Duck hunt
Mê Trước Cưới Sau

Mê Trước Cưới Sau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325285

Bình chọn: 7.5.00/10/528 lượt.

Dựa vào cái gì mà muốn tôi giúp anh trả lời với phóng viên, dựa vào cái gì nói tôi là người của anh, mắc nợ anh sao?!”

“Đúng là không biết ai nợ ai.” Anh liếc mắt thì thấy người tụ lại xem càng lúc càng nhiều, không muốn diễn trò cãi nhau cho người khác nhìn, thế là lôi Tiểu Lộc đi nhanh hơn.

“Kéo tôi làm gì, làm gì hả? Không phải anh thích rũ bỏ lắm sao, quay người là có thể bỏ tôi mà biến mất, không liên quan không vướng bận, vừa thăng chức là xem như không quen. Vì cớ gì mà lấy ảnh chụp tôi đi dự thi, tôi cũng đâu phải là của anh, tôi có hiểu biết pháp luật nha, là quyền chân dung!” Tiểu Lộc hoàn toàn trong trạng thái bị tha đi, còn sống chết mà kêu la, ra sức hất tay anh ra, nhưng mà dường như hiệu quả không đạt cho lắm.

Khưu Sinh nhíu mày, gương mặt vẫn cứng nhắc, lạnh lùng cắt ngang lời cô: “Có tiền thưởng, tiền thưởng là của em.”

“Ai muốn tiền thưởng của anh, anh xem tôi là gì, hứng lên thì có thể dùng tiền để tiễn đi à? Khưu Sinh! Tôi cảnh cáo anh, làm người cũng đừng quá đáng, làm đàn ông thì đừng có mà vô trách nhiệm, không phải có tiền là muốn sao cũng được! Bây giờ tôi có tay có chân, không đến nỗi chết đói, cho dù —— cho dù là tàn tật, cũng không phải để kẻ lừa đảo đưa chi tiền cho xài.”

“Kẻ lừa đảo?” Một mạch kéo cô ra ngoài viện mỹ thuật, Khưu Sinh mới ngừng lại, quay đầu ngạo nghễ nhìn cô.

“Dáng vẻ này của anh là sao, tôi nói sai gì à? Chính xác là kẻ lừa đảo, là một kẻ lừa đảo không rõ lai lịch.”

“Vậy em còn đến đây làm gì?” Trông thấy cô nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt Khưu Sinh dịu đi, miệng càng thêm trêu đùa.

“Anh tưởng tôi vì anh mà đến sao, có người tặng vé miễn phí cho tôi, sao tôi lại không đi chứ.” Tiểu Lộc ưỡn ngực hiên ngang, rống lại, một lần nữa tự cảnh bảo mình không thể để mất mặt nữa, đây là một vấn đề vô cùng nghiêm túc.

Lời vừa nói ra, sắc mặt Khưu Sinh đột nhiên tối lại: “Ai tặng?”

“Liên quan gì anh?”

“Tối qua anh đợi em cả đêm.”

Nếu như là trước kia, nghe được những lời này có thể đã khiến Tiểu Lộc mừng vui đến sợ, nhưng giờ thì chỉ cảm thấy tim càng đau. Cố gắng nén nước mắt: “Như thế là to tát lắm sao? Đến tôi còn không nhớ mình đã đợi anh bao nhiêu đêm. Tôi chỉ khờ một chút chứ không phải ngốc! Ngay cả một câu anh cũng không để lại, dựa vào cái gì mà muốn tôi một tấc không rời ở đó chờ anh về? Cho dù tôi chờ thì thế nào, đến một cái gì để đảm bảo cũng không có. Cũng như giờ anh đứng trước mặt tôi đây, nhưng tôi cũng chẳng biết anh là ai, cũng chẳng biết rốt cuộc là tôi nên gọi anh là gì?”

Tiểu Lộc mắng đến khàn giọng, vui sướng lạ thường, hơn nữa còn có những giọt nước mắt điểm tô thêm trên gương mặt, làm cho người nhìn vào càng thấy đáng yêu. Khưu Sinh không đáp trả, để yên cho Tiểu Lộc trút giận, chỉ là, tay vẫn nắm chặt tay cô, không muốn buông ra. Đợi đến lúc Tiểu Lộc ngừng, mắng cũng đủ, anh mới nói: “Đi.”

“Đi đâu?”

“Đi gặp ba mẹ anh.” Anh biết sự xúc động nhất thời của mình đã gây ra nhiều hiểu lầm, giờ nói gì cũng vô dụng, không bằng cứ dùng hành động bày tỏ thái độ.

“Tôi không cần.” Tiểu Lộc thuận tay cố sức níu cột điện bên đường.

“Không phải em muốn bảo đảm sao? Anh cho em, để cho em thấy an tâm mới thôi.”

“Giờ tôi xấu lắm, không cần……….”

“Anh gọi điện nói ba mẹ đến gặp em.”

Đứng trước viện mỹ thuật, hai người hừng hực khí thế, trong viện, không khí cũng thật sôi trào. Bởi bỗng dưng người phụ nữ của Khưu Sinh xuất hiện ở đấy, rồi bỗng dưng Khưu Sinh chay theo người đó rồi biến mất, khiến cho phóng viên của buổi phỏng vấn nhiếp ảnh gia bình thưởng đều nổi lên lòng hiếu kỳ, muốn phải truy cho ra.

Tuân theo lý luận ‘sự yêu thích của độc giả chính là lý do theo đuổi suốt đời mình’ của họ, sau một giây khi Khưu Sinh bỏ đi, họ liền đuổi theo. Đáng tiếc còn chưa đuổi kịp, đã bị một nhóm người thần bí ngăn cản. Phóng viên kiên trì không ngừng bám đuôi, người phụ trách triễn lảm vì sự mất tích của Khưu Sinh mà chửi ầm lên, khách xem triển lãm lạo cố gắng không để ý chuyện bên ngoài, khung cảnh vô cùng hỗn loạn.

Trước tác phẩm của Khưu Sinh, chỉ có một người phụ nữ lẳng lặng đứng, ánh mắt nhìn loạt ảnh không khác gì ánh mắt vừa rồi của Tiểu Lộc. Đó là một khung cảnh từng có trong ký ức cô, đột nhiên có ngày lại hiện ra trước mắt, không tránh khỏi có một cảm giác buồn bã hoài niệm. Mặc dù chỉ là bóng dáng, cô cũng có thể dễ dàng nhận ra cô gái nhỏ mặc sườn xám kia chính là Tiểu Lộc, người con gái còn lại không phải cô, nhưng lại rất giống cô. Cũng vì vậy mà cảm giác bi thương càng thêm sâu sắc. Giống như đứng nhìn ở góc độ của người khác, nhìn người khác kể lại câu chuyện cũ của chính mình, lòng mới như tấm gương soi giữa ngã ba đường, mà cô, cô đã rẽ sai lối.

Dần dần, cô thu lại tầm mắt, nhìn sang bên cạnh, trống rỗng, đã không còn người bạn cùng mình sánh vai, không có người đàn ông mình yêu đến hết lòng hết dạ —— kỳ thật đã sớm biết, ngay lúc đưa vé xem triển lãm cho Tô Phi cô đã biết, anh sẽ không đến, nhưng vẫn cứ chờ đợi; lại cũng sớm biết Tiểu Lộc và Khưu Sinh đang có chiến tranh, cho dù không phải hôn nhân thật sự, c