẫn không thấy rút lại , nên con để chú giải quyết.
- Cô bé này xốc nỗi thật , chưa biết chuyện ra sao mà đã đùng đùng đòi nghỉ . Cậu nói chuyện với cô ta chưa ?
- Dạ chưa.
- Có nghĩa là bây giờ cô ta vẫn muốn nghỉ ?
Trần Nghiêm trầm ngâm :
- Không biết cô ta đang nghĩ gì , đây là lần thứ ba cô ta muốn bỏ việc.
- Thế cô ta tưởng ở đây là khu giải trí sao ? không biết chịu đựng là gì cả . Ông bà ấy cưng con gái quá đáng . Cuối cùng con bé muốn gì được nấy.
Trần Nghiêm cười mỉm :
- Thật ra , cô ta cũng có lúc biết chịu đựng . Nhưng đó chỉ là khi cô ta thích . Còn cái gì không thích thì đòi bỏ.
- Không thể thao túng như vậy được.
- Chú có ý định để cô ta nghỉ không ?
- Con bé giỏi đấy chứ . Lại trung trực , thẳng tính . Dễ gì tìm một người như vậy.
Thấy Trần Nghiêm có vẻ suy nghĩ , ông nhìn anh như dò hỏi :
- Cậu có muốn cho cô ta nghỉ không ?
- Chuyện này để chú giải quyết , con không có ý kiến.
- Không được . Dù sao cậu cũng phải có ý kiến nào đó chứ.
Giọng Trần Nghiêm chậm rãi :
- Cô ta có năng lực , nhưng tính nết ngang bướng quá . Nếu như cô ta vấp váp vài lần , có lẽ sẽ biết phục tùng hơn.
- Nhưng ý cậu thế nào ? Tại sao cậu không đứng ra giải quyết mà lại để tôi ?
- Mấy lần trước , thấy chú muốn giữ cô ta lại , nên con không thể có thái độ dứt khoát.
Giám đốc Phú Hoàng lại cười :
- Tôi không hiểu tại sao cậu lại có thành kiến với cô ta thế ? Cô ta chỉ có tội nhõng nhẽo một chút , nhưng con gái mà , bỏ qua đi , mà tính cậu cũng không đến nỗi hẹp hòi phải không ?
- Con không quan tâm về cá tính của cô ta.
Gáim đốc Hoàng cười lớn :
- Cậu không nói thật rồi . Cậu luôn kín đáo trong cách cư xử với mọi người . Tôi biết đời nào cậu chịu nói cậu nghĩ gì về cô ta . Nhưng thôi , coi như cậu thật sự không có ý kiến , tôi sẽ làm việc với cô ta vậy.
Ông vừa nói hết câu , thì cũng vừa lúc tiếng gõ cửa vang lên . Cả hai đều nhìn ra , rồi giám đốc lên tiếng :
- Cứ vào đi.
Qúy Phi bước vào , cô hơi khựng người lại một chút khi thấy Trần Nghiêm trong phòng . Giám đốc Phú Hoàng lên tiếng ngay :
- A , cô đây rồi . Hay thật . Tôi cũng đang định gọi cô lên đấy . Sao , tìm tôi có chuyện gì đây ?
- Dạ, ba con nói là chiều nay mời bác đến nhà con . Có chú Tính vào , chú ấy sẽ ở lại nhà con một tuần.
- À , vậy à ? Tất nhiên là bác sẽ qua rồi.
- Dạ.
Thấy cô chào định đi ra , ông khoát tay cản lại :
- Cô ngồi xuống đây đi , có chuyện phải giải quyết đấy.
- Dạ.
- Ngồi xuống đi . Tôi cần trao đổi với cô một chút.
Qúy Phi lưỡng lự một chút , rồi đến ngồi xuống chiếc ghế trước bàn . Vô tình đối diện với Trần Nghiêm , cô hơi lúng túng ngó chỗ khác . Rồi lấy lại vẻ tự nhiên , cô quay lại nhìn giám đốc như chờ nghe.
Giám đốc nhìn cô hơi lâu . Thấy cái nhìn vô tư của cô , ông mỉm cười và hởi bất ngờ.
- Tại sao cô muốn nghỉ làm ?
Trong một phút bất ngờ , Qúy Phi quên bẵng chuyện lá đơn lúc trước , cô lắc đầu ngơ ngác :
- Dạ , con đâu có xin nghỉ.
- Sao , không nhớ việc làm của mình nữa à ? – Ông giám đốc nhướng mắt.
Trần Nghiêm cũng lên tiếng :
- Hình như cô không xem trọng bất cứ cái gì cả . Sao vậy ?
Giám đốc chìa lá đơn ra :
- Cái này có phải cô viết hay không ?
Qúy Phi đã nhớ ra , cô liếm môi , hơi ngượng :
- Dạ.
- Viết ở đâu ?
Qúy Phi không để ý cách hỏi ẩn ý của giám đốc , cô nói thật tình :
- Dạ , ở phòng nghỉ.
- Lúc nào ?
- Lúc bị phó giám đốc đuổi ạ.
Nói xong câu đó , cô hơi liếc qua Trần Nghiêm . Anh nhướng mắt một cái nhưng không nói gì . Còn giám đốc thì hắng giọng , cau mày :
- Cậu ấy đuổi việc cô à ? Có chuyện đó nữa sao ?
Qúy Phi liếm môi , bối rối :
- Dạ không phải đuổi việc , chỉ đuổi ra khỏi phòng.
- Và cô đã đùng đùng đi kiếm chỗ viết đơn ?
- Dạ , tại lúc đó phó giám đốc không nói rõ , chỉ dùng quyền lực bắt con đi ra . Và không hề hỏi con sự thật thế nào.
- Vậy rồi cô lập tức xin nghỉ ?
Qúy Phi lí nhí :
- Như thế con phải tức chứ.
Gáim đốc lắc đầu :
- Cô thật là trẻ con , cái gì không vừa ý thì bỏ . Thế nếu qua chỗ khác , gặp chuyện gì tức , cô lại tìm chỗ khác nữa phải không ?
- Con nghĩ , không đến nỗi như vậy đâu.
- Hừm ! Cô thật là trẻ con.
Qúy Phi rất ghét bị ai cho mình là trẻ con , xốc nổi hoặc lanh chanh . Nhưng vì giám đốc nói nên cô không dám phản ứng . Thế là cô ngồi im . Nhưng không hề nhận lỗi.
Nhìn cái môi khẽ cong lên của cô , dấu hiệu bất mãn thầm , giám đốc phớt lờ nói tiếp :
- Bây giờ cô còn bất mãn chuyện gì nữa ?
- Dạ , không bất mãn chuyện gì cả.
- Vậy cô còn định nghỉ nữa không ?
Qúy Phi chần chừ một lúc rồi nói nhỏ :
- Dạ , tùy bác.
- Tùy là sao ?
- Đơn nộp rồi , nên rút ra thì bác lại bảo con bộp chộp , nay thế này , mai thế khác , nên con để tùy ban giám đốc quyết định.
- Vậy nếu bác giải quyết cho cô nghỉ , thì cô cũng không có ý