u này , tính anh thật kín đáo.
Qúy Phi đặt giỏ hoa lên bàn , rồi trở xuống làm việc . Đến trưa cô trở lên , giỏ hoa vẫn còn đó . Trúc Hiền nghĩ làm mà không báo trước khiến cô thấy lúng túng . Cô vào phòng thay đồ , rồi lấy máy ra gọi cho Trần Nghiêm , giọng anh vang lên trong máy nghe rất ấm , luôn là âm thanh trầm trầm làm cô xao xuyến . Cứ mỗi lần nghe giọng nói ấy là tim cô lại nhói lên . Đến nỗi cô cứ đứng lặng không nhớ mình định nói gì.
Trần Nghiêm nhắc lại một lần nữa :
- Alô , tôi nghe đây.
Giọng Qúy Phi hồi hộp:
- Em là Qúy Phi đây , lúc sáng anh có gởi hoa cho Trúc Hiền , nhưng sáng nay nó nghĩ nên em nhận giùm . Em không biết nhà Trúc Hiền nên hỏi anh định thế nào ?
Trần Nghiêm lặng thinh một chút rồi nói với giọng lạnh lạnh :
- Cô cứ giữ ở đó , mai cô ấy vào nhận cũng được . Cám ơn cô.
Và anh lập tức tắt máy . Qúy Phi cũng vừa cất máy mình thì Hải Đông cũng vừa ló đầu vô :
- Phi còn ở đây hả ?
Qúy Phi làm thinh cô biết Hải Đông thấy cô cầm lẳng hoa nên tò mò xuống đây để hỏi . Cô ta luôn rình rập cô , xấu tính không chịu được.
Không để ý cử chỉ của cô , Hải Đông bước đến bàn , cầm lẵng hoa lên xem :
- Hoa đẹp quá , ai tặng Phi vậy ?
- Không phải của em , của Trúc Hiền đó.
- Vậy hả ?
Hải Đông hỏi lơ đãng và hau háu đọc mảnh giấy ghim trong đó rồi lẩm bẩm :
- Của anh Nghiêm tặng à ? Sướng thật !
Cô quay qua Qúy Phi , thân mật :
- Phi ăn trưa chưa ?
- Em định đi đấy.
- Vậy thì mình cùng đi đi.
Qúy Phi vội từ chối :
- Em không có xuống nhà ăn đâu , ngán cơm nhà ăn lắm . Em định ra ngoài mua cơm hộp.
- Vậy chị cũng đi luôn cho vui.
Nhưng không biết nghĩ thế nào , cô lại tỏ ra hào phóng :
- Hay là để chị mua cho rồi vào đây chị em mình cùng ăn , cùng nghỉ trưa luôn.
Với một người như Hải Đông , tốt hơn hết là đừng để mình mắc nợ . Nghĩ vậy , Qúy Phi bèn đổi ý :
- Thôi vậy xuống nhà ăn , ra ngoài xa lắm , em đổi ý rồi.
- Ừ , thì mình ở đây vậy.
Qúy Phi nhìn Hải Đông một cái , không biết cô ta làm thân với cô để làm gì mà muốn né cũng không được , cách hay nhất là đề phòng.
Cô xuống nhà ăn với vẻ mặt không vui . Khi đi ngang qua bàn Hạ Lan , thấy cặp mắt ngạc nhiên nhìn mình , cô mỉm cười , rồi khẽ nhắm mắt một cái , như muốn bảo cô rất chán . Hạ Lan cười lại , rồi kín đáo nhăn mặt , ra dấu bảo chán giùm cô . Quả nhiên , vừa bắt đầu ăn , Hải Đông đã nói ngay :
- Phi thân với Trúc Hiền , chắc biết chuyện của nó với phó giám đốc hả ?
- Em biết sơ sơ . Trúc Hiền có nói.
- Nó mới về làm một tháng là đã thả câu phó giám đốc , con này ghê thật.
Qúy Phi lắc đầu :
- Không phải Trúc Hiền thả câu đâu chị . Nếu anh Nghiêm không chủ động làm quen thì nó không làm được đâu . Chị thừa biết anh Nghiêm không thích quen biết với phụ nữ mà.
Hải Đông nhìn cô , vừa tinh quái vừa tội nghiệp :
- Em buồn lắm phải không ?
Qúy Phi lập tức tạo một nụ cười thản nhiên :
- Chuyện đó đâu có liên quan gì tới em , tại sao em lại buồn.
Hải Đông thừa biết tâm trạng của cô nhưng vốn còn chút lịch sự , cô ta không nói gì nữa , chỉ nhận xét chung chung :
- Hai người thân nhau , làm gì Trúc Hiền không kể chuyện của nó . Nếu là chị , chị sẽ chịu không nổi , dù sao cũng thấy chạnh lòng.
"Hơn cả chạnh lòng . Em đau đớn muốn chết đi cho rồi" . Qúy Phi những muốn khóc gào như thế . Nhưng nếu cô khóc , thì cô sẽ khóc với Hạ Lan chứ không phải với một người như Hải Đông.
Hải Đông không để ý cử chỉ của Qúy Phi . Cô làm thân với Qúy Phi không phải là để hỏi thăm hay thông cảm . Làm gì có chuyện cô thông cảm với một người trước đây đã từng làm mình mất ăn mất ngủ . Có điều bây giờ cả hai cùng hội cùng thuyền thì cô không ghét nữa . Cô chuyển qua chuyện khác :
- Chị nghĩ , có một cách mà Phi có thể kéo anh Nghiêm về phía mình , không khó lắm đâu.
Thấy mắt Qúy Phi mở lớn ngạc nhiên , cô hưng phấn nói tiếp :
- Con nhỏ đó bắt cá hai tay lắm , chắc nó không dám kể chuyện đó cho em nghe đâu hả ?
Rồi cô nói thao thao những điều mình được biết . Cô biết rất rõ về người thanh niên kia là một ca sĩ khá nổi tiếng , khá đẹp trai . Chính Trúc Hiền đã viết thư làm quen với anh ta . Và đã chủ động đến bắt chuyện trong một lần anh ta hát ở tụ điểm.
Cô còn nói thêm là ca sĩ Thiên Vũ đó rất nhiều bồ . Và anh ta đã đưa Trúc Hiền đi Vũng Tàu khi hai người gặp nhau lần thứ ba.
Nghe đến đó , Qúy Phi không nén nổi kinh ngạc :
- Đã đi chơi kiểu đó rồi sao ? Mà chỉ sau vài lần gặp nhau . Lạy chúa !
Hải Đông cười tinh quái :
- Chắc nó không bao giờ nói chuyện đó với em đầu . Đời nào dám nói.
Qúy Phi lặng thinh . Cô có cảm giác mình bị gạt . Cô không tin một người trầm tính và hiền hòa như Trúc Hiền lại có thể viết thư làm quen với một ca sĩ . Đó đâu phải là tính cách của cô ta . Lại còn đi chơi dễ dãi như thế.
Cô nhìn Hải Đông , khi ghét ai , cô ta có thể dựng những chuyện tày trời như vậy sao ? Và cô hỏi lạnh nhạt :
- Chị kể em nghe chuyện này làm gì ?
- Sao em không nghĩ là sẽ nói cho anh Nghiêm biết , để ảnh hiểu rõ con người của nó.
- Em không thích làm ngư