watch sexy videos at nza-vids!
Một Chút Mỗi Ngày

Một Chút Mỗi Ngày

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323143

Bình chọn: 9.00/10/314 lượt.

hai tháng sau khi quen Hạ Vy, dẫu đã cảm thấy quá được, Duy

Anh vẫn không làm gì cả. Thái Dương nhiều lần khuyên nó tiến tới đi, cần phải

tỏ tình với Vy. Duy Anh mặc kệ, cố nhủ không dính vào cô gái nào nữa, dù mỗi

sáng vẫn chờ đợi những cuộc nói chuyện thú vị với Vy tại Family Cà phê.

Thi thoảng Duy Anh cũng đi xem Vy diễn ở Vạn Hoa club. Chiều

cao một mét bảy ba, luôn luôn trang điểm rất nhẹ nhờ vẻ mặt xinh tự nhiên, năng

khiếu xuất sắc trên sàn catwalk, những bước đi tự tin, vẻ mặt rạng ngời. Tất cả

làm nên tâm điểm của các show diễn.

Duy Anh nhìn Vy. Vy đang bước về phía nó, vẻ hơi đủng đỉnh.

Duy Anh định sẽ khen phần diễn của Vy hôm nay. Chợt một chàng trai dừng Vy lại,

hai người nói vài câu gì đó rồi Vy bước tiếp, đối tác không được chào đón kia

giữ tay Vy lại. Duy Anh cảm thấy nóng mặt, nó tiến lại gần cuộc dùng dằng:

- Mày làm cái quái gì thế?

Phía bên kia cười nhạt, vẫn giữ tay Vy:

- Đâu liên quan tới mày.

Vy bĩu môi:

- Anh này xin số em không được rồi giữ em lại.

Không chờ Vy nói hết câu, Duy Anh xô đối thủ của mình một

cái, và lập tức nó nhận được một quả đấm rất nhanh. Một vài ngôi sao hiện ra,

Duy Anh ngã xuống đất. Nó ngồi dậy. Người đấm nó nhanh chóng lách ra ngoài. Vy

che miệng, cúi xuống đỡ Duy Anh:

- Trời, anh có làm sao không? Anh cảm thấy thế nào?

- Cảm thấy như là vừa bị đấm.

Vy phì cười, đỡ Duy Anh dậy:

- Sao anh làm thế?

Duy Anh nhìn vào mắt Vy, nó định nói “Vì anh thích em” nhưng

lại thôi. Duy Anh cười nhạt:

- Nhìn ngứa mắt thôi em.

Vy hơi mím môi lại:

- Lần sau đừng thế nhé anh. Chuyện như vừa rồi là thường, em

tự giải quyết được!

Limmone

Duy Anh vẫn sống hơi chấp chới như thế, khá nhiều lúc nó cảm

thấy nó gần nói được với Vy rồi, nhưng hình ảnh An hiện ra lại làm nhạt hết. An

cũng từng đáng yêu như thế cho đến trước cái đoạn phim Duy Anh nhìn thấy ở Sago

cà phê. Thế rồi đấy, đùng phát. Biết đâu ngày nào Vy cũng lại đùng phát như

thế, nó không muốn tốn tiền cho ba ly xoài dầm hay một cái gì tương tự như thế

nữa. Tất nhiên chỉ đùa, về thực tế, Duy Anh không muốn yêu nữa, dù nó đã như

thế với Vy.

Sáng rảnh rỗi, hai tiết cuối bỗng được nghỉ vì những lý do

thường thấy từ giáo viên khiến Duy Anh rong xe lang thang. Vào Boo2 mua một bộ

dây giày lòe loẹt mà Duy Anh nghĩ con em đồng bóng của nó sẽ thích. Duy Anh

tiện chân bước lên Vincom chơi, nó vào Game World, định làm vài đường đua xe

cho đầu óc thư giãn. Chợt ở phía gắn máy đánh trống có một dáng người không thể

nhầm. Chiều cao không có cao gót hỗ trợ này còn ai nữa. Duy Anh bước được hai

bước thì chợt nó nhìn ra được một đứa khác đang nói chuyện với Vy. Trông quen

quen! Duy Anh giật mình, là cái thằng xin số điện thoại của Vy hôm ở Vạn Hoa

club. Duy Anh nắm chặt tay, lần này nhất định nó sẽ không mất mặt như hôm

trước, đấm vào mặt hay bụng đây? Bỗng Duy Anh nhìn lại thái độ của hai người

không có vẻ gì là Vy đang khó chịu, cũng không thân mật, dường như Vy và thằng

kia đang nói chuyện gì đó khá nghiêm túc. Hai người là bạn? Duy Anh đang suy

nghĩ thì Vy tình cờ nhìn về hướng nó. Duy Anh quay người bước nhanh ra ngoài.

Nó biết Vy đang chạy theo, ra đến gần tiệm ăn Italia Limmone, Vy bắt kịp Duy

Anh, Vy thở mạnh:

- Từ từ để em giải thích đã!

Duy Anh nhếch mép:

- Đó cũng không chắc là cái anh đang chờ.

Rồi nó quay người đi. Vy nói to:

- Đúng đó, anh ý là bạn em! Và việc lần trước ở Vạn Hoa là

một vở kịch!

Duy Anh dừng lại, nhếch mép lần thứ hai trong mười giây:

- Và còn những vở kịch nào nữa?

Vy hơi quay mặt đi:

- Tất cả. Từ hôm anh và em gặp nhau ở Toilet Pub, em đã nhờ

tất cả mọi người. Từ anh Nam DJ đến anh Thái Dương, tất cả làm ra một lần gặp

như tình cờ giữa anh và em. Từ những truyện trùng hợp sở thích mà em biết được

qua bạn anh, đến việc em học thuộc những kiến thức tìm được từ web về những

quán cà phê Hà Nội… Tất cả!

Vy ngừng lại, thở dồn dập, rồi nói tiếp:

- Thực ra em đã biết anh từ rất lâu. Thích anh và những thiết

kế của anh từ khi anh học năm hai, khi đó anh đã đi với chị An. Em không dám

tiến đến. Và đến khi anh chia tay…

Duy Anh lắc đầu, ngắt lời:

- Còn gì nữa?

Vy ngừng lại khoảng vài giây, rồi mở to mắt nhìn Duy Anh:

- Còn một điều, là em yêu anh. Điều đó không phải là một vở

kịch.

Duy Anh cúi mặt xuống, Vy nói tiếp:

- Và em biết… anh đã thích em. Nhưng anh cũng không tiến tới.

Một lần thất bại trong tình yêu tệ đến thế sao. Anh đã biết cách “nhặt kiếm lên

và đi vào rừng thẳm” không? Anh hãy tin vào cảm nhận của mình và làm điều anh

muốn đi. Anh thích uống cà phê, chắc biết cà phê càng đắng càng ngon rồi đó.

Duy Anh không nói gì, hai đứa nhìn vào mắt nhau một lát.

Duy Anh hỏi khẽ Vy:

- Điều em sẽ làm đầu tiên nếu anh nói yêu em là gì?

Hà Nội hiền. Tháng 10, 2008.

1.Trời bỗng trở lạnh đột ngột. Chỉ sau một đêm, không khí khô

cóng, chùm cúc đất xanh cắm vội vã trên chiếc bình gốm nâu ở góc tường cũng thu

mình lại, tựa hồ run bắn lên khi những cơn gió vụt qua tấm rèm khua khoắng va

chạm vào căn phòng bé nhỏ. An co rúm lại trong chăn,