Old school Easter eggs.
Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327492

Bình chọn: 10.00/10/749 lượt.

ấy chứng nhận cảnh sát.

Ông chủ nhất thời ngã xuống, những người có mặt ở hiện trường vẫn còn

đang chắm chìm trong thế giới ảo căn bản là chưa nhận ra có cảnh sát

đến.

"Tôi đi bắt hắn ta, cậu ở đây coi chừng." Một cảnh sát lên tiếng nói với đồng sự.

"Ừ."

"Mở hết đèn lên." Anh ta lớn tiếng yêu cầu, ông chủ run run, đưa ngón

tay ấn công tắc bật đèn. Ngay lập tức, quán internet nhỏ hẹp tràn ngập

những tiếng chửi thề tục tĩu.

"Tất cả đứng hết lên cho tôi, xếp thành hàng. Chúng tôi là cảnh sát tới kiểm tra."

Mọi người vừa nghe xong thì trên mặt ai cũng lộ ra vẻ hoảng sợ, sau đó

chỉ có thể đứng dậy, lần lượt xếp vào hàng. Hai cảnh sát dựa theo tấm

hình mà Lương Ý gửi từ điện thoại di động, bắt đầu đi dò tìm mục tiêu.

Cuối cùng, một người đàn ông có chiều cao trung bình, dáng vẻ vô cùng sợ hãi rụt rè đã hấp dẫn ánh mắt của bọn họ, "Anh, đi ra ngoài!" Người đàn ông thấy mình bị chỉ đích danh, sợ đến run cả chân, "Đúng là hắn ta

rồi." Một cảnh sát nhìn lại tấm hình một chút, lên tiếng xác nhận.

"Hiện tại chúng tôi hoài nghi anh có liên quan đến một vụ án mất tích,

mời anh theo chúng tôi về trụ sở cảnh sát để hợp tác điều tra." Lời vừa

dứt, chiếc còng tay lóe lên, “cạch” một tiếng khóa tay người đàn ông đó

lại.

Người đàn ông ngạc nhiên nhìn chằm chằm chiếc còng số 8 trên cổ tay mình, mãi cho đến khi lên xe cảnh sát vẫn chưa thể hoàn hồn. "Tôi đói bụng." Lương Ý ngồi ở trên giường cọ cọ hai chân vào nhau, lơ đãng nói với Sở Du đang vui sướng bận rộn sắp xếp lại đồ dùng cho em bé.

Sở Du quay đầu, nhẹ giọng hỏi, "Muốn ăn cái gì?"

"Không biết, gì cũng được." Lương Ý cắt móng tay, liếc anh một cái.

"Ừ." Sở Du gật đầu, nhanh chóng rời khỏi phòng. Lương Ý tức giận đi tới trước đống đồ trẻ em đặt la liệt ở trên bàn, oán hận ném cái áo trẻ sơ sinh thật mạnh xuống đất.

20 phút sau, Sở Du bưng khay thức ăn nóng hổi đi vào. Lương Ý ngồi trên ghế sofa nâng má oán trách, "Sao lại lâu như thế?" Anh đặt khay thức ăn lên bàn trà, rũ mắt, "Xin lỗi."

Lương Ý không được tự nhiên quay đầu, tuy rằng trong lòng có bất mãn, nhưng cô vẫn chưa quen với dáng vẻ "ăn nói khép nép" của Sở Du hiện giờ. Hơn nữa, anh cũng chẳng vì thái độ vô lễ vừa rồi của cô mà tức giận.

Lương Ý cầm đũa lên, gạt gạt thức ăn, sau đó chậm rãi ăn một miếng, nhưng lập tức lại chán ghét phun ra, "Khó ăn chết mất. Tôi không muốn ăn cái này, tôi muốn ăn cái khác." ‘Xoảng’ một tiếng, đôi đũa bị cô ném vào trong khay thức ăn.

"Ăn cái gì?" Sở Du gần như không hề có dấu hiệu tức giận.

Lương Ý khẽ cắn răng, trong lòng thầm nghĩ, sao anh ta vẫn không nổi giận chứ? Mình hành động quá đáng đến thế rồi cơ mà, chuyện này không hợp lý một chút nào!

"Không biết. Dù gì tôi cũng không ăn cái này."

"Được." Sở Du bưng thức ăn lên, ra khỏi phòng.

Lương Ý nhìn theo hướng anh rời đi hồi lâu, mới nhíu mày lẩm bẩm, "Thật là, cái dáng vẻ đó thật khiến người khác ớn lạnh mà. Nếu vẫn cứ như thế này thì chẳng phải . . . . . . thực sự sẽ phải sinh con hay sao? !" Nghĩ đến tương lai mình sẽ ôm trong ngực một đứa trẻ không biết là người hay ma, Lương Ý rùng mình một trận. Thật không hiểu nổi trong đầu những người kia chứa những cái gì, sao có thể nghĩ ra cái ý tưởng biến thái này chứ.

Trong khi Lương Ý nghĩ tái nghĩ hồi, thời gian cứ thế trôi qua hơn 20 phút, Sở Du lại bưng thức ăn vào một lần nữa. Lương Ý nhìn đống đồ ăn màu sắc rực rỡ kia, miệng méo xệch, tức giận nói: "Tôi cũng không muốn ăn cái đó."

"Tại sao?" Sở Du bước đến gần, chân mày hơi nhíu lại.

"Cái màu kia khiến tôi cảm thấy buồn nôn. Tôi không muốn ăn. Tôi muốn đi tắm." Lương Ý cực kỳ vô trách nhiệm bỏ lại một câu rồi đi tới trước tủ treo quần áo lấy áo ngủ, chuẩn bị đi tắm.

"Cả ngày em chưa ăn gì rồi." Sở Du để thức ăn xuống, trong giọng nói có chút lo lắng.

Lương Ý nhướn mày, "Anh có ý kiến?" Cô trưng ra bộ dạng ‘nếu anh dám có ý kiến, tôi lập tức đánh anh”.

Sở Du im lặng thở dài một hơi, "Em đang tức giận?"

"Hừ!" Lương Ý hất mặt, không thèm để ý đến.

"Tại sao?" Anh hỏi.

Lương Ý quay đầu sang, lẳng lặng nhìn anh, hồi lâu sau, khóe miệng bỗng nở một nụ cười ngọt ngào, "Nếu tôi nói tôi không muốn sinh con, anh có chấp nhận đề nghị này không?"

Môi mỏng mím chặt, Sở Du chậm rãi đi tới trước mặt Lương Ý, nhẹ nhàng giơ tay lên, gạt lọn tóc mai ra sau vành tai cô. Anh chậm rãi cúi xuống thấp, cuối cùng ở bên tai cô nhẹ nhàng lên tiếng cự tuyệt, "Không! Chấp! Nhận!"

Gương mặt đỏ bừng vì tức giận của Lương Ý nháy mắt trở nên trắng bệch, "Đã như vậy, hai ta không còn gì để nói!" Cô đẩy mạnh ngực anh ra một cái, dậm chân, bước tới trước cửa phòng tắm thì lại nghe thấy một giọng nói lạnh nhạt chậm rãi truyền đến, "Lưu Na. . . . . ."

Lương Ý vừa nghe thấy tên của Lưu Na, cô quay ngoắt đầu lại, ánh mắt cảnh giác, "Không được động tới cô ấy!"

"Tại sao?" Sở Du đi về phía sofa, ngồi xuống, vô cùng bình tĩnh nhìn cô; đôi mắt đen như mực không hề chớp lấy một cái mà nhìn chằm chằm. Lương Ý bị cái nhìn chăm chú của anh dọa cho sợ hãi, không nhịn được chà sát hai cánh tay nổi đầy da gà.

"Lúc trước các người đ