Old school Swatch Watches
Minh Châu Ám Đầu

Minh Châu Ám Đầu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323620

Bình chọn: 9.00/10/362 lượt.

mắt, cũng sẽ không sợ hãi đè hỏng thân mình

trân quý mềm mại của nàng, còn có, hắn tham lam muốn nhìn thẳng cặp tuyết nhũ

mượt mà kia nhảy lên, nói có bao nhiêu mất hồn còn có bấy nhiêu mất hồn.

Xem nhũ

hoa yêu kiều kia có bao nhiêu ngọt ngào, hắn nhấc thân mình, môi mút lấy, tinh

tế nhấm nháp, tuy rằng mới rồi đã thưởng thức một hồi lâu, làm cho nàng nhịn

không được thét chói tai, nhưng hắn vẫn không chịu được.

Quả

nhiên, vừa mới mút thật mạnh, nàng liền thở hào hển rên rỉ, ôm chặt đầu của

hắn, Liễu Lục Phi cơ hồ không chịu được hai nơi bị kích thích, hơn nữa nàng là

người am hiểu chuyện, thân mình bị phu quân dạy dỗ mẫn cảm đến cực điểm, lập

tức sẽ xông lên đỉnh…

“ Thích không? Của phu ta thật lớn.” hắn kịch liệt thở

hổn hển, ở bên tai nàng xấu xa nói, “ Mau nói cho ta biết, ngươi không thoải

mái chỗ nào? Tại sao thở lợi hại như vậy?”

“Đừng… Đừng khi dễ ta…” Đại phu không chịu yếu thế giờ

phút này cũng chỉ có thể đáng thương xin khoan dung.

“ Ai khi dễ ngươi, ta đang…. làm chuyện đứng đắn.”

“ A….” tiếng thét chói tai bất lực vẫn bị buộc đi ra,

bởi vì có người đặc biệt xấu xa, ở thời điểm nàng say mê nhất, bàn tay tà ác

dao động đến nơi thân mình hai người giao nhau, ngón cái cố ý dùng sức, nhu nhu

nhụy tâm trơn mềm non nớt.

Đã từ

trên đám mây nhảy xuống, lại hung hăng ném lên khoảng không gian rất cao, khoái

cảm bủn rủn từ trong chỗ sâu nhất của thân thể từng trận trào ra, chảy xuôi

toàn thân, làm cho nàng không tự chủ được co rút nhanh, chấn động, run rẩy…

Khi

trời đất đang rung chuyển, hắn càng dùng sức rút ra đẩy vào, thẳng đến khi

phóng xuất ra tình yêu mãnh liệt nóng bỏng, âm thanh nam tính trầm thấp rên rỉ,

hắn ở bên tai nàng gọi tên của nàng, còn ôn nhu thỉnh cầu, “ Lần này, ngươi

giúp ta sinh một nữ nhi đi….”

Bị yêu

thương đến toàn thân vô lực, nằm ở trên ngực cứng rắn nóng bỏng của phu quân ,

nàng thở hào hển, nhỏ giọng hỏi đứt quãng , “ Vì sao…..muốn nữ nhi? Ta

tưởng…..ngươi muốn…kế thừa hương khói, muốn thêm vài… đứa con trai?”

Hắn

cũng há mồm thở dốc, một mặt vẫn quyến luyến vuốt ve thân mình tinh tế yểu điệu

của nàng như cũ, bàn tay yêu thương dao động.

“ Sinh nữ nhi tốt hơn.” Sau một lúc hơi thở thuận

chút, Nhạn Cận Thần mới kiên định trả lời, “ Ngươi nhìn ngươi xem, chẳng những

không làm cho phụ thân hổ thẹn, còn đem y quán một lần nữa đứng lên, làm rạng

rỡ tổ tông, đáng tiếc phải gả cho phu quân có ác danh..”

Liễu

Lục Phi nở nụ cười, trên mặt thanh tú nhã nhặn tất cả đều là xuân tình nồng

đậm, tươi cười ngọt ngào như vậy, chỉ có nữ tử được sủng ái thật nhiều mới có

thể biểu lộ.

“ Ta còn chưa gả a, còn sống tạm bợ cùng con trai,

thanh danh hay không thì thế nào.”

Nhạn

Cận Thần cũng nhếch môi nở nụ cười, thật sự vừa lòng.

Tang

cha ba năm chưa hết, hắn không thể cưới thê tử vào cửa, thân mình hắn lại cường

tráng, lại mê luyến thê tử bảo bối của hắn, hàng đêm ân ái triền miên, kết quả,

không cần học y cũng biết, có cày cấy sẽ có kết quả nha!

Lúc này

quả thật tiếng khóc càng thêm kinh người, bên ngoài ầm ĩ đã dừng lại, Bảo Trụ

cũng mã tặc ngày xưa, hôm nay cùng nhóm, đồng tâm hiệp lực muốn dỗ Nhạn Chỉ Dự,

lại vô ích.

Vợ

chồng ân ái xong nghe thấy, rốt cuộc, cùng thở dài.

“ Con khóc như vậy, không đi dỗ không được.” Liễu Lục

Phi khởi động thân mình, tóc đen rối tung, phong tình vô hạn, nàng bất đắc dĩ

nói, “ Cổ họng này hoàn toàn giống ngươi nha, thực dọa người.”

Nhạn

Cận Thần cong khóe miệng lên, ý cười vừa xấu xa lại giảo hoạt trên cả khuôn mặt

tuấn tú.

“ Đương nhiên là giống ta, giống cổ họng ngươi, chả

trách, mỗi hồi hảo hảo thương ngươi , lúc nào tiếng kêu cũng giống muỗi

kêu…ách..”

Đại phu

thực là bác học, ngón tay ngọc nàng chọt chọt, nhắm chuẩn vào huyệt đạo sau gáy

của hắn, làm cho hắn đột ngột thấy một trận bủn rủn, cả người không có sức lực.

“ Ngươi lại nói bậy. Cẩn thận ta đem ngươi biến thành

phế nhân.” Liễu Lục Phi định

liệu trước cười.

“ Như thế nào được ? Ta thành phế nhân, ai cùng ngươi

đi xuống phía nam tặng dược từ thiện, dẫn dắt nhân mã trong triều phái ra?” Hắn

không chỉ cười, hắn quả thật đối với công tác trong triều phái xuống không thèm

quan tâm, chẳng qua ái thê kiên trì, hắn cố mà hỗ trợ thôi.

‘ Đúng nha, ngươi nhưng là thủ lĩnh, hảo hảo bảo trọng

cho chúng ta, vì huynh đệ, vì dân chúng.” Bàn tay nhỏ bé ôn nhu xoa vai hắn, yêu thương chạm vào

vị trí vết thương cũ của hắn, vết thương sớm đã lành, chỉ là mỗi khi nàng nhẹ

chạm như vậy, luôn luôn có một cỗ ngứa đặc biệt khuếch tán.

“ Hơn nữa, nếu phế ta đi, ai hàng đêm thư thư phục

phục hầu hạ ngươi,, uy uy, vị đại phu này, xuống tay nhẹ chút, muốn mưu sát

chồng sao?”

Liễu

Lục Phi thản nhiên cười, cho hắn một cái ánh mắt cảnh cáo “ Đừng nói bậy nữa”,

lập tức đứng dậy mặc quần áo, chuẩn bị đi ra ngoài giải quyết tranh chấp, dỗ con.

Sau khi

Nhạn Cận Thần rửa mặt chải đầu thay quần áo xong, lại nằm lên giường, xương cốt

thư sướng, thỏa mãn, vui mừng. Hắn ngây ngây người nhìn đỉnh màn, thật lâu thật

lâu sau.

“ Ngươi còn nằm trên giường?