gười phụ nữ cũng tìm được một góc tương đối yên tĩnh ngồi xuống, nhận lấy một ly rượu đỏ từ trong tay người làm, Viêm Vũ Khởi giơ ly rượu hướng Trình Du Nhiên, môi son khẽ mở: "Hoan nghênh em tới nhà họ Viêm."
Những lời này bao hàm hai tầng ý, một là Trình Du Nhiên đi tới địa bàn thuộc về nhà họ Viêm, hai là nói cô sẽ phải lập tức gả vào nhà họ Viêm, có điều không biết rốt cuộc Viêm Vũ Khởi muốn biểu đạt ý nào, hoặc là cả hai đều có.
"Cám ơn." Trình Du Nhiên cười cười, đem ly rượu trên tay nghênh đón, ly rượu trong suốt va chạm vang lên tiếng keng, nhẹ nhàng lắc lắc rượu trong ly, để lộ ra màu sắc quỷ mị.
"Tôi biết một chút chuyện của các người." Trên mặt Viêm Vũ Khởi mang theo nụ cười mê người, không e dè nói với Trình Du Nhiên: "Dã tâm của em năm rất lớn, làm phụ nữ của cậu ấy, về sau chỉ sợ em sẽ phải đi một đoạn đường rất dài."
Trình Du Nhiên có chút không rõ ý của người phụ nữ thông minh tuyệt đỉnh của nhà họ Viêm, hình như đang lấy thân phận trưởng bối quan tâm cô, tuy nhiên lại cảm thấy rất không có khả năng, trong lúc nhất thời có chút mông lung không thông.
Nhưng mà nếu không nghĩ ra, cô cũng sẽ không phí sức suy nghĩ, đâm một miếng bò bít-tết đưa vào trong miệng, khoan hãy nói, mùi vị thật đúng là không tệ, e rằng cho dù là thím Vân cũng không sánh bằng, rốt cuộc cũng khiến cô tìm được chỗ tốt của nhà họ Viêm, trong lòng suy nghĩ xem có phải chờ đến lúc Viêm Dạ Tước chỉnh đốn nhà họ Viêm xong rồi bảo thím Vân tới đây bồi dưỡng thêm hay không nhỉ?
Thấy Trình Du Nhiên không nói chuyện, nụ cười của Viêm Vũ Khởi càng đậm, nhìn như lơ đãng nói: "Lần này các người chọc phải phiền toái không nhỏ, trong hội nghị gia tộc cũng phải cẩn thận một chút, trước mặt trong phép tắc gia tộc, cũng không có cái gì gọi là tình thân."
Cô ta không phải là muốn đến hỏi thăm lai lịch của họ ư, Trình Du Nhiên suy nghĩ một chút, nhất thời cảm thấy suy đoán này tương đối đáng tin, chỉ là muốn dò hỏi cô, sợ rằng đạo hạnh còn hơi kém.
Cười lạnh trong lòng, trên mặt Trình Du Nhiên lại không chút biểu cảm, bộ dáng lười biếng, nói: "Trên căn bản tôi không hiểu chuyện nhà họ Viêm, lần này trở về với Viêm Dạ Tước cũng chính là muốn xem đảo Viêm Long trông như thế nào, nhưng thức ăn nơi này ngược lại không tệ." Nói xong, lại tiếp tục hưởng thụ thịt cá thơm ngon.
Đối với chuyện Trình Du Nhiên nói sang chuyện khác, Viêm Vũ Khởi không lộ ra nét mặt không vui, ngược lại nụ cười đậm hơn nói: "Cảm thấy hợp khẩu vị thì ăn nhiều chút, đặc biệt ăn thịt cá thơm ngon ở đảo Viêm Long là tuyệt nhất."
So với việc hai người thử dò xét lẫn nhau, trên bàn chính có vẻ náo nhiệt hơn rất nhiều, trên bàn hình chữ nhật to lớn, Viêm Hạo Thừa kéo Viêm Dạ Tước ngồi ở bên cạnh anh ta, mặc dù nhà họ Viêm tương đối nhiều quy tắc, nhưng đây là tụ hội giữa anh em bọn họ, cho nên ngồi cũng không cần quá chú trọng.
Chờ mọi người ngồi xong, Viêm Hạo Thừa mỉm cười nhấc ly rượu lên, trên mặt đầy vẻ thân thiết, hướng về phía mọi người trên bàn ăn cao giọng nói: "Hôm nay anh em chúng ta đều có sự nghiệp của riêng mình, từng ấy năm tới nay chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, hôm nay khó có dịp tụ tập chung một chỗ, đặc biệt là em năm cũng qua đây, tôi đề nghị mọi người cạn ly này."
Mặc kệ mọi người nghi ngờ, dù sao Viêm Hạo Thừa là anh cả của bọn họ, có bản lĩnh bên ngoài, trừ Viêm Dạ Tước không uống rượu, mọi người rối rít giơ cao ly rượu lên, sảng khoái uống cạn.
"Em năm, những năm này danh tiếng của em thật lớn." Tay trái Viêm Lãng ôm mỹ nữ bên người, trong mắt lại tràn đầy hâm mộ, mọi người còn tưởng rằng anh ta đột nhiên có ý nghĩ với quyền lực, ai ngờ một câu nói phía sau lập tức đánh anh ta trở về nguyên hình --
"Hiện tại mặc kệ là phu nhân hào môn hay thiên kim hắc đạo, cái nào nhắc tới chú cặp mắt đều sáng lên, thậm chí có người vì hỏi chú mới đến gần tôi đấy, chú nói xem nên bồi thường tôi thế nào đây!"
"Cái này cũng không khó." Viêm Dạ Tước nghiêng người sang, hai mắt đen nhánh ngưng mắt nhìn hoa hoa công tử nhà họ Viêm, vẻ mặt thành thật trầm giọng nói: "Anh tư chỉ cần đến trong bang, những vấn đề này đều có thể giải quyết."
"Thôi đi, chú coi như tôi chưa nói." Viêm Lãng tức giận bĩu môi, suy nghĩ cả ngày giao thiệp với các nhân vật, chuyện này còn không xử lý xong, Viêm Lãng đã cảm thấy lạnh cả tim, em năm này thật sự quá không khôi hài, một đề tài thật tốt đã bị anh làm hỏng đến không khí cũng không có, thật không biết Trình Du Nhiên thấy thế nào khi ở bên núi băng này.
Vừa nghĩ tới Trình Du Nhiên, Viêm Lãng đột nhiên nhớ lại, trước hình như mới vừa hao phí ở trên tay cô, trong lòng âm thầm dao động, hai người này thật đúng không hổ là trời sinh một đôi, kéo mỹ nữ bên cạnh qua ôm hôn kích tình, thẳng đến khi cô gái phải xụi lơ trên người anh ta thì anh ta mới phát tiết hết buồn bực, cười ha ha nắm rượu đỏ trên bàn lên, uống một hơi cạn sạch.
"Em năm nói không sai." Viêm Hạo Thừa cũng hiếm khi có được tư thế anh cả, nói: "Em tư cũng nên ra ngoài bang làm chút chuyện rồi, nếu không sớm muộn gì cũng có một ngày chú sẽ ép khô những phụ