XtGem Forum catalog
Mộ Phần Trái Tim

Mộ Phần Trái Tim

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329063

Bình chọn: 10.00/10/906 lượt.

mau xuống dưới!” Hạ Nghị cười không nổi, vội

vàng cầm tay con gái, nhưng tách thế nào đôi tay nhỏ bé kia vẫn cứ cố

chấp như thế.

“Mẹ nuôi con lớn khỏe mạnh đến thế rất vất vả, ngoan, đừng làm mẹ buồn nhé!” Hạ Nghị dỗ Thụy Thụy, nói tốt cho cô.

Nhưng Thụy Thụy lại như bạch tuộc quấn lấy anh, chôn mặt vào vai anh, lại

không chịu ngẩng đầu nhìn mẹ. Dư Vấn mắt lạnh nhìn một màn cha con tình

thâm này, trái tim sắp nổi điên.

“Hạ Nghị, tôi không cần chiêu mèo khóc chuột giả từ bi của anh!” Dư Vấn cười lạnh trong lòng.

Không cần anh khiêm tốn, không cần nói tốt cho cô, nếu muốn tranh con với cô, bây giờ anh chỉ là kẻ địch của cô, cô sẽ không giữ mặt mũi cho kẻ địch.

Sao anh lại mèo khóc chuột giả từ bi, cô lại đâm anh như thế à? Hạ Nghị cũng giận.

“Thụy Thụy!” Dư Vấn tiến lên đã muốn đoạt lấy con gái.

Lúc này, Hạ Nghị cố ý không đưa.

“Thụy Thụy, nói cho mẹ con biết con thích ba, ghét mẹ!” Anh cố ý ngước cằm khiêu khích.

“Thụy Thụy thích ba, ghét mẹ.” Thụy Thụy lại nghiêm túc dùng giọng nói rất

nhỏ lặp lại lời anh, thiếu chút nữa khiến anh há hốc mồm, hơn nữa, con

gái còn phụ họa nói, “Ba có thể đưa Thụy Thụy trốn học, ba có thể đưa

Thụy Thụy đi chơi, mẹ chỉ biết ép Thụy Thụy học này học kia, không được

uống đồ này không được ăn món kia, cho nên Thụy Thụy muốn đi theo ba,

Thụy Thụy muốn tự do.”

Thụy Thụy muốn tự do? Con gái của cô lại nói mình muốn tự do! Cô nghe được tiếng tí tách, đó là tiếng trái tim cô đang rỉ máu.

Cô kiên cường, cô vô song, cô không bị tình yêu của Hạ Nghị và Đỗ Hiểu Văn đánh ngã, đó là bởi vì, cô có Thụy Thụy, cô không thể ngã xuống! Cô vẫn sống vì con gái, cô không có gì, chỉ có mỗi Thụy Thụy, cô muốn nuôi

Thụy Thụy thành đứa trẻ xuất sắc nhất! Nhưng một câu hôm nay của con

gái, lại dễ dàng hạ gục cô, Thụy Thụy nói: Con ghét mẹ.

Là cô sai rồi sao? Là cô lầm rồi sao!

“Hạ phu nhân, tôi đã sớm nói rồi, việc trẻ con chơi rất quan trọng, cô ép

con như thế là không được!” Anh cười gượng, cố ý biểu hiện đắc ý, “Bây

giờ, nếu cô có bản lĩnh thì để con đi với cô đi!” Nói xong anh muốn trả

Thụy Thụy lại cho cô.

Nhưng mà Thụy Thụy đã nhận ra ý đồ của anh, lại nhanh hơn, vịn chặt cổ ba. Phản xạ này của Thụy Thụy làm Dư Vấn đau

đớn. Nhắm mắt lại, đáy lòng cô dâng lên một sự tuyệt vọng và đổ vỡ chưa

từng có. Cô thừa nhận, cô là người vợ thất bại, nhưng cô vẫn nghĩ, ít

nhất mình là người mẹ thành công, nhưng thì ra không phải như thế.

Thụy Thụy không cần cô. Cô dùng tất cả tâm huyết, cũng chỉ đổi lấy chữ ghét.

Thẳng lưng, trước mặt cha và con gái tình cảm vô cùng tốt, cô duy trì khí

thế. Cô không khuất phục! Nhưng cô bây giờ lại bị lột lớp màng bảo vệ,

trái tim rướm máu như bị lột trần, không hề phòng bị trước mặt anh. Cô

lui về sau hai bước theo phản xạ, đó là biểu hiện bi thương.

“Tôi sẽ thông qua pháp luật đòi lại con gái!” Bây giờ Thụy Thụy muốn đi theo anh, vậy tạm thời để anh đắc ý đi!

Nói xong, cô đi rất nhanh, để mình cố quên đi một màn ân ái làm tổn thương mình của cha và con gái kia.

Mím môi, muốn mở miệng ngăn cô, muốn cúi đầu trước Hạ phu nhân, nhưng tự

tôn đàn ông khiến Hạ Nghị không thể kéo mặt xuống, anh chỉ có thể cúi

đầu nhìn con gái.

Thụy Thụy ghé vào vai anh cắn môi, trong mắt ngập nước, nó chỉ không quay đầu lại, cố nén không khóc thành tiếng mà thôi.

“Thụy Thụy, con thật sự muốn đi theo ba à?” Thấy con gái cũng thương tâm như vậy, anh thật sự rất khó mà không nghi ngờ.

“Ba, ba không cần Thụy Thụy sao?” Thụy Thụy lau khô nước mắt, ngẩng mặt, đáng thương hỏi.

“Không phải, làm sao ba có thể không cần Thụy Thụy.” Anh lập tức trả lời.

Chỉ là anh cảm thấy kỳ quái, còn có mất mát không hiểu. Thì ra, cho dù Thụy Thụy phối hợp như vậy, còn tự nguyện đi theo anh, nhưng Hạ phu nhân vẫn kiên trì ly hôn?



Hiểu Văn đứng ở đầu cầu thang, thấy thang máy

nhảy lên trên từng vạch. Cửa thang máy mở, lại đóng, trong dòng người ra ra vào vào, lại không thấy bóng hình quen thuộc kia. Từ tối hôm qua đến bây giờ, Hạ Nghị nhận được điện thoại của Tống Dư Vấn rồi vội vàng rời

đi, vẫn chưa trở về. Trước khi rời đi, anh đã nói rõ ràng, buổi tối sẽ

chờ cô ở đây, nhưng anh lại nuốt lời.

“Hiểu Văn, ngại quá, đêm qua anh uống chút rượu, cho nên không đến viện được.” Lúc sáng sớm, anh gọi điện nói xin lỗi.

“Vậy khi nào thì anh đến, giữa trưa em có thể gặp anh không?” Cô vội vàng truy hỏi.

“Chuyện này, anh đang ở công ty, có rất nhiều công việc…” Anh khó xử.

“Tối thì sao?” Cô hy vọng có thể ở cạnh anh trong giây lát, bởi cô đặt vé

máy bay rồi, ba ngày nữa cô muốn đi. Bây giờ cô quý trọng mỗi phút mỗi

giây cuối cùng họ ở chung.

“Vậy được rồi.” Anh đồng ý.

Chỉ là, giọng nói gắng gượng lúc sáng sớm kia khiến ngực cô đột nhiên chua chát.

“Đỗ tiểu thư ở phòng bệnh VIP, tuy tình hình của cô đã ổn định, nhưng

cũng không thích hợp để đứng lâu đâu. Chúng ta về phòng đi!” Được chăm

sóc đặc biệt, y tá đỡ lấy cô, muốn đưa cô về phòng.

Hạ Nghị đã thu

xếp cho cô khá tốt, phòng VIP tốt nhất, có một phòng khách một nhà bếp,

được phục vụ trong hoàn cảnh tốt nhất, không giốn