g đầu Bảo đang tua lại những gì Long nói lúc sáng: “Sau khi
tặng áo, mày hãy hẹn gặp nàng tan học ở một chỗ nào đấy, bảo nàng mày sẽ chờ.
Không sao, chỗ nào không quan trọng, xa trường khoảng một hay hai trăm mét là
được, nhưng không phải ở hướng này nhé! - Long chỉ tay vào bản đồ - Nàng sẽ đi
học thêm hướng đấy. Bọn tao sẽ đến trường khoảng tiết hai để... tháo líp xe
nàng, và một đứa con gái dĩ nhiên sẽ loay hoay một lúc rồi nếu có dắt ra hàng
sửa xe thì cũng mất ít nhất mười lăm phút mới xong. Lúc ấy, đã đến giờ học thêm
của nàng rồi. Để làm gì ư? Để nàng “nợ” mày... và không từ chối lời mời tiếp
theo... "Có lẽ nó lại đúng thôi” - Bảo thở dài, quay sang Nga...
Long là một thằng quân sư đại tài, hẳn thế! Tối, Nga gọi tới
xin lỗi vì không ra được tại hỏng xe, lúc sửa xong thì muộn giờ học thêm nên
phải đi luôn! Bảo tỏ vẻ hơi tức tức, Long dặn nên thế, nói rằng chờ mỏi cổ cả
tiếng trong thực tế nó đứng khoanh tay trên tầng bốn ngắm Nga... đánh vật với
cái xe, Bảo cứ thấy thương thương. Đã thế tối về, Long còn vất cho nó cái líp
xe làm kỷ niệm mới lộn ruột chứ!
Hôm sau, Bảo rủ Nga đi xem phim, đúng như bàn tay nhào nặn
của Long, có lẽ nghĩ đây là cơ hội chuộc lỗi nên Nga đồng ý ngay.
"Bọn tao coi như hết nhiệm vụ rồi đấy! - Long dúi vào
tay Bảo bó făng Nhật vừa mua - “Ngồi trong rạp tới hai tiếng. Lựa mà nói đúng
lúc nhé!”.
Bảo chẳng làm tụi nó thất vọng. Vì khi Bảo nói ra ba từ đã
tập cả ngàn lần trước gương thì Nga sung sướng gật đầu ngay.
Vở kịch hạ màn!
Phần thủ tục của cuộc chơi. Bảo dắt tay Nga đi một vòng quanh
sân bóng rổ trước sự chứng kiến của đầy đủ các nhân vật phụ đang đứng trong một
góc trường.
Đột nhiên, Bảo dừng lại, nó kéo Nga lại và ôm chặt. Cái hành
động ngoài kế hoạch ấy tuy chỉ diễn ra trong vài giây nhưng cũng đủ cả lũ
choáng váng. Long lè lưỡi: “Thằng khỉ, bạo thật!”...
Long không nghĩ, đó vẫn chưa phải là bất ngờ lớn nhất. Bảo
bước tới chỗ bọn nó. Vinh chìa tay ra: “Được lắm! Mày giỏi thật! Tao thua
rồi!”.
Bảo gạt tay Vinh ra: “Không! Người thua là tao. Tao đã gục
trước nàng. Coi như... hòa thôi...",
Im lặng! Một giây! Hai giây! Bùng nổ! Cả lũ ầm ĩ lên. Vinh
cười rõ tươi: “Đùa hay thật đấy? Sao mày không nói luôn để dừng lại ngay”. Bảo
không nói gì, chỉ cười đáp lại tiếng hò hét tán thưởng của bạn bè. Long nhún
vai: “Điều này thì tao chịu, không dự tính nổi. Chỉ biết chúc mừng mày
thôi!". Rồi nó hét to: “Bọn tao thất nghiệp rồi đấy!”. Nhật chống hai tay
vào cằm: ‘‘Cuối cùng mày cũng tìm được bến rồi ư? Giữ chân được mày quả là một người
con gái vĩ đại!”.
Ở một góc căng-tin, Nga cầm 500 ngàn từ tay hai cô bạn đang
hậm hực. “Người con gái vĩ đại" ấy cười hiền dịu một cái để cảm ơn, nhét
tiền vào cặp không cần đếm! Nàng chạy ra điện thoại công cộng bấm một số di
động:
- Vinh à, tối sang nhà em lấy... phần của anh nhé! Em làm tốt
đấy chứ? Gửi một nụ hôn! End!
... Tại sao người ta tin có thần Eros trên đời nhỉ?
- Này cậu, giúp mình đạp lại cái bánh xe kia được không?
Tôi ngạc nhiên, câu hỏi có vẻ không ăn nhập với những gì
tưởng tượng. Vẫn không mấp máy được lời xin lỗi nào ra hồn. Tôi cúi xuống tỳ
bánh xe vào vỉa hè “sửa" mạnh hai ba cái, tự huyễn hoặc sau lưng ánh mắt
đe dọa của cô bé. Cái bánh xe, gần như tròn lại, nhưng khi nhấc lên quay thử
vẫn đảo đảo vẻ trêu ngươi. Tôi lúng búng nhỏ xíu, nhận thấy được gương mặt mình
chắc đã méo xệch:
- Cậu đi đâu? Nếu cậu không phiền mình sẽ đèo cậu và kéo
chiếc xe này về. Sáng mai mình sẽ đem nó đi sửa lại như cũ.
Cô bé phá lên cười vẻ hài hước:
- Cậu cũng tốt đấy chứ. Vậy mà khi bạn lao vào mình tốc độ
kinh hoàng, mình nghĩ cậu sẽ vèo đi như lúc xuất hiện cơ đấy. Cô bé leo lên xe
và một tay kéo xe đạp. Tôi nhìn qua gương - những lọn tóc dài ướt đẫm chạy dọc
xuống cái cằm nhỏ nhắn, chiếc mũ che kín vầng trán, như thoáng lộ ra đôi mắt
nâu với lông mi cong vút, hệt như một con búp bê bị bỏ quên trong nhà kho dính
cơn mưa rào. Đường về nhà cô bé ngược một đoạn dài, nhưng tôi không quan tâm
nữa. Phố mùa đông. Những ô cửa vụt qua xanh thâm. Phía sau lưng tôi vang lên
tiếng huýt sáo một đoạn nhạc trong No worries của Simon Webbe. Qua rất nhiều
ngõ. Cô bé nói qua vai:
- Mình là Nguyên. Năm đầu Sư phạm. Mình vừa đi dạy thêm về.
Còn cậu làm gì vào giờ này ngoài đường vậy?
Làn gió mát táp liên tục vào mặt khiên tôi đột nhiên tỉnh táo
hơn:
- Mình là Vỹ Anh. Đáng ra cũng là năm một Nhạc viện. Thế
nhưng cuối cùng trượt. Nên bây giờ ở nhà chờ năm sau thi lại.
Ngữ điệu đoạn cuối hơi chùng xuống, dường như đoán được tôi
nghĩ gì, Nguyên nói to, thản nhiên:
- Không thành vấn đề. Quan trọng là cậu không ngừng cố gắng.
Cậu không bỏ chơi nhạc, phải không?
Tôi cười, trôi chảy:
Đôi khi nghĩ là sẽ bỏ, nhưng cuối cùng thì không. Cùng vài gã
bạn trong band từ hồi trung học, thi thoảng bọn mình chơi cho vài chương trình
ca nhạc nhỏ hoặc dạ hội nếu được mời, thường là từ bạn bè! Mình vừa đi tập cho một
cái như thế vào tối thứ ba tuần sau ở trên Kinh Tế. Nếu cậu rảnh...
Câu chuyên vui vẻ. Tôi
