Minh Nguyệt Từng Chiếu Giang Đông Hàn

Minh Nguyệt Từng Chiếu Giang Đông Hàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327393

Bình chọn: 10.00/10/739 lượt.

ta, để ta an ổn ở trong lồng ngực hắn.

Toàn thân ta đều run rẩy, đôi tay của hắn, dường như cũng đang run lên. Huyết mạch vốn đã nguội lạnh nháy mắt lại lưu chuyển lan tràn khắp cơ thể. Một bàn tay bỗng nhiên đè lấy đầu của ta, ấn tựa trong lồng ngực hắn. Ta lần nữa lại cảm nhận được vòng tay mềm mại run rẩy. Ta nghe thấy thanh âm run run của hắn: “Cứ như vậy đi, không cần cử động.”

Ta đột nhiên ngẩng đầu, dưới ánh trăng, hắn cúi đầu, hai người gần nhau trong gang tấc. Hắn từ trước đến nay luôn bình tĩnh kiềm chế, ta chưa hề nhìn thấy khuân mặt hắn vui sướng như vậy, thần sắc lay động! Hai mắt hắn hơi rũ xuống, tròng mắt nóng rực kia khiến cho ta không thể nào nhìn thẳng được.

Ta ngẩng mặt, buồn vui trong lòng nhất thời cùng đến — Lâm Phóng, hóa ra chúng ta có ý nghĩ giống nhau sao? Ta ngơ ngẩn nhìn hắn, hắn cũng nhìn ta chằm chằm, không biết trải qua bao lâu. Hắn bỗng nhiên duỗi tay, lướt qua khóe mắt ta. Tay hắn lạnh buốt, lúc này ta mới phát hiện bản thân không biết lúc nào lại khóc .

Hắn lúc này mới cất tiếng: “ Cô nương ngốc, khóc cái gì?”

Ta có chút ngại ngùng cúi đầu: “Ta cũng sẽ xấu hổ nha.” Hắn cười khẽ, nói: “Là ta sai.”

Khoảng khắc, hắn tựa trên đỉnh đầu ta gằn từng chữ một: “Cho dù không có võ công, nhưng là một nam nhân, vô luận như thế nào cũng muốn bảo vệ, người mà hắn yêu thương.”

Ngón tay lạnh buốt nâng cằm ta, ta ngẩng đầu, nhìn thấy thần sắc trên mặt hắn so với ánh trăng còn muốn dịu dàng hơn, ta nhất thời không nói nên lời. Một bàn tay khác bỗng nhiên nắm lấy tay ta, nhẹ nhàng nói: “Vừa rồi cân nhắc nửa ngày, còn chưa mở miệng, ngươi đã chạm vào ta.”

Ngữ khí mang theo ý cười, thân thể cùng vòng tay đã sớm không còn run rẩy, lại thành công lần nữa khiến huyết mạch ta sôi trào, trên mặt nóng đến phát sốt……

Hắn nâng ta dậy, cởi bỏ áo lông chồn, đem ta khóa lại trong ngực – tư thế thân mật như vậy, trên mặt ta nóng bừng hơn. Hắn sớm đã thu lại vẻ kinh hoàng vừa rồi, rất trấn định tự nhiên. Thật lâu, ta mới ở trong ngực hắn thả lỏng, nổi lên dũng khí, bộ dạng tự nhiên ngẩng mặt lên, cười nói: “Chúng ta ngày mai rời đi được không?”

Hắn bình tĩnh nhìn ta, cũng cười, nụ cười kia lại có điểm lạ, giống như cuối cùng cũng nói ra được điều mình muốn. Không đợi ta hiểu ra ý tứ của nụ cười đó, mặt của hắn liền ghé sát xuống.

Đôi môi lạnh băng lướt nhẹ qua hai bên gò má, run rẩy vừa chạm nhẹ liền rời đi. Ta lại chỉ có thể nắm chặt vạt áo của hắn, phảng phất như lúc này hắn mới là võ lâm cao thủ, ta nội lực mất hết không hề có lực đánh trả. Đầu óc ta lúc trước tuy mơ hồ nhưng vẫn duy trì tỉnh táo, lúc này thật giống như một đống bùn nhão nhoét, vô lực mềm nhũn.

Môi hắn rất lâu cũng chưa rời khỏi, chỉ ở mặt ta dán sát, chợt nghe hắn thì thầm nói: “Đã sớm muốn làm như vậy.” Ta mơ mơ màng màng hỏi: “Làm cái gì?”

“Ngô……” Hắn chậm rãi đáp,“Hôn ngươi.”

Tâm tình ta so với hồ dán còn muốn mềm hơn.

Hắn thâm trầm nở nụ cười, ôm ta càng chặt, gò má ta dán sát vào mái tóc đen nhánh như dòng suối của hắn, đôi tay hắn gắt gao ôm eo ta, chúng ta chưa bao giờ thân mật gần kề đến như vậy. Thật lâu sau, ta nghe thấy giọng nói hắn trước sau như một kiên nghị động lòng người: “Hoằng Nhi, sau này hai chúng ta, vô luận sinh tử, vĩnh viễn không chia lìa.” Ngày hôm sau ta tỉnh lại, nhìn sang bên cạnh chỉ thấy vạt áo trắng cùng cái cằm đường nét nhu hòa tinh xảo của Lâm Phóng. Nhìn chằm chằm nửa buổi vào khuôn mặt đang ngủ, trong lòng bỗng nhiên không biết phải làm sao.

Hoằng Nhi…… sau này…… Vĩnh viễn không chia lìa……

Nhớ đến lời nói kiên định hôm qua của hắn, tâm tình vui buồn lẫn lộn lần nữa lại dâng lên. Ta nhịn không được duỗi tay, sờ sờ gò má hắn.

Hắn đột nhiên mở to mắt, bình tĩnh nhìn ta, bỗng nhiên cúi đầu xuống, đôi môi ấm nóng áp lên chóp mũi ta cắn nhẹ một cái. Ta hoàn toàn choáng váng, ngơ ngác nhìn khuôn mặt cùng ánh mắt bình tĩnh của người kia.

Hắn lại coi như không có việc gì kéo ta dậy, một tay dắt ta, một tay chắp phía sau lưng, ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm.

Ta do dự một chút, đi về phía hắn, giúp hắn buộc lại nút thắt áo lông. Ta nhìn chằm chằm vào lồng ngực rộng lớn, lại có thể cảm nhận được ánh mắt bức người đang quét trên đỉnh đầu.

Hắn quay đầu, gằn từng chữ: “Hoằng Nhi, kỳ thật cha mẹ nàng sớm đã nhận lời gả nàng cho ta rồi.”

“A?”

Hắn gật gật đầu: “Thật ra nàng đã vị hôn thê của ta — chỉ còn đợi nàng gật đầu đồng ý nữa thôi.”

Tin tức này càng làm cho ta chấn kinh hơn. Khó trách khi ở Côn Ninh, cha mẹ đối với Lâm Phóng coi trọng có chút kỳ lạ!

Trong lòng rung động, ta có thể cảm nhận được lòng mình tràn ngập vui sướng…… Vốn dĩ ta cũng vậy, yêu thích hắn. Tà tà liếc nhìn hắn một cái, chỉ thấy Lâm Phóng, Lâm đại minh chủ mặt mang ý cười, còn có vẻ gì đó như là hăng hái vui sướng.

Ta nhịn không được khiêu khích nói: “Nga? Ngươi muốn ta gọi là tướng công sao?”

Ta thừa nhận da mặt mình rất dày……

Lâm minh chủ không nói không cười, lẳng lặng nhìn ta, nửa buổi.

Ta oán hận quay đầu đi chỗ khác, trên mặt nóng như chảo dầu.

Lâm Phóng vừa lòng hắng giọng, gọi: “Hoắc Dương!”

Ta trợ


Teya Salat