n múa
tay vui sướng.
“ Ngươi thật không ngoan, tuổi còn nhỏ đã bất hảo như
thế! Giống như cha ngươi!” Bảo Trụ nói thầm, một mặt lấy ra một miếng bánh nhỏ
được đặc chế từ thảo dược từ trong lòng, nhân cơ hội nhét vào giữa bàn tay mập
mạp nhỏ bé.
Trẻ mới
sinh gặp đồ chơi mới, lập tức dời chú ý, buông tha mái tóc đáng thương của Trụ
ca ca, nó thuần thục đem bánh nhét vào trong miệng, vui vẻ ăn ngon.
Bảo Trụ
số khổ quay đầu nhặt chổi lên, tiếp tục quét tước trước viện. Tiểu quỷ này mới
sáng sớm đã ầm ĩ, lại không cho nhóm thúc thúc râu xồm vẻ mặt hung ác ôm, bám
lấy Bảo Trụ, Bảo Trụ đành phải nhận mệnh nhận trọng trách to lớn này.
Cũng
không hẳn là trọng trách to lớn, trên lưng hắn là tiểu vương gia tương lai.
Kết quả
vị tiểu vương gia này hai ba miếng cắn xong bánh, lại bắt đầu hồ nháo, lúc này
Bảo Trụ không để ý đến hắn, phải mau mau quét cho xong, chuẩn bị mở cửa, bệnh
nhân sẽ đến rất sớm, không có nhiều thời gian để chơi.
Nói nó
còn nhỏ đã bất hảo thật đúng là vậy, thấy Bảo Trụ không để ý đến nó, nó lập tức
làm loạn lên, bàn tay mập mạp nhỏ bé vung mạnh, chân nhỏ cuồng đá, đem Bảo Trụ
ca ca số khổ giống như bao cát luyện quyền.
Không
hổ danh là con của Nhạn Cận Thần, đánh đâu đau đó. Bảo Trụ nhịn đau, một mặt
thầm oán giận.
Sau đó,
khuôn mặt tròn tròn nhỏ nhắn của Tiểu Dự vừa nhíu, mắt hạnh giống như mẫu thân
nheo lại, “ Oa……”
Tiếng
khóc đinh tai nhức óc, nước mắt nước mũi ngã nhào trên hai má nộn nộn, thật sự
là ai nhìn cũng thấy đau lòng.
“ Làm sao vậy, làm sao vậy, khóc cái gì?”
“ Bảo Trụ, ngươi ngay cả trông đứa nhỏ cũng không
được, vô năng!”
“ Đến, đến, đến, Dự nhi ngoan, đại thúc ôm ngươi.”
Đột
nhiên có vài đại hán trừng mắt đến, xuất quỷ nhập thần, đều đưa tay tới muốn
đùa cho đứa bé hết khóc, nhưng tiểu Dự mới không muốn mua buồn bã vào mình, hai
má đều khóc đến đỏ, liều mạng giãy giụa, chính là không chịu cho ác tặc thúc
thúc ôm.
Nhìn
thấy bọn họ, Bảo Trụ lại càng nói thầm trong bụng.
Những
người này toàn bộ đều cao lớn hù chết người, giọng lại thô, tính tình không
tốt. Nếu thân mình không cường tráng, làm chút việc nặng cũng không trở ngại,
căn bản là không nên đến y quán hỗ trợ! Tiểu hài tử cho đến người già thấy đều
bị dọa chết khiếp.
Nói đi
cũng phải nói lại, chọn bạn cũng phải xem mặt, tùy tiện phái hai tên đứng ở
cửa, liền làm ác ôn tầm thường sợ tới mức tè ra quần, né xa.
Đã hơn
một năm, sự nghiệp Liễu y quán càng làm càng lớn, nhưng vẫn như cũ gió êm sóng
lặn, không hề trở ngại, cũng phải nhớ tới công lao của họ.
Nhưng
Bảo Trụ vẫn không thích họ, bởi vì tất cả đều là nhân mã của Nhạn thiếu gia,
đối với Nhạn thiếu gia phi thường tôn kính, thề sống chết trung thành với Nhạn
thiếu gia, sau lưng, đều nói huyên thuyên.
“ Như thế nào khóc lâu như vậy còn không nín?”
“ Chắc do giống nương nó, bằng không, nhìn đại ca
chúng ta xem, khí phách hùng dũng hiên ngang…….”
“ Uy ! Tiểu tử, đừng khóc nữa, học cha ngươi, đừng
giống nương ngươi.”
Bảo Trụ
nghe không nổi nữa, giơ chổi lên, thở phì phì cãi lại, “ Giống Liễu đại phu có
gì không tốt ? Bộ dạng xinh đẹp, lại thông minh, tâm địa lại từ bi, mới không
nên giống Nhạn thiếu gia…”
“ Lớn mật ! Ngươi dám phê bình đại ca của chúng ta?”
“ Cười chết người, Liễu đại phu đẹp chỗ nào, gầy
ba ba giống như ăn chưa no bộ dáng giống như gió thổi sẽ bay!”
Bảo Trụ
hét lớn lên, “ Các ngươi im miệng! Không cho phép nói lung tung nữa!”
“ Ta cứ nói, ngươi làm gì được?”
“ Đúng vậy, cầm chổi đã muốn đánh nhau à? Nói cho
ngươi biết, Lão tử chỉ cần búng tay một cái, cổ của ngươi sẽ bị ta vặn gãy!”
“ Oa …” tiếng khóc non nớt ngày càng to.
Tiền
viện ngày càng náo nhiệt, tiếng vang truyền khắp y quán, nhưng bên trong vẫn
không có tiếng động như cũ, dù sao trận đấu võ mồm khôi hài này cứ hai ba ngày
lại diễn ra, gần đây lại trình diễn mỗi ngày, khuyên cũng vô dụng, chỉ có thể
nói là bọn hắn xây dựng cảm tình, đỡ nhàm chán.
Huống
chi, chỗ sâu nhất bên trong sương phòng, cũng đang rất….
“ Ngô….” Tiếng rên rỉ nũng nịu mới tiết ra, lại nhịn
xuống.
“ Ngươi kêu tiếp đi, sẽ không có ai nghe thấy.” giọng
nói thô thiển của nam nhân, cúi đầu dụ dỗ, “ Lớn tiếng một chút, ta thích
nghe.”
“ Không….” Nàng vẫn cố sống cố chết chịu đựng, không
xuất khẩu.
Thân
thể mềm mại trắng như tuyết bởi vì sinh con xong mà đầy đặn không ít, nhất là
ngực, giờ phút này lại no đủ mê người, theo mỗi lần đánh sâu vào, dao động lên
xuống, đãng ra cảnh xuân mê người.
Mà vòng
eo vẫn tinh tế như cũ, làm cho bàn tay hợp lại có thể cầm hết, giờ phút này bàn
tay to của phu quân vẫn đang gắt gao nắm eo nhỏ kia, dẫn đường nàng lên xuống,
khống chế tiết tấu, làm cho hắn mỗi lần đâm vào, đều có thể đâm thật sâu đến
điểm sâu nhất làm người ta sợ run…
“ Đừng….đừng dùng sức như vậy.” Liễu Lục Phi nhẹ rên
rỉ, mi nhíu chặt, giống như thống khổ, lại giống như sung sướng, đắm chìm trong
tiết tấu nồng nàn lửa nóng
Hắn yêu
nhất bộ dáng kiều mỵ khi nàng cưỡi trên người hắn, có thể đem hình dáng xuân
tình của ái thê thu hết vào trong