i, dặn ông ta bố trí nơi ăn chỗ ở cho mười hai nàng ca kỹ đang ở
tuổi xuân mơn mởn này.
Còn hắn
lại nhớ tới một chuyện khác, trong lòng rủa thầm: Thật không tử tế chút
nào, Ninh tông chủ người ta rõ ràng đến Việt Đô đón tân nương, thế mà
hoàng thượng nhà mình lại tặng mỹ nữ cho người ta, cũng không sợ vị hôn
thê của người ta cảm thấy ngứa mắt. Nói tới chuyện này, trong phủ đột
nhiên có thêm khá nhiều nữ tử, có lẽ cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì,
nhưng cũng không thể thoái thác. Đành phải nuôi dưỡng đám nữ tử này
thôi, chỉ sợ người nào đó vì chuyện này mà càng tránh xa hắn hơn.
Sớm đã
có người nhiều chuyện hoả tốc mang việc này về báo lại cho Thanh Thu
biết. Nàng vỗ ngực, may mà mình còn chưa lỡ bước, nếu phục tùng thế tử
rồi, chỉ riêng ngồi nhìn đám thê thiếp đó của hắn thôi nàng cũng không
chịu nổi. Mười hai người, hoàng thượng thật hào phóng, không sợ cơ thể
vừa mới hồi phục của thế tử bị đám “yêu nữ” đó làm hại. Vừa hay người
của thiện phòng mời nàng đọc thực đơn ngày hôm nay. Mấy ngày qua thế tử ở trong phủ, thiện phòng lại bắt đầu làm phiền đến Thanh Thu đọc thực
đơn, nàng bình thản nói với đầu bếp: “Gần đây trời lạnh, thích hợp làm
những món ăn bổ dưỡng, hàng ngày làm thêm cho thế tử một ít thịt dê,
thêm gừng tươi vào. À, đã đến giờ cơm tối, thêm món cháo hải sâm, tôm om tỏi tây, canh đuôi bò đương quy…”.
Đầu bếp vừa nghe thấy tên các món ăn liền có chút không dám tin, cười gian tà nói: “Thế này thì lại bổ quá”.
Thanh Thu nhướng nhướng mày: “Ngươi yên tâm, gần đây thứ mà thế tử cần chính là đồ bổ thế này đấy!”.
Đến tối
khi dùng cơm, Vệ Minh thấy không phải thực đơn hôm nay mình đặt, vừa
chau mày thì người bên cạnh lập tức báo: “Đây là do Thanh Thu cô nương
dặn dò nô tài làm, nói trời lạnh, thế tử phải ăn những thứ tốt cho sức
khoẻ, thực đơn của người ngày mai sẽ nấu”.
Hắn cũng chẳng nghĩ nhiều, đặc biệt là khi nhìn những món ăn được làm rất tinh
tế đúng ý mình, Vệ Minh sớm đã đói, liền ăn vài muỗng canh đuôi bò mà a
hoàn múc vào bát. Mùi vị ùa vào tâm thế, toàn thân vô cùng dễ chịu, lại
thấy ngon miệng hơn nên ăn cũng nhiều. Hắn ăn được một nửa thì nhớ tới
Thanh Thu, gọi người lại hỏi nàng đã dùng cơm chưa, ăn ít hay nhiều, có
cần gọi đại phu tới thăm bệnh nữa không, vân vân và vân vân.
Thanh
Thu đang nói chuyện với Tiểu Liên, Huống Linh Ngọc cho a hoàn của mình
tới hỏi thăm tình hình của nàng. Mấy hôm nay hai người không gặp nhau,
hiếm lắm mới thấy Tiểu Liên đến chỗ nàng, Thanh Thu bèn kéo cô bé lại
trò chuyện một chút. Nàng vừa nói vừa không kìm được mím môi cười, khiến Tiểu Liên tò mò: “Thanh Thu tỷ tỷ, tỷ ốm tới ngốc rồi à? Sao cứ cười
mãi thế?”.
“Tỷ như
vậy sao?” Thanh Thu ngồi thẳng người dậy, rồi lại ho mấy tiếng, cố kìm ý cười trong lòng: “Được rồi, không cười nữa, muội về nói lại với Linh
Ngọc tiểu thư, ngày mai tỷ sẽ qua đó”.
Huống
Linh Ngọc suy nghĩ mấy ngày cuối cùng đã thông, bất luận biểu ca lấy ai, tìh bản thân nàng ta cũng đâu thể quyết định. Nàng ta chỉ biết ngoan
ngoãn nghe lời cô mẫu, lấy được thì lấy, không lấy được thì nghĩ cách
khác. Vị Tống Củng công tử kia nói gì làm gì, Linh Ngọc cũng chẳng cản
được, dù sao làm tỷ muội với Thanh Thu cũng không phải việc quá khó
khăn. Bây giờ trong phủ đột nhiên lại xuất hiện thêm mười hai nàng ca
kỹ, đều là do hoàng thượng tặng. Thứ được vua ban không thể không nhận,
mà cũng không thể mang tặng cho người khác, biểu ca để họ lại trong phủ
định làm gì đây?
Mặc dù
không để tâm tới thân phận của họ, cùng lắm thì tốt hơn thân phận của a
hoàn một chút, nhưng lâu dài thế nào cũng có chuyện. Nhất thời Linh Ngọc sầu muộn, không biết phải làm thế nào mới phải.
Chỉ cần
là nữ tử, chẳng ai muốn phu quân của mình có quá nhiều nữ nhân ở bên
cạnh, làm sao để giải quyết tình hình trước mắt, nàng ta lại chưa nghĩ
ra cách. Hơn nữa còn là một chủ nhân nhát gan, người dám hỏi chỉ có
Thanh Thu, vì vậy nàng cho Tiểu Liên qua hẹn Thanh Thu.
Tiểu
Liên gật đầu, đứng dậy cáo từ, cô bé cũng đang lo thay cho Linh Ngọc.
Vốn Tiểu Liên không giận Thanh Thu vượt mặt tiểu thư lôi kéo thế tử, mà
chỉ hận bản thân không có khả năng giúp tiểu thư một tay. Giờ trong phủ
tự nhiên xuất hiện bao nhiêu nữ tử như thế, lẽ nào thế tử định thu nạp
toàn bộ? Phàm việc gì cũng sợ nhất là so sánh, giờ cô bé lại càng không
giận gì Thanh Thu, mà cảm thấy oán hận thế tử.
Thanh
Thu tiễn khách ra khỏi Giám Thiên các, thực ra mười hai ca kỹ kia chẳng
phải là việc gì to tát. Những gia đình giàu có quyền quý vẫn thường
thích nuôi ca vũ trong nhà, còn đủ các thể loại môn khách, người tài.
Khi phủ thế tử được xây dựng, đúng là đã không dùng đến họ. Giờ thế tử
cũng đã đến lúc thành gia lập thất, người trong phủ sẽ càng ngày càng
đông. Không phải nàng đang nói đỡ cho Vệ Minh, mà là cảm thấy thật kỳ
quái. Bắt đầu từ lúc nào, nàng trở thành người đi trên cùng một con
đường với Linh Ngọc tiểu thư?
Chủ tớ
bọn họ từ xưa tới nay chưa bao giờ dám gây chuyện thị phi, sợ cuộc sống
sau này sẽ bấp bênh. Việc ấy cũng hợp tình hợp lý thôi,
