băng ngọc trơn ướt. Ta hết sức thu liễm tinh thần, thân thể cũng không lạnh lắm. Ánh mắt liếc nhìn Quyết chỉ còn lại một nửa, trong lòng bi thống dị thường.
Tuy sớm đã quyết định đổi kiếm dùng đao, nhưng Quyết đã làm bạn cùng ta nhiều năm, giống như cánh tay, linh hồn của ta vậy. Cho dù muốn dùng đao, ta cũng chưa hề nghĩ qua sẽ ném bỏ nó.
Nhưng hôm nay, thanh kiếm đã cùng ta vào sinh ra tử, lại bị hủy ở trong tiểu sơn cốc không biết tên này.
Đời người biến ảo vô thường, không phải là như thế sao!
Ta ngẩng đầu nhìn trăng sáng, trong lòng lại bình tĩnh. Ta chẳng hề lo lắng an nguy của chính mình, Lâm Phóng nhất định sẽ đến cứu ta. Chỉ là không thể để cho họ mạo hiểm được!
Ta một quyền đánh lên băng ngọc, lấy ra một cục đá, lại một quyền, lại một cục…… Băng này thực là rắn chắc, bị ta khoét năm sáu cầu băng thế nhưng vẫn rất kiên cố không nhúc nhích tí nào – tuy nhiên nếu động này sập, ta liền đem chính mình mai táng nơi đây.
Ta từ trên váy xé ra một mảnh vải, nháy mắt thấy bắp chân bị lộ ra, ở dưới ánh trăng bị đông lạnh nổi lên một tầng gai ốc. Ta cắn đầu ngón tay, ở trên vải viết: “Siêu cấp cao thủ! Ta ở trong hầm!” sau đó buộc vào nửa đoạn Quyết.
Ta cao giọng mắng: “Ngày mai đợi ta dưỡng tốt tinh thần, cái hố này có tính gì, lão gia hỏa, ngươi ngày mai đợi ta trả nợ lại cho ngươi như thế nào! Hừ!” Ta đem cầu băng quẳng lên, kèm theo Quyết.
Dựa vào lực cánh tay của ta, tuy rằng động này thẳng tắp, nhưng nếu xoay tròn lực đạo, chí ít có thể ném ra xa vài chục trượng!
Lão gia hỏa kia yên lặng không thèm để ý khiêu khích của ta, trong đêm tối yên tĩnh không tiếng động. Ta yên lòng, ôm vai tựa vào băng ngọc.
Dần dần, ta bắt đầu thấy buồn ngủ.
Mơ mơ hồ hồ, trên người một trận rét lạnh, trong lòng ta cả kinh, đại khái trong lúc ngủ mơ nội tức lơi lỏng, còn chưa mở mắt, tay chân đã đông lạnh không cử động được. Ta mơ màng mở to mắt, vội vàng vận khí, tay chân mới dần dần ấm áp lên.
Chợt nghe một âm thanh trong trẻo quen thuộc: “Vậy cho ta và nàng chết cùng một chỗ đi.”
Ta đầu óc đờ đẫn, có điểm không phản ứng kịp. Nhưng mà bên trên thình lình xảy ra kình phong khiến da đầu ta run lên, ta đột nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy áo bào màu trắng quen thuộc phiêu lãng rớt xuống.
Ta không hề nghĩ ngợi, duỗi tay ra đỡ, lại không ngờ đến đôi tay đang bị chết lặng vì đông lạnh này lại không thể điều khiển được. Mắt thấy hắn chuẩn bị ngã xuống băng đá lạnh cứng, ta đột nhiên đề khí, thân thể lao ra……
Tốt, đau quá…… Toàn thân xương cốt đều như muốn lệch khỏi, ta cơ hồ có thể tưởng tượng ra ngực trước, đầu gối bị mặt băng va chạm thành một mảng xanh tím……
Trên thân ta người kia cũng không chịu đi xuống, đôi tay bỗng nhiên gắt gao ôm lấy trên vai ta, một đôi mắt thâm trầm lại sáng ngời. Ta cố gắng chống đỡ kéo ra một nụ cười tươi tắn: “Minh chủ, không nghĩ đến ngươi xem qua yếu ớt, thân thể lại nặng như vậy ……" Khuôn mặt Lâm Phóng gần trong gang tấc, hắn lập tức buông vai ta ra, hai cánh tay chống xuống dưới nền đất. Trên người bỗng nhiên nhẹ hẳn đi, hắn xoay người ngồi ở một bên, cầm tay nâng ta dậy.
Ta dựa vào băng ngọc để ngồi cho vững, vội vàng quan sát — hành động vừa rồi của Lâm Phóng rất nhanh, chắc cũng không bị thương. Hắn cũng nhìn chằm chằm ta, hai hàng lông mày nhíu lại.
Ta nhịn không được nói: “Quá nguy hiểm, nếu như ta không ở trong hố này, ngươi ngã xuống……”
Hắn tựa như không nghe thấy, đường nét khuôn mặt ở dưới ánh trăng đạm đạm tựa ngọc, tinh tế, thanh khiết. Rõ ràng chật vật ngã xuống, tóc tai cùng quần áo hỗn loạn, nhưng vẫn chưng ra bộ dạng khí định thần nhàn thanh lãnh, cùng cái hố này, cùng ta một thân bẩn thỉu thực chênh lệch nhau.
“Là ta hành sự không thỏa đáng.” Hắn bỗng nhiên mở miệng nói, “Để một mình ngươi mạo hiểm. Ta thật sự không ngờ đến, trong sơn cốc này lại tàng ẩn một nhân vật lớn như vậy.”
Ta cười nói: “Không sao. Ta ở trong này nửa ngày, biết rõ các ngươi chắc chắn sẽ tới cứu. Chỉ là tại sao chỉ có mình ngươi?” Ta khó tránh khỏi lo lắng: “Với khinh công của ta bây giờ, không thể thoát khỏi nơi đây được.”
Hắn cười yếu ớt: “Không cần lo lắng. Ngày mai tự nhiên sẽ có người đến cứu. Buổi trưa chúng ta quyết định đi vào cốc tìm ngươi, mới vừa rồi nhặt được mảnh vải ngươi ném ra. Lão tiền bối kia thật lợi hại, Hoắc Dương cùng với bốn năm cao thủ phối hợp, đều đánh không lại hắn. Hoắc Dương theo phân phó của ta, trở về bố trí, ngày mai sẽ có thể đến bắt lão tiền bối ấy.”
Ta chần chờ một chút nói: “Ngươi làm sao mà bị rơi xuống đây? Chẳng lẽ Hoắc Dương không chú ý đến ngươi?”
Hắn dừng một chút, hai mắt sâu thẳm, không có hồi đáp.
Nhớ lại trước khi hắn rơi vào hố ta mơ mơ màng màng nghe thấy giọng nói: “Vậy cho ta và nàng chết cùng một chỗ đi……”
Là như vậy sao? Bởi vì…… quan tâm ta sao?
Ta nhất thời cảm động không nói nên lời, trừng to mắt nhìn hắn, hắn lại nhắm hai mắt lại, dường như muốn ngủ.
Băng quanh hố này ước trừng cũng đến hơn một trượng, đại khái là do sức người đắp, sau lại dùng kiêu trúc (đại khái là bê tông :D ) xây lên. Lúc này đã là đêm khuya, ánh trăng có chút