Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327481

Bình chọn: 7.5.00/10/748 lượt.

hiếu gia mà nói, chuyện này chỉ dễ như trở bàn tay.

Mẹ Sở cũng hiểu sự lo lắng trong lòng quản gia, nhưng bà có tính toán khác, không thể không mạo hiểm một lần.

"A Quản, tránh ra, tôi còn có lời muốn nói với tiểu Du."

"Bà còn muốn nói cái gì?"

Tiếng nói lạnh lẽo phát ra từ kẽ răng khiến người khác không nhịn được nổi da gà, làn da trắng nõn của Sở Du dần dần hiện lên những chữ viết màu đen chằng chịt khó hiểu, càng lúc càng nhiều hơn.

"Phu nhân!" Quản gia cau mày, trầm giọng nhắc nhở mẹ Sở.

Mẹ Sở vẫn không bận tâm đến lời cảnh báo của quản gia, vẫn ương ngạnh mở miệng nói, "Nếu con cho rằng mẹ đang nói bậy thì tự con đi hỏi Lương Ý đi."

Móng tay Sở Du lại bất chợt dài ra, khiến quản gia không thể không kéo mẹ Sở lùi về phía sau một bước. Ông ta lo thiếu gia mất không chế đột nhiên đánh tới, sẽ làm người đứng đằng sau ông tổn thương. Nhưng điều khiến quản gia kinh ngạc chính là, không những Sở Du không tấn công bọn họ, mà ngược lại còn rời khỏi phòng, rẽ sang phía hành lang bên phải.

"Thiếu gia đang muốn đi đâu vậy?” Quản gia không yên lòng để Sở Du ra ngoài một mình nên cũng đuổi theo, chỉ sợ Sở Du mất không chế lại gây ra chuyện bất lợi cho chính bản thân cậu.

"Mặc kệ nó, nó đang đi tìm tiểu Ý." Mẹ Sở lạnh lùng đảo mắt qua, châm chọc cười một tiếng.

Thật là buồn cười, con trai mình lại quan tâm một người phụ nữ khác còn hơn cả mẹ ruột của nó, nói ra chắc cũng khiến người khác cười rơi cả răng hàm. Bà đúng là một người mẹ thất bại, bất luận là trước kia hay hiện tại. . . . . .

"Nhưng ngộ nhỡ thiếu gia làm tổn thương thiếu phu nhân, như vậy. . . . . ." Quản gia muốn nói lại thôi.

"Được rồi. Chuyện của vợ chồng chúng nó, ông quản làm cái gì?" Mẹ Sở liếc mắt nhìn đống hỗn độn trên mặt đất, khẽ nhướn mày, "Gọi người làm tới đây dọn dẹp chỗ này sạch sẽ đi."

Quản gia do dự hồi lâu, mới lặng lẽ gật đầu rời đi.

Sở Du nặng nề sải bước đi thật nhanh qua hành lang, bộ dạng hùng hổ của anh khiến mấy người giúp việc vô tình chạm mặt đều sợ hãi hết hồn hết vía.

Chỉ chốc lát sau, anh đã về tới gian phòng mình vừa rời đi. Mấy người giúp việc mới đầu còn xun xoe vây lại tố cáo hành vi bạo lực của Lưu Na, khi bắt gặp vẻ mặt dữ tợn của Sở Du thì lập tức bủn rủn chân tay, nói cũng không nên lời.

"Thiếu phu nhân ở đâu?"

Bởi vì sợ mình làm Lương Ý sợ hãi, nên anh đã thu hết móng tay của mình lại; nhưng những lời vừa rồi của mẹ Sở quả thật đã đả kích anh rất lớn, gương mặt tuấn mỹ cho tới lúc này vẫn không hoàn toàn phục hồi lại như cũ, vô cùng dữ tợn, làm mấy người giúp việc cảm thấy như đang nhìn thấy quỷ.

"Ở đây, ở đây. . . . . . Là gian phòng…. gian phòng cũ của cậu." Một nữ giúp việc bị đẩy lên phía trước, mặt tái mét, chỉ sợ móng tay thiếu gia quờ qua, xé nát mình, nên nói chuyện cứ lắp ba lắp bắp.

"Tất cả đi xuống!" Đã chịu đựng đủ bộ dạng sợ hãi của mấy người này, Sở Du trực tiếp ra lệnh cho họ rời đi.

Mấy người giúp việc nghe thấy vậy thì như vừa nhận được thánh chỉ, lập tức khom người lui xuống.

Lúc Sở Du chuẩn bị đẩy cửa đi vào thì bất ngờ câu hỏi của Lưu Na xuyên qua cánh cửa truyền vào tai anh.

"Chẳng lẽ cậu thật sự thích tên Sở Du người không ra người quỷ không ra quỷ đó?"

Sở Du có cảm giác trái tim như ngừng một nhịp. Đáp án đó, anh vừa muốn biết, nhưng lại càng sợ biết rồi sẽ khiến anh mất đi lý trí mà nổi điên. Ngón tay trên nắm đấm cửa bất giác run rẩy, đây là lần đầu tiên trong đời, anh sinh ra cảm giác sợ hãi trước sự thật sắp được phơi bày. Anh nhớ rất rõ, ngày mà anh đến gần với cái chết kia, ngoại trừ thống hận số phận bất công, thì anh hoàn toàn không hề sợ hãi trước sự thật là mình sắp chết. Vậy mà hôm nay, bởi vì một câu trả lời của cô mà toàn thân anh không ngừng run rẩy.

Không khí xung quanh dường như ngừng lại, thời gian cứ một giây lại một giây trôi qua, khiến Sở Du có cảm giác như đã trải qua mấy thế kỷ, dài đằng đẵng mà lại khổ sở. Đầu ngón tay càng lúc càng khó không chế, anh lảo đảo lui về phía sau một bước, sắc mặt hiện giờ tái nhợt gần như trắng bệch.

Đột nhiên anh không muốn nghe nữa, bởi vì anh sợ, sợ rằng những lời phát ra từ miệng cô sẽ khiến trái tim khó khăn lắm mới đập lại của anh vỡ vụn.

"Cậu nói linh tinh gì vậy?"

Trái tim cuối cùng cũng hạ xuống, chỉ có điều hình như ——

Nó sẽ không nhảy lên nữa.

Đã nghe thấy rõ chưa? Cô không yêu, từ trước tới giờ đều không yêu, chỉ có một mình anh đang diễn tiết mục tình yêu đơn phương khiến người ta cười phá lên mà thôi. Nửa đời trước của anh, chỉ có thể núp trong góc tối vượt qua những năm tháng không có cô. Mà nửa đời sau, cứ ngỡ là đã có được, nhưng thật ra tất cả chỉ là một câu chuyện cười. Hiển nhiên, cho tới tận bây giờ anh vẫn chưa bao giờ có thứ mà anh muốn.

Như vậy, ít nhất —— anh cũng muốn có được người của cô!

Âm thanh cánh cửa bị hất mạnh ra anh không nghe thấy, tiếng Lương Ý kinh ngạc hô lên anh cũng không nghe được. Anh chẳng nghe thấy gì cả, thứ duy nhất anh muốn nghe đã bị xé vụn trong câu nói lạnh nhạt phủ nhận của cô rồi.

Nếu không yêu thì cứ không yêu đi, sức mạnh tình yêu cũng có mang lại được cái


pacman, rainbows, and roller s