lão Tacta chủ nhiệm khoa
có mang tờ kết quả thi chằng chịt đập vào mặt nó lúc này cũng đừng hòng kéo nó
ra ngoài cái lạnh chết tiệt kia. Đĩa nhạc Cánh cung của Đỗ Bảo đặt ở chế độ
replay shuffle vẫn vang lên tiếng piano nền tuyệt hay cùng chất giọng trong
trẻo cao vút của Khánh Linh: “Hạnh phúc kia rồi sẽ mai thành, người còn yêu
nhau sẽ trở về với nhau, và tình yêu còn mãi riêng dành…”. Tiếng những chiếc xe
vụt qua vụt lại. Tiếng của đám trẻ con chưa đến tầm đi học nhưng đến tầm hét.
Chỉ vì đêm qua sau khi thức đọc cho hết cuốn sách được ca ngợi tán tụng Búp bê
Bắc Kinh mà quên không vít chặt cửa đã nhảy vèo lên giường, tất cả mớ âm thanh
hỗn độn xoay vào tai An như một triệu con ong đang vù vù. Người An chợt rung
lên. Mất nửa phút nó mới biết đó không phải là cơn chấn động được tạo ra bởi
một chiếc xe tải mười tám bánh ở dưới mặt đường đang nhộn nhạo kia tác động lên
nó, mà là cái mobile đang rung tít nhiệt tình ở phía cuối của cái chân. Tay tắt
cái dàn vẫn không ngừng phát ra những âm thanh chói tai, trả lời bằng một giọng
rất oải khi nhìn thấy một số lạ hoắc hiện lên trên màn hình:
- Alô, ai thế ạ?
Đầu bên kia im lặng, tựa như một người lịch lãm đang chơi trò
ú tim với một kẻ miệng vẫn còn đang ngáp như lấy được. An cáu kỉnh tăng vọt
thanh âm giọng nói đến tận trên quãng La hai nhịp nữa:
- Này này, báo cho mà biết, nếu rảnh rỗi không có việc gì làm
vào cái giờ này thì tốt hơn hết lần sau bấm số 1080 gặp mấy em tư vấn tình cảm
nhé chứ đừng có bấm vào cái số này nữa.
Đứt chừng hai giây. Đầu bên kia nhẹ nhàng:
- Trước khi bấm cho anh, em cũng định gọi đến cái số anh vừa
nhắc.
An giật mình, choàng bật dậy khỏi tấm chăn, mắt mở to kinh
ngạc:
- Vân à! Anh xin lỗi. Có chuyện gì vậy?
Đầu kia ngập ngừng:
- Vâng. À… Ừm… Vâng… Em… đang ở gần ngõ Tạm Thương, anh có
đến đây bây giờ đươc không?
Cái giọng ươn ướt như bị hai hộp giấy ăn chẹn vào thanh quản
đấy làm giấc ngủ cách đó vài phút của An như trôi tuột vào một trăm năm trước.
Nó trả lời nhanh:
- Được. Em ở nguyên đó chờ anh. Chừng mười lăm phút nữa anh
sẽ đến.
2. An và Vân là gì của nhau nhỉ? Yêu thì chắc chắn đến… năm
mươi phần trăm là không phải, thực tình An cũng còn nghĩ mình chưa hoàn chỉnh
suy nghĩ, thậm chí nó còn chưa sẵn sàng cho chuyện đó. Bạn bè thì không phải,
một nửa vì những cảm thông xuyên thấu, nửa vì cái dựa nhẹ vào một bờ vai, cũng
chẳng ai trong hai đứa muốn người kia là bạn, điều này cũng chắc chắn đến năm
mươi phần trăm. Cụ thể hóa những cảm xúc không giới hạn thành một thứ gọi được
bằng tên là điều ai cũng muốn nhưng không ai làm được.
An quen Vân trong một lần nó lên Ngoại thương xem cuộc thi
miss của trường. Nó nhìn thấy Vân ở một góc gần cửa ra vào sau của sân khấu,
đang ngồi khóc. Giữa đêm dạ hội ồn ào và hào hứng, không ai chú ý đến một cô bé
với chiếc váy dài trắng muốt đang ngồi khoanh hai tay vào đầu gối, nước mắt
chảy nhẹ, trông Vân lúc đấy tựa như một cô mèo giữa buổi đại tiệc của những phù
thủy đang bay lượn xung quanh. An bối rối, nó ngồi xuống cạnh cô mèo, rút ra
túi giấy ăn mang trong ba lô vì tình trạng nghẹt mũi tình cờ. Vân nhìn An lạ
lắm, đôi mắt tròn to trong veo ngân ngấn nước với mí mắt sưng mọng:
- Anh là ai?
Câu hỏi kỳ quặc bất chợt làm An lúng túng, nó đưa tay gãi
long mày, không biết trả lời sao cho phù hợp:
- À… à… Tôi là… người đi xem!
Cô mèo rút một tờ giấy ăn lau dòng nước mắt ráo hoảnh:
- Vậy tại sao anh không xem đi, lại ra đây làm gì?
“Trời ạ! Hỏi thế có mà bằng đánh đố nhau”, An ậm ừ, vẻ tình
cờ:
-
Đây
là lần đầu tôi đến đây, vì thế tôi đi loanh quanh xem trường này có gì hay
không?
Cô mèo vẫn chưa thôi chất vấn:
- Vậy có gì hay không?
An nhún vai:
- Cũng không tệ. Bắt được một cô gái xinh đẹp đang khóc thút
thít như chờ đợi một ông Bụt hiện ra đưa giấy ăn!
Cô mèo nhoẻn miệng:
- Em không phải cô gái xinh đẹp.
An nhìn đôi mắt mọng nước, hài hước:
- Vậy không lẽ em muốn nói là em rất xinh đẹp!
Cô mèo bật cười:
- Vậy ông Bụt cũng không hỏi tại sao cô-gái-rất-xinh-đẹp lại
khóc ư?
An mỉm cười:
- Không, mẹ ông Bụt dạy không được tò mò chuyện người khác!
3. Nhớ lại chuyện đó, An không khỏi tự tủm tỉm cười. Ngay bây
giờ, cái cảnh Bụt – mèo hai năm trước lại y hệt, lần này giữa phố. An dừng xe.
Vân đang ngồi khóc trước một trạm điện thoại công cộng ngay sát lề đường, mặc
kệ những người qua đường ngó lại vẻ kinh ngạc. Như thường lệ, An không hỏi, mặc
dù những việc Vân làm khiến tim nó rụng ra tra vào xoành xoạch. An tiến lại gần
cởi chiếc áo lạnh màu olive khoác lên vai Vân. Nó nhìn Vân một lúc.
- Em ăn gì chưa?
Vân không trả lời, nhìn An bằng con mắt buồn rầu thất vọng, tựa
như một người thủy thủ sau nhiều ngày lăn lộn trên đại dương phát hiện ra kho
báu mình hằng tìm kiếm chỉ là một hạt ngọc nhỏ xíu bằng móng chân út. An cầm
tay Vân:
- Ngừng khóc đi. Anh đưa em đến một nơi, nơi ấy em có thể
thoải mái khóc to, thậm chí hét lên mà không ai thấy.
Vân leo lên xe, giấu mặt vào lưng An. Dù không nhìn thấy,
nhưng An biết Vân đang th
